Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 4253: Chuộc Tội

Cập nhật lúc: 02/01/2026 04:34

Có được sự yên bình chốc lát, thì cần có người thu hút sự chú ý của cô ta, để cô ta không rảnh quan tâm đến mình.

Nói đơn giản, chính là kiếm việc cho cô ta làm, để cô ta bận rộn...

Đổng Thiên lộ ra một nụ cười dữ tợn, thực sự là quá lâu không cười, đột nhiên cười một cái, trông vừa cứng nhắc vừa khó coi...

Ninh Thư thốt lên lời tán thán: "Em trai, cưng cười xấu quá, cưng bị làm sao vậy, sao không đẹp trai bằng trước kia nữa."

"Em trai, nếu cưng cứ xấu tiếp thế này, làm cay mắt chị, em trai, cưng cảm thấy sẽ có hậu quả gì?"

Đổng Thiên: ...

Tôi mẹ nó thật sự là quá khó khăn rồi...

Lại không cho tôi nghỉ ngơi, ngày nào cũng bắt nạt tôi, khiến tôi nơm nớp lo sợ, còn bắt tôi giữ gìn dung nhan như hoa như ngọc, đến thần tiên cũng không làm được...

Quá vô lý rồi.

Lý trí Đổng Thiên mách bảo mình, bây giờ phải chuyển chủ đề, nói: "Thẩm Hiểu Điệp, có phải cô đặc biệt căm ghét loại người như vậy không, tôi nói cho cô biết, ngoài xã hội có rất nhiều kẻ ác như vậy."

Ninh Thư: "Ồ!"

Giọng điệu chán chường!

Đổng Thiên tiếp tục thuyết phục: "Tôi biết rất nhiều chuyện."

Ninh Thư: "Rồi sao nữa!"

Vẻ mặt không hứng thú lắm.

Đổng Thiên tưởng cô là người nhiệt tình, hay lo chuyện bao đồng, không quen nhìn chuyện bất bình trong thiên hạ, giờ thấy thái độ này của cô, lại có chút không nắm chắc.

Nhưng vì những ngày tháng yên bình của mình, bắt buộc phải hy sinh người khác.

Ngày nào cũng có người thổi gió lạnh bên tai, hắn sớm muộn gì cũng điếc.

Ninh Thư chống cằm nhìn Đổng Thiên, có chút nghi hoặc hỏi: "Tại sao cưng lại xấu xa như vậy?"

Đổng Thiên: ...

Ninh Thư: "Theo lý mà nói, cưng có thể đầu t.h.a.i vào nhà giàu có, cả đời phú quý, trên người không phải có công đức thì là có khí vận, nhưng tại sao cưng lại xấu xa như vậy?"

Đổng Thiên: ...

Ồ, định bàn luận kiếp trước kiếp này sao?

Ninh Thư: "Có điều tâm trí cưng cũng khá kiên định đấy, chị muốn biến cưng thành khô lâu."

Đổng Thiên: ???

Cô mẹ nó đang nói lời kinh dị gì vậy.

Ninh Thư tiếp tục nói: "Đã cưng không muốn làm người, vậy thì biến thành khô lâu đi."

Trong lòng Đổng Thiên cười ha ha, nếu nói không làm người, con ranh này mới thực sự là không làm người.

Chuyện cô ta làm, có chuyện nào là chuyện con người làm không?

Đổng Thiên không biết thâm ý trong lời nói của Ninh Thư, chỉ coi là ý đe dọa của cô, dù sao cô ta chính là muốn hắn c.h.ế.t.

Bây giờ chính là đang trêu chọc hắn, sớm muộn gì cũng bị cô ta g.i.ế.c c.h.ế.t, nhưng hắn bắt buộc phải tranh thủ một tia sự sống.

Trong lòng Đổng Thiên rất tuyệt vọng, hắn cũng không biết mình có thể sống được không.

Nhưng mà, trên đời c.h.ế.t nhiều người như vậy, chỉ có cô ta biến thành thế này, tùy ý làm bậy, lúc đùa giỡn người ta, giống như đang đùa giỡn người phàm.

Trong lòng Đổng Thiên nảy sinh cảm giác khác thường, hắn thăm dò hỏi: "Thẩm Hiểu Điệp, sao cô lại biến thành thế này."

Ninh Thư cười nói: "Cưng muốn biết tại sao chị biến thành thế này, cưng có thể tự sát một lần, có muốn thử xem không."

Trong lòng Đổng Thiên điên cuồng từ chối, thử cái rắm ấy, thử là qua đời luôn, cô ta muốn lừa mình c.h.ế.t, cô ta muốn mình c.h.ế.t...

Giọng Ninh Thư có chút thất vọng: "Cưng không muốn thử xem sao, biết đâu cưng cũng giống chị, liền biến thành sự tồn tại siêu nhiên thì sao."

Ninh Thư muốn xem phản ứng của Đổng Thiên...

Có thực sự đi c.h.ế.t không, bất kể là bị sức mạnh cám dỗ, hay là muốn thoát khỏi cô...

Đứng ở một góc độ khác, Ninh Thư đột nhiên hiểu ra vấn đề trước kia không hiểu lắm.

Đó là, tại sao trước kia cô gặp kẻ xấu, có một số lại bị Tổ chức thu nạp.

Trước kia tự cho rằng tâm trí bọn họ kiên định có năng lực, xấu đến một mức độ nhất định...

Bây giờ xem ra, thu nạp vào, ở một mức độ nào đó, chính là một sự trừng phạt, dùng sức mạnh trường sinh làm mồi nhử, bắt bọn họ làm việc, làm sai, trực tiếp xóa bỏ...

Dùng kẻ xấu đi đối phó kẻ xấu...

Nghĩ đi nghĩ lại, cái này có khác gì cải tạo lao động đâu, việc làm mang ý nghĩa chuộc tội, có điều đám phạm nhân này hơi đặc biệt...

Bọn họ sở hữu sức mạnh siêu phàm hơn người thường, nhưng lại bị ràng buộc...

Rác rưởi đặt đúng chỗ thì không phải là rác rưởi, đây là chuyện một mũi tên trúng mấy đích...

Tổ chức có thừa sức mạnh để điều khiển những người này...

Đương nhiên cũng không phải tất cả những người được thu nạp vào đều là trường hợp này.

Giống như bây giờ, khi Ninh Thư nhìn Đổng Thiên, trong mắt cô, Đổng Thiên đã biến thành khô lâu.

Cô vuốt ve xương cốt của Đổng Thiên: "Cưng nhất định là một bộ khô lâu xinh đẹp."

Đổng Thiên toàn thân nổi da gà, từng trận gió lạnh, xúc cảm lạnh lẽo du tẩu trên da, cộng thêm lời cảm thán của cô, Đổng Thiên cảm thấy ác ý của thế gian cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cô ta chính là một kẻ biến thái, một kẻ thần kinh...

Đổng Thiên cảm thấy mình không chịu nổi nữa rồi, hơn nữa không biết tại sao, Đổng Thiên đột nhiên có một ý thức, đó là, có thể hắn c.h.ế.t rồi, cũng không thoát khỏi con thần kinh này.

Tuy đây là chuyện vô căn cứ, nhưng trong lòng Đổng Thiên có cảm giác này, đây mới là điều tuyệt vọng nhất.

Sống bị đùa giỡn, chẳng lẽ c.h.ế.t rồi cũng không được giải thoát sao?

Hắn chỉ là đùa giỡn thôi mà, tại sao lại có báo ứng như vậy...

Hắn không g.i.ế.c người phóng hỏa, không làm chuyện gì cùng hung cực ác, tại sao hắn lại phải gặp chuyện này.

Ninh Thư cảm thấy cứ khảo sát Đổng Thiên thêm chút nữa, ở lại thêm một thời gian, tốt nhất là tôi luyện linh hồn hắn thêm chút nữa...

Tuy không nhìn thấy, nhưng Đổng Thiên cảm thấy một ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình, cái dáng vẻ đó giống như mình là một hòn đá, hòn đá sắp bị điêu khắc.

Đây mới là điều đáng sợ nhất...

Ninh Thư mở miệng nói: "Cưng nói cưng biết rất nhiều chuyện, đều là những chuyện nào?"

Đổng Thiên ỉu xìu nói: "Tôi biết có người có sở thích đặc biệt, hơn nữa có kênh chuyên cung cấp sở thích này cho bọn họ."

Ninh Thư ồ một tiếng, ngây thơ nói: "Sở thích gì a?"

Trong lòng Đổng Thiên trợn trắng mắt, nhưng vì những ngày tháng yên bình của mình, quả quyết bán đứng những người khác cùng tầng lớp.

C.h.ế.t đạo hữu không c.h.ế.t bần đạo, để con thần kinh này đi tìm người khác đi.

Đổng Thiên nói: "Có người thích trẻ con."

Ninh Thư hỏi: "Cưng cũng thích sao?"

Đổng Thiên hít sâu: "Không, tôi thích bình thường, ví dụ như phụ nữ ở độ tuổi của cô."

Ninh Thư ồ một tiếng: "Hóa ra cưng thực sự thích phụ nữ lớn tuổi hơn cưng a."

Đổng Thiên: ...

Ý của tôi là, thích người đã trưởng thành, chứ không phải lớn tuổi.

Nếu không phải không nhìn thấy, không sờ được, Đổng Thiên liều mạng ngồi tù, cũng phải g.i.ế.c c.h.ế.t người phụ nữ này.

Nếu trước kia biết sẽ xảy ra chuyện này, hắn nhất định sẽ... đ.á.n.h người phụ nữ này nhiều hơn, đ.á.n.h cho c.h.ế.t.

Tôi mẹ nó không chịu nổi nữa rồi...

Sự giày vò này còn không bằng đi ngồi tù, nhưng vấn đề là không g.i.ế.c người, lại thừa nhận g.i.ế.c người đi tù, cũng quá uất ức rồi, không được...

Cho nên, bây giờ Đổng Thiên cứng đầu với Ninh Thư cũng không thừa nhận mình g.i.ế.c người, không g.i.ế.c người là không g.i.ế.c người...

Chuyện này liên quan đến gia tộc của mình, nếu nhà họ Đổng xuất hiện một kẻ g.i.ế.c người, ảnh hưởng đến công ty quá lớn.

Cuộc sống phú quý của hắn đều là nhờ nhà họ Đổng, nếu nhà họ Đổng sụp đổ, cuộc sống của hắn chỉ có khổ hơn bây giờ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.