Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 4291: Trải Nghiệm Cảm Giác Phát Điên Trong Bóng Tối
Cập nhật lúc: 02/01/2026 04:41
Bộ dạng của cô rất chật vật, mắt đỏ hoe, tóc tai vô cùng rối loạn, đoán chừng là tự mình cào cấu.
Sắc mặt Đông Lam tái nhợt vô cùng, phối với đôi mắt đỏ ngầu rối loạn, mang lại cho người ta cảm giác điên cuồng.
Nhìn thấy người quen, nhìn thấy ánh sáng, Đông Lam lập tức khóc bù lu bù loa, từ dưới đất bò dậy, nhào vào lòng Ninh Thư khóc lóc điên cuồng.
Nước mắt nước mũi dính đầy người Ninh Thư!
Ninh Thư: ...
Nhiều người thế này, tại sao lại nhào vào cô?
Ninh Thư cũng không đẩy Đông Lam ra, vươn tay vỗ về trên lưng cô: "Đừng sợ, không sao rồi."
Khóc rồi này, bên trong đã gặp phải chuyện gì?
Cảm xúc của Đông Lam d.a.o động rất lớn, nhất thời không thể bình tĩnh lại được.
Thái Thúc nói với Hư Vương trước đó còn nóng lòng muốn thử, nhìn thấy Đông Lam đi ra thì không nói gì nữa: "Ngươi vào đi."
Hư Vương nhìn tiếng khóc gào thét, xé gan xé phổi sụp đổ kia, nhất thời có chút rén, nhưng ngoài miệng nói: "Đợi chút, không thấy người ta đang khóc sao, đợi cô ta khóc xong đã."
Thái Thúc: "Cô ta khóc liên quan gì đến ngươi, cản trở ngươi đi vào à?"
Hư Vương: ...
Là không liên quan, nhưng mà...
Hư Vương bị cưỡng chế tống vào trong, đương nhiên, trên eo vẫn buộc roi, nếu lạc lối bên trong, chuyện đó là một chuyện vô cùng kinh khủng.
Hư Vương cũng không phải người có tâm trí kiên định gì, nói chính xác hơn, tính chất của hắn chỉ là bộ dạng của một đứa trẻ mười mấy tuổi, là một thiếu niên đi.
Thiếu niên thời kỳ trung nhị (trẻ trâu).
Hắn ở bên trong thời gian còn ngắn hơn Đông Lam, lúc đi ra bộ dạng như hồn về tây thiên, cả người đều ngơ ngác.
Ninh Thư vỗ lưng Đông Lam, vừa hỏi Hư Vương: "Bên trong cảm giác thế nào."
Hư Vương ánh mắt đờ đẫn: "Ta không biết."
Dù sao cũng là khó chịu, người sụp đổ rồi, một giây cũng không muốn ở lại bên trong.
Có hai vết xe đổ, Ninh Thư cũng muốn vào xem thử là tình huống gì, chỉ có vào cảm nhận một phen mới biết.
Ninh Thư quấn roi vào một cái cây, kéo đầu kia định đi vào.
Đông Lam kéo Ninh Thư: "Đừng đi, bên trong khó chịu lắm."
Ninh Thư hỏi: "Khó chịu thế nào."
Đông Lam hít hít mũi, giọng nói mang theo giọng mũi nồng đậm: "Không biết, tóm lại rất khó chịu, thời gian lâu, tôi cảm thấy mình không thở nổi nữa."
Ninh Thư: "Ta muốn vào cảm nhận một chút, đừng lo, ta sẽ ra mà."
Ninh Thư từng bước từng bước đi về phía bóng tối, bước chân cô kiên định giẫm rất vững.
Một chân đạp vào bóng tối, bóng tối đậm đặc đột ngột ập đến, khiến tim người ta cũng hẫng một nhịp, hô hấp ngưng trệ.
Ninh Thư không đi lại trong bóng tối, cho dù có roi trong tay, nhưng ở trong loại bóng tối này, một chút cảm giác an toàn cũng không có, ngay cả roi trong tay cũng không thể mang lại cảm giác an toàn.
Khiến người ta hận không thể ba chân bốn cẳng chạy về.
Ở trong này, không có âm thanh, không có ánh sáng, ngay cả thời gian dường như cũng chậm lại, không biết là tình huống gì, không biết ở bên trong bao lâu rồi.
Khiến cảm nhận và tư duy của con người rối loạn, tiếp theo đó là cảm giác ch.óng mặt rợp trời dậy đất.
Cho dù giẫm trên mặt đất, cũng cảm thấy mình không có cảm giác chân thực đạp đất.
Có một loại cực hình, chính là nhốt người trong không gian không có chút âm thanh nào, không bao lâu sau, người sẽ sụp đổ.
Ở đây loại cực hình này nâng cấp rồi, không chỉ không có âm thanh, còn không có ánh sáng, đây là sự t.r.a t.ấ.n tâm lý, tinh thần sụp đổ.
Ninh Thư ngồi xếp bằng xuống, loại bỏ tạp niệm trong lòng, xem mình có thể kiên trì bao lâu.
