Ca Ca, Muội Muốn Ôm Hôn Huynh Quá~ - 4
Cập nhật lúc: 04/07/2026 04:02
Ta không dám giấu giếm, liền thành thật khai báo:
“Bẩm Vương gia, hạ quan mua từ một vị tiểu thư ở chợ đen với giá ba lượng bạc. Nàng ta bảo cần tiền gấp để trốn đi lấy chồng.”
Thẩm Thừa Ngôn nghe xong, đôi mắt khẽ híp lại, trong mắt lóe lên một tia hàn quang lạnh lẽo.
Ta tinh ý nhận ra bầu không khí có chút thay đổi, trong lòng thầm nghĩ, vị tiểu thư kia rốt cuộc là ai mà khiến Nhiếp Chính Vương phải để tâm như vậy?
“Nàng ta còn nói gì với nàng nữa không?” Hắn hỏi, giọng điệu đã lấy lại vẻ lãnh khốc thường ngày.
“Nàng ta chỉ bảo... người ngồi phòng đối diện là một kẻ câm, bảy năm qua chưa từng mở miệng.” Ta lí nhí đáp.
Hắn bỗng nhiên bật cười, tiếng cười trầm thấp vang vọng trong thư phòng trống trải.
Hắn đứng dậy, bước từng bước dài đi đến trước mặt ta.
Cảm giác áp bức từ chiều cao 1m85 của hắn khiến ta nằm rạp xuống đất, không dám động đậy.
Hắn cúi người xuống, nâng cằm ta lên, ép ta phải nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén của hắn.
“Kẻ câm sao?” Hắn khàn giọng nói, “Nếu bảy năm qua ta không mở miệng, thì đêm qua kẻ gánh nàng lên đỉnh phong là ai?”
Khoảng cách quá gần, ta có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng thanh mát trên người hắn.
Tim ta đập loạn cào cào, mặt đỏ tai hồng.
“Vương... Vương gia, hạ quan biết sai rồi.” Ta lí nhí, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn hắn đầy tội nghiệp.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của ta, ánh mắt bỗng nhiên khựng lại một chút, dường như đang nhớ lại điều gì đó trong quá khứ.
Hồi lâu sau, hắn mới buông cằm ta ra, đứng thẳng lưng dậy, ném xấp sổ sách lại lên bàn.
“Kiều nữ sử, sổ sách nha môn năm ngoái nàng ghi chép lộn xộn thế này...”
Hắn thong thả bước về phía bàn làm việc, khẽ gõ ngón tay:
“Chẳng phải đêm qua nàng bảo có thể gánh hết sao? Còn đòi gánh cả giang sơn này cơ mà?”
Ta khóc không ra nước mắt, đêm qua là ta nổ chén nổ đĩa để nịnh bợ hắn thôi, ai ngờ hắn lại ghi thù dai như vậy.
“Hạ quan bất tài, hạ quan sẽ sửa lại ngay lập tức ạ!”
“Được.” Hắn nhàn nhạt buông một chữ, “Từ hôm nay trở đi, bản vương sẽ đích thân ở lại nha môn thanh tra. Mỗi ngày nàng phải ở lại thư phòng này mài mực và đối chiếu sổ sách cho ta.”
“Khi nào sửa xong, khi đó mới được về.”
Ta nghe xong mà muốn xỉu ngang tại chỗ.
Đây rõ ràng là bóc lột sức lao động, là công khai trả thù riêng.
Nhưng ta có thể từ chối sao? Không thể.
Ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, cúi đầu chấp nhận số phận báo thủ của mình:
“Hạ quan... tuân mệnh.”
Thẩm Thừa Ngôn nhìn bộ dạng ủ rũ như gà nuốt dây thun của ta, khóe môi hắn khẽ cong lên một độ cong cực nhỏ, tâm tình có vẻ vô cùng tốt.
Ta đâu biết rằng, việc hắn xuất hiện ở nha môn hôm nay, hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên.
Trò chơi vương quyền đã bắt đầu, và ta chính là biến số mà hắn chọn để lật ngược thế cờ.
Ta vốn tưởng sau khi nhận tội thì cùng lắm là bị phạt chép phạt hoặc trừ bổng lộc.
Ai ngờ Nhiếp Chính Vương lại thích chơi trò mèo vờn chuột với ta.
Sau ngày thanh tra kinh hoàng đó, ta chính thức rơi vào hố sâu tăm tối.
Nghĩ đến việc mỗi đêm phải đối mặt với vị ác ma Thẩm Thừa Ngôn trong thư phòng kín, da đầu ta lại tê rại.
Ta không thể ngồi chờ ch ết được, ta phải tự cứu lấy mình.
Ngày thứ nhất, ta dùng phấn trang điểm dặm lên mặt một lớp thật dày, đ.á.n.h cho môi trắng bệch, giả vờ bị bệnh phong hàn sắp ch ết để xin nghỉ tăng ca.
Kết quả, khi ta vừa thều thào báo cáo với Đại nhân Tổng đốc, thì Thẩm Thừa Ngôn đã từ trong thư phòng thong thả bước ra.
Hắn liếc nhìn gương mặt trắng bệch của ta, không nói một lời, liền sai thị vệ mang đến một bát t.h.u.ố.c bắc đen ngòm, đặc quánh.
“Bản vương đặc biệt sai Ngự y sắc thang t.h.u.ố.c này cho Kiều nữ sử trị bệnh.” Hắn khàn giọng nói, ánh mắt thâm sâu, “Nàng mau uống cạn khi còn nóng, uống xong liền có sức khỏe để mài mực.”
Ta nhìn bát t.h.u.ố.c đắng ngắt bốc khói nghi ngút, lại nhìn ánh mắt sắc như d.a.o cạo của hắn, chỉ biết ngậm đùi dế mà nuốt ực hết vào bụng.
Đắng đến mức ta suýt chút nữa thì thăng thiên ngay tại chỗ.
Ngày thứ hai, ta quyết định chơi bài chuồn.
Vừa nghe tiếng trống tan tầm vang lên, ta liền ôm váy lén lút đi bằng lối cửa sau của nha môn, nơi chất đầy củi khô và rác rưởi.
Ta hí hửng nghĩ bụng, lần này thần không biết quỷ không hay, hắn có là Nhiếp Chính Vương cũng đừng hòng bắt được ta.
Thế nhưng, khi ta vừa lách người qua cánh cửa gỗ nhỏ, nụ cười trên môi liền cứng đờ.
Một cỗ kiệu hoa lệ của vương phủ đã đỗ sẵn ở đó từ bao giờ.
Hai tên thị vệ thân tín cao lớn của hắn đứng nghiêm nghị hai bên, thấy ta ra liền đồng thanh cúi đầu:
“Kiều nữ sử, Vương gia bảo phủ nha lối cửa sau phong thủy không tốt, dễ gặp xui xẻo, nên sai chúng ta đón nàng đi tăng ca bằng lối này.”
Ta: “...”
Kế hoạch đào tẩu hoàn toàn thất bại, ta chính thức tuyệt vọng.
Đã vậy, ban ngày ở nha môn, ta còn vô tình tự rước thêm họa vào thân.
Số là trong phủ nha mới chuyển đến một vị thừa chỉ trẻ tuổi, diện mạo vô cùng thanh tú, thư sinh, tính tình lại hiền lành.
Ta nghĩ bụng, muốn sống sót trong cái vương triều này thì phải tìm thêm đồng minh, biết đâu vị này có người nhà làm quan to có thể nói đỡ cho ta một lời.
Thế là lúc đưa công văn, ta liền cố tình thu lại vẻ báo thủ hằng ngày, trưng ra bộ dạng vô cùng đoan trang, dịu dàng.
Ta khẽ mỉm cười, dùng thanh âm mềm mỏng nhất có thể để giải thích cho huynh ấy về cách lưu trữ hồ sơ:
“Thừa chỉ đại nhân, chỗ số liệu này ngài cứ để ta làm giúp cho, không cần phải khách sáo đâu ạ~”
Vị thừa chỉ trẻ tuổi kia mặt đỏ bừng, ngượng ngùng cảm ơn ta.
Ta còn chưa kịp đắc ý vì mưu kế kết giao đồng minh thành công, thì bