Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 4172: Ép Người Ta Cảm Ơn, Lý Ôn Tìm Tới Cửa

Cập nhật lúc: 02/01/2026 04:21

Kiêng kị Thái Thúc, lời này không sai, nhưng ngươi nói ra chính là sai!!

Nếu không thì lúc này Gã Thơm Phức vẫn còn đang ở thế giới lòng đất lưu luyến không rời với người đá, sau đó còn phải tìm đường ra trong những đường hầm chằng chịt.

Biểu cảm của Ninh Thư lập tức xị xuống, nói với Hư Vương: "Nhốt tiếp, đừng khách sáo."

Gã Thơm Phức giơ hai tay lên, "Được, là lỗi của ta, ta nói sai rồi."

Đối mặt với tình huống này, Gã Thơm Phức túng ngay lập tức, nhận lỗi vô cùng dứt khoát gọn gàng, một chút miễn cưỡng cũng không có, một chút cũng không cảm thấy mất mặt.

Ninh Thư cảm thấy Gã Thơm Phức cũng là một người khá co được dãn được.

Ninh Thư lạnh lùng hỏi: "Ngươi sai ở đâu, ta quả thực là kiêng kị Thái Thúc, ngươi cũng đâu có nói sai."

Gã Thơm Phức: ...

Quả nhiên không thể đắc tội tiểu nữ t.ử, đặc biệt là nữ t.ử hẹp hòi.

Ninh Thư: "Ngươi không nói rõ ràng, thì phải để ngươi xuống dưới tiếp tục chơi đùa với người đá, tuy rằng bọn Thái Thúc sẽ đến, nhưng các ngươi sẽ phải chịu khổ thêm một lúc."

Cô nóng lòng muốn thử, muốn đá đám người Gã Thơm Phức xuống Vực Thẳm lần nữa, nên chịu khổ thêm chút nữa ở bên trong.

Cho các ngươi không lấy được năng lượng thể, dã tràng xe cát biển đông, còn phải chịu đựng giày vò.

Gã Thơm Phức thở dài một hơi, lần nữa xác định, con nhỏ này tuyệt đối là nhìn hắn không thuận mắt, gặp là điên cuồng nhắm vào.

Gã Thơm Phức dứt khoát nói: "Ta không biết lòng tốt của người khác, rõ ràng là ngươi lên tiếng giúp đỡ, lại còn nói lời không nên nói, chọc vào tim ngươi."

Ninh Thư nhíu mày, sao mà nghe gượng gạo thế nhỉ.

Nhưng Ninh Thư lười so đo chuyện này rồi, "Các ngươi xông vào nhà người khác, còn cướp đoạt tài sản của người khác, nhưng chủ nhân Vực Thẳm còn lấy đức báo oán, các ngươi nên làm gì?"

Gã Thơm Phức chớp chớp mắt, nhìn biểu cảm khá mờ mịt, hỏi: "Nên làm gì?"

Ninh Thư hít sâu, "Ngươi chẳng lẽ ở cùng Thái Thúc lâu quá, không có thực lực của Thái Thúc, lại có sự ngông cuồng của Thái Thúc, hay là cảm thấy dưới sự che chở của Thái Thúc, có thể đ.á.n.h đâu thắng đó chứ."

"Ngươi cảm thấy ngươi tạch rồi, Thái Thúc sẽ báo thù cho ngươi sao?"

Thái Thúc là có bản lĩnh để ngông cuồng, cướp đồ của người khác, còn khiến người khác câm nín, giẫm mặt mũi người khác xuống đất.

Nhưng Gã Thơm Phức không có a.

"Lấy cái gì, ngoan ngoãn trả lại đây." Ninh Thư còn nhớ thương quả trong rừng quả, quả đó ăn rất ngon.

Thay vì cho bọn Gã Thơm Phức, còn không bằng mình cầm lấy, cho Hư Vương ăn cũng tốt a.

Hư Vương ăn thừa lại, bọn họ cũng có thể hưởng sái.

Gã Thơm Phức nói: "Chúng ta cũng không lấy được thứ gì, chúng ta vừa đến Vực Thẳm không lâu, các ngươi đã đến rồi."

Ninh Thư vẻ mặt 'ngươi ăn cứt à', "Đánh rắm, ngươi tưởng ta mù à, quả trong rừng quả đều bị các ngươi hái sạch, còn nói cái gì cũng không lấy."

"Có thể đừng mở mắt nói dối không, nếu không hôm nay các ngươi đừng hòng đi." Ninh Thư lên tiếng đe dọa, "Hôm nay ta để lời nói ở đây đấy."

Phạt Thiên đứng bên cạnh Ninh Thư, ưỡn n.g.ự.c, tiếp thêm sức mạnh cho Ninh Thư.

Hư Vương tức giận không thôi, những người này dù có nhổ một ngọn cỏ từ Vực Thẳm hắn cũng đau lòng, sẽ nghĩ đến mắt suối.

"Giao đồ ra đây, nếu không ta neng c.h.ế.t các ngươi." Lời của Hư Vương càng trực tiếp hơn.

Gã Thơm Phức nhướng mày, bọn họ đây là gặp cướp à, cho hay không cho đây, đây là một vấn đề!

Thuộc hạ cũng đang đợi lệnh của Gã Thơm Phức, nhưng xét về số lượng, đối phương chỉ có bốn người, lại tống tiền đội ngũ đông đảo của bọn họ.