Chỉ là, Ninh Thư có thể xác định rồi, mình không thể sinh tồn trong bóng tối, cho dù cô có thể kiên trì một ngày hai ngày, nhưng thời gian dài, sẽ không thể chống cự lại ảnh hưởng mà bóng tối mang lại cho tâm linh.
Đại khái loại c.h.ủ.n.g t.ộ.c đã quen sinh tồn trong bóng tối, mới có thể sống trong môi trường này.
Nhưng không có chút ánh sáng nào, cũng đủ mệt.
Dù Ninh Thư không để ý bên ngoài, nhưng khi tinh thần tập trung cao độ, sẽ trở nên vô cùng mệt mỏi, sẽ không nhịn được muốn chú ý đến những thứ khác.
Nhưng nhìn một cái, chẳng thấy gì cả, chỉ có bóng tối đậm đặc, cũng không có âm thanh, con người là động vật quần cư, trong môi trường này, sẽ điên mất.
Ở đây cảm nhận trở nên vô cùng mơ hồ, Ninh Thư cũng không biết mình vào bao lâu rồi.
Nhân lúc còn tinh thần, Ninh Thư kéo roi đi ra ngoài, tuy không gào khóc t.h.ả.m thiết như Đông Lam, nhưng sắc mặt cô cũng không tốt.
Rất mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt.
Ninh Thư nói với Thái Thúc: "Chắc chỉ có đá mới có thể thản nhiên ở trong môi trường như vậy."
Chỉ cần là sinh linh có cảm giác, đều không có cách nào sinh tồn.
Sớm muộn gì cũng điên.
Thái Thúc không nói gì, nhìn bóng tối đang lan tràn ngọ nguậy.
Ninh Thư vẫn nói: "Ngươi đều là người mắc bệnh nan y rồi, thì đừng lo lắng chuyện thế giới hủy diệt nữa."
Như Ninh Thư người bình thường thế này, còn chưa lớn, đều không lo lắng mình sống được bao lâu.
Dù sao sớm c.h.ế.t muộn c.h.ế.t đều phải c.h.ế.t, lúc còn sống nhất định phải sống cho tốt.
Thái Thúc liếc cô một cái, đi rồi...
Sau khi buôn bán sự lo âu cho những người có mặt, hắn cứ thế đi rồi.
Đại khái là Thái Thúc đi rồi, Đông Lam cuối cùng 'ọe' một tiếng nôn ra, phản ứng dây chuyền, Hư Vương thấy có người nôn, cũng oa oa oa nôn theo.
Ninh Thư quay lưng lại không nhìn, cảm thấy cổ họng cũng hơi ngứa, hơn nữa trong dạ dày cũng đang cuộn trào.
Lúc này thật sự có chút khâm phục Thái Thúc, trước đó lại làm màu như vậy, cứ thế đi thẳng vào, muốn tìm đường ra cũng không dễ dàng.
Hơn nữa vào trong đó rồi, cho dù cảm ứng vị trí điểm không gian cũng không cảm ứng được.
Hơn nữa bóng tối đang di chuyển, lúc nhảy, rất có thể chỗ này đã bị bóng tối nuốt chửng rồi.
Thấy chưa, người không thể quá làm màu, chính vì làm màu, tóc bạc hết rồi.
Trước kia nhìn bề ngoài, không nhìn tuổi tác còn cảm thấy, được rồi, cũng tàm tạm.
Bây giờ không nhìn tuổi tác, chỉ nhìn bề ngoài cũng biết là một lão già rồi.
Trạng thái của cả nhóm đều không tốt lắm, ngoại trừ Cẩn Kỷ không bị ảnh hưởng chỉ biết ăn ăn ăn, dù bên cạnh có hai người đang nôn mửa, vẫn không ảnh hưởng đến sự thèm ăn của hắn.
Ninh Thư vung roi, ném Cẩn Kỷ vào bóng tối, trước khi ném vào nói: "Ngươi thử xem có thể kiên trì bao lâu."
Sau đó Ninh Thư ở bên ngoài đợi đợi đợi, đợi rất lâu, khó khăn lắm mới đợi được Cẩn Kỷ kéo roi.
Ninh Thư lôi hắn ra, câu đầu tiên của Cẩn Kỷ là: "Thịt khô hết rồi, ta muốn ăn thịt khô."
Ninh Thư: ...
Quả nhiên, nhân sinh có được có mất.
Chẳng lẽ Hư Không không cần c.h.ủ.n.g t.ộ.c quá thông minh?
Cái này khó làm rồi, Ninh Thư cảm thấy theo mức độ trí tuệ của mình, có thể là lứa "ngỏm" đầu tiên, có một ngày, trí tuệ lại trở thành thứ chí mạng, tang thương châm t.h.u.ố.c.jpg!
Đợi nôn xong, Ninh Thư dẫn ba đứa trẻ dạo quanh Thiên Thần Giới.
Bây giờ Thiên Thần Giới nói chung bị bóng tối chiếm cứ rồi, sinh linh bên trong lùi rồi lại lùi, đây chính là cảnh tượng sau này của Hư Không, nơi trú ngụ của sinh linh Hư Không sẽ càng lúc càng nhỏ.
Quên hỏi rồi, Thiên Thần Giới tồn tại bao lâu rồi.
