Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 812: Bán Rẻ Chất Xám, Chặn Đường Sống Của Tra Nam

Cập nhật lúc: 01/01/2026 10:09

Ninh Thư đặt cốc nước xuống, gõ một dòng chữ: 'Bạn có bằng chứng gì nói đây là tiểu thuyết của bạn?'

Bản gốc của Dương Vũ Huy đã không còn, cho dù Dương Vũ Huy có viết lại bản thảo thì ngày tháng vẫn nằm sau ngày tiểu thuyết được đăng, hắn căn bản không chứng minh được tiểu thuyết là của hắn.

Chẳng lẽ Dương Vũ Huy định nói tiểu thuyết này là đồ của thế giới khác?

Chắc chắn sẽ bị người ta coi là thằng điên.

Ninh Thư không quan tâm đến chuyện tiểu thuyết nữa, mà là công ty nhà Lý Tân Trạch đã gửi email trả lời Ninh Thư, nói muốn sử dụng lời bài hát của cô, hỏi bán bản quyền bao nhiêu tiền.

Ninh Thư đòi không nhiều, bán rẻ như cho với giá bèo bọt năm trăm tệ một bài, chừng này đủ tiền sinh hoạt cho cô là được rồi.

Phải biết Dương Vũ Huy động một tí là đòi cả vạn, năm vạn mười vạn, giải trí nghèo nàn nên giá lời bài hát của Dương Vũ Huy bán cũng khá cao.

Còn năm trăm của Ninh Thư thì chẳng khác gì cho không.

Công ty nhà họ Lý vô cùng sảng khoái trả tiền, còn nói có tác phẩm khác thì đưa cho bọn họ, giá cả dễ thương lượng.

Ninh Thư trả lời một chữ "Được", có những thứ này, nhà họ Lý khi đối đầu với Dương Vũ Huy sẽ có chút sức đề kháng.

Ninh Thư hoàn toàn không nghĩ đến việc nói chuyện này cho Lý Tân Trạch để tranh công, cứ trốn trong bóng tối chơi xấu thế này là tốt nhất.

Dương Vũ Huy hiện tại mặt mày ngơ ngác, hoàn toàn không biết xảy ra vấn đề ở đâu, không tìm ra nguyên nhân, chắc là đang sốt ruột c.h.ế.t đi được.

Dương Vũ Huy dựa vào hệ thống, cũng không có đồ của riêng mình, nửa đời người chưa từng quay một bộ phim truyền hình hay điện ảnh nào, thậm chí ngay cả quảng cáo cũng chưa quay cái nào, chứng tỏ bản thân chẳng có năng lực gì, đột nhiên có được hệ thống, dựa vào tài nguyên hệ thống cung cấp.

Một khi những tài nguyên này không còn là độc quyền của hắn nữa, ưu thế của hắn sẽ không còn.

Ninh Thư lại xâm nhập vào máy tính của Dương Vũ Huy lần nữa, phát hiện không xâm nhập được nữa, chuyện này là sao?

Chẳng lẽ hắn đã làm bảo mật mạng?

Ninh Thư không biết Dương Vũ Huy đã đập máy tính thành sắt vụn rồi.

Bạn cùng phòng của Dương Vũ Huy vẻ mặt hờ hững nhìn Dương Vũ Huy như nhìn thằng thần kinh.

Dương Vũ Huy này rốt cuộc là bị kích thích gì vậy?

Dương Vũ Huy đập máy tính, nhìn cái máy tính nát bét, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác thất bại.

Từ khi trọng sinh đến nay, hắn luôn cho rằng mình có hệ thống tìm kiếm, mình sẽ có tiền đồ rộng mở, cho rằng đây là ông trời bù đắp cho mình.

Nhưng bây giờ là chuyện gì đây, rốt cuộc là người khác trộm bản thảo của hắn hay là có người cũng trọng sinh giống hắn?

Trọng sinh lại một lần nữa, Dương Vũ Huy tuyệt đối sẽ không cho phép mình lại trở thành kẻ tầm thường vô vị như kiếp trước, khúm núm dưới tay đạo diễn, đối mặt với những ngôi sao lớn thì thở mạnh cũng không dám, phải dỗ dành những kẻ hào quang vạn trượng đó.

Dương Vũ Huy nhặt linh kiện máy tính lên, dùng chổi quét những mảnh vỡ.

Tuy đã trút giận, nhưng Dương Vũ Huy vẫn phải mua máy tính mới, hơn nữa còn quyết định mua máy tính thật đắt, lần sau tức giận sẽ không nỡ đập máy tính nữa.

Sau đó lúc Dương Vũ Huy đi mua máy tính, không hiểu sao lại bị nhân viên cửa hàng khinh bỉ, nói Dương Vũ Huy không mua nổi. Dương Vũ Huy đổi một nhân viên khác, vung tay quẹt thẻ, sau đó vô cùng ngầu lòi bỏ đi.

Để lại nhân viên cửa hàng đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, hối hận vì mình ch.ó mắt nhìn người thấp, bỏ lỡ khoản hoa hồng hậu hĩnh ba la ba la...

Dù sao nhân vật chính đi đến đâu, luôn có những kẻ qua đường não tàn cho hắn cơ hội thể hiện.

Chỉ là đi ăn cơm, nhân viên phục vụ khách sạn cũng có phú nhị đại theo đuổi, cô gái còn không kiên nhẫn, sau đó nhân vật chính xuất hiện vả mặt thực lực, phú nhị đại ngu ngốc lại tìm người trả thù, rồi lại bị vả mặt thực lực.

Ninh Thư vẫn miệt mài xâm nhập máy tính của Dương Vũ Huy, nhưng đều không xâm nhập được, tạm thời từ bỏ trước.

"Gần đây ca sĩ tôi thích ra mấy bài hát hay lắm." Bạn cùng phòng trong ký túc xá nói.

Ninh Thư hỏi: "Là bài gì?"

Bạn cùng phòng nói tên cho Ninh Thư, Ninh Thư lên mạng tìm nghe, chính là bài hát của thế giới kia, chỉ là đổi người hát thôi.

Ninh Thư xem thông tin bài hát, người viết lời là tên Dương Vũ Huy.

"Ơ, Dương Vũ Huy, người viết lời Dương Vũ Huy?" Phương Mộng Hàm nhìn điện thoại, có chút ngạc nhiên kêu lên, sau đó hỏi Ninh Thư: "Dương Vũ Huy này với Dương Vũ Huy khoa Đạo diễn tỏ tình với cậu là một người à?"

"Không biết." Ninh Thư thản nhiên nói.

Mắt Phương Mộng Hàm đảo đảo, nghe tiếng hát trong điện thoại, cảm thấy mình cần phải đi điều tra xem có phải cùng một người không.

Những bài hát mới ra gây được tiếng vang không nhỏ, trong đó cái tên người viết lời Dương Vũ Huy cũng thu hút sự chú ý của sinh viên.

Đặc biệt là những người quen biết Dương Vũ Huy, đều cảm thấy là trùng tên.

Ví dụ như Phương Mộng Hàm đã đặc biệt đi tìm Dương Vũ Huy, thăm dò xem Dương Vũ Huy có phải là người viết lời những bài hát đó không.

Dương Vũ Huy sớm đã nhận ra có không ít người đang nhìn mình, còn thì thầm to nhỏ, Dương Vũ Huy không nhịn được mà thẳng lưng lên.

Ngược lại khiến hắn trông có chút sức hút, công thành danh toại là sức quyến rũ lớn nhất của đàn ông.

Phương Mộng Hàm nhìn Dương Vũ Huy đang đi về phía mình, đột nhiên tim đập mạnh hai cái, toàn thân như có dòng điện chạy qua.

Phương Mộng Hàm có chút đỏ mặt, đi tới hỏi thẳng: "Sư huynh, những bài hát đó đều là anh viết lời sao?"

Phương Mộng Hàm dáng vẻ thanh thuần động lòng người, cười lên rất ngọt ngào, nói ra những lời đường đột như vậy, Dương Vũ Huy cũng không tức giận.

Có lẽ sự tồn tại của những bài hát này khiến Dương Vũ Huy có tự tin, nhìn khuôn mặt xinh đẹp không tì vết của Phương Mộng Hàm, nảy sinh ý định trêu chọc, "Em cảm thấy còn có người thứ hai tên là Dương Vũ Huy sao."

Phương Mộng Hàm lập tức mở to mắt, đôi mắt trong veo phản chiếu khuôn mặt Dương Vũ Huy, khiến tim Dương Vũ Huy run lên, cảm thấy cô gái này xinh đẹp thuần khiết hơn Trần Gia Nam nhiều.

"Thật sự là sư huynh viết lời sao, anh tài năng thế á?" Phương Mộng Hàm có chút không dám tin nói, dáng vẻ đó rất đáng yêu, khiến Dương Vũ Huy cảm thấy cô ta vô cùng dễ thương, muốn đưa tay véo má cô ta một cái.

Dương Vũ Huy nghĩ vậy, tay quả thực đã véo má Phương Mộng Hàm một cái, xúc cảm trơn mềm ấm áp.

Đây là lần đầu tiên Dương Vũ Huy sờ mặt con gái, có chút say mê nheo mắt lại.

"Sư huynh?" Phương Mộng Hàm không nhịn được lùi lại một bước, trừng mắt nhìn Dương Vũ Huy.

Dương Vũ Huy có chút xấu hổ ho một tiếng, ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt nói: "Anh là giúp em véo thử xem mình có đang nằm mơ không."

Phương Mộng Hàm hừ một tiếng, lườm Dương Vũ Huy một cái rồi quay người chạy đi.

Dương Vũ Huy nhìn váy Phương Mộng Hàm bay bay, dáng người thướt tha, đầu ngón tay vừa véo Phương Mộng Hàm xoa xoa vào nhau, đưa lên mũi ngửi ngửi.

Phương Mộng Hàm đỏ mặt chạy về ký túc xá, cởi giày leo lên giường, mở điện thoại nghe đi nghe lại những bài hát Dương Vũ Huy viết.

Ninh Thư thấy Phương Mộng Hàm bộ dạng thiếu nữ hoài xuân, chắc là đã tiếp xúc với Dương Vũ Huy, rồi thích Dương Vũ Huy rồi?

Được thôi, Dương Vũ Huy tự mang vương bát chi khí, những cô gái đến gần hắn đều sẽ thích hắn, bị hắn thu vào hậu cung.

Phương Mộng Hàm thấy Ninh Thư nhìn chằm chằm mình, đột nhiên nghĩ đến Dương Vũ Huy từng tỏ tình với Trần Gia Nam, tuy bị từ chối, nhưng không chừng bây giờ Trần Gia Nam thấy Dương Vũ Huy tài năng như vậy, sẽ hối hận thì sao?

Phương Mộng Hàm có chút chán ghét, câu dẫn một người còn chưa đủ, còn câu dẫn Dương Vũ Huy tỏ tình với cô ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.