Cảnh tượng này cũng quá khó coi rồi, đồ đưa ra ngoài cũng mất mặt.

Gã Thơm Phức lấy ra Giới T.ử Không Gian, ném cho Ninh Thư, "Đồ đều ở bên trong."

Ninh Thư bắt lấy Giới T.ử Không Gian, nhìn vào bên trong, là một số quả, cả Giới T.ử Không Gian tràn ngập mùi thơm của quả.

Trong lòng Ninh Thư rất hài lòng, nhưng ngoài mặt lại rất kiêu ngạo nói: "Coi như ngươi thức thời."

Gã Thơm Phức không nói gì khác, dẫn theo thuộc hạ định rời đi.

Ninh Thư gọi Gã Thơm Phức lại, nói: "Ta tốt xấu gì cũng coi như đã cứu ngươi một mạng, cũng có công lên tiếng giúp đỡ, ngươi ngay cả một câu cảm ơn cũng không nói với ta?"

"Lễ nghi giữa người với người đâu?" Ninh Thư đau lòng nhức óc.

Gã Thơm Phức ngẩng đầu một góc bốn mươi lăm độ tươi sáng mà u sầu, đúng vậy, lễ nghi giữa người với người, chân trước lấy đi đồ của người khác, chân sau còn bắt người ta cảm ơn.

Ninh Thư nhìn chằm chằm Gã Thơm Phức, chớp mắt, "Nói đi chứ."

Gã Thơm Phức đã không muốn dây dưa với bọn họ, trực tiếp nói: "Cảm ơn ngươi."

Ninh Thư tặc lưỡi một tiếng, lắc đầu, "Ngươi là cảm ơn hay là báo thù vậy, sao mà nghiến răng nghiến lợi thế, không đủ chân thành."

Biểu cảm của Gã Thơm Phức lập tức trở nên rất chân thành, giọng điệu tràn đầy tình cảm, "Cảm ơn ngươi, thật lòng cảm ơn ngươi."

Ninh Thư xua tay, "Không cần cảm ơn, giữa đường thấy chuyện bất bình rút d.a.o tương trợ là chuyện rất bình thường."

Là rút d.a.o tương trợ, còn con d.a.o này c.h.é.m vào ai thì không biết.

Gã Thơm Phức xoay người, dẫn theo thuộc hạ rời đi, nhìn bóng lưng thì tiêu sái lắm, còn trong lòng nghĩ thế nào, Ninh Thư không biết cũng không quan tâm.

Cuối cùng cũng có quả ăn rồi, chuyến này thu hoạch của bọn họ khá nhiều, ngược lại bọn Gã Thơm Phức, mất cả chì lẫn chài, giày vò một hồi, chẳng được cái gì.

Ninh Thư đưa Giới T.ử Không Gian cho Hư Vương, Hư Vương không lấy, "Ngươi không phải muốn sao, cho ngươi."

Ninh Thư còn chưa kịp nói cảm ơn, Hư Vương lại giật phắt đồ về, "Đợi ta có chuyện gì cần ngươi giúp đỡ, sẽ đưa cái này cho ngươi."

Hư Vương coi như nhìn ra rồi, con nhỏ này chính là không thấy thỏ không thả chim ưng, tính toán rõ ràng, ngươi lấy đồ của nó thì không được, nhưng nếu ngươi cho nó đồ, nó liền hớn hở nhận lấy.

Cứ thế cho không, tức quá, lỗ quá.

Ninh Thư trợn trắng mắt, "Không cho thì thôi, ai thèm chứ, (ˉ▽ ̄~) Xì ~~"

Không còn việc gì làm nữa, cả nhóm trở về tộc địa, Sơn Nhạc ngồi xổm trước tộc địa, dường như đang đợi người, nhìn thấy Ninh Thư, lập tức đứng dậy.

Ninh Thư còn đang thắc mắc, hiếm khi thấy Sơn Nhạc không ngủ a.

Sơn Nhạc nói với bốn người: "Mau về xem đi, trong nhà các ngươi có một người đến, bây giờ đang đợi các ngươi đấy."

Nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, khiến hắn ngủ cũng không ngon.

Ninh Thư nhíu mày hỏi: "Ai vậy?"

Sơn Nhạc: "Dù sao ta cũng không quen."

Ninh Thư vội vàng đến tộc địa xem, trong nhà gỗ có một người đang ngồi, là Lý Ôn.

Ninh Thư chỉnh đốn lại biểu cảm của mình, sau đó mới bước chân đi vào, mỉm cười lên tiếng: "Lý Ôn huynh."

Lý Ôn nhìn thấy Ninh Thư, chỉ gật đầu đầy thâm ý.

Trong lòng Ninh Thư vừa buồn bực vừa nghi hoặc, tên này thuần túy là đến nhà cô để dằn mặt à, có chuyện thì nói chuyện được không.

Đã hắn không nói gì, Ninh Thư liền nói đông nói tây: "Huynh đến khi nào vậy, ta có việc ra ngoài một chuyến, ta mà biết huynh đến, cũng sẽ không ra ngoài, lần sau huynh muốn đến, đ.á.n.h tiếng trước, ta ở nhà đợi huynh."

Mạo muội đến nhà, chính là vô lễ, hơn nữa còn không mang quà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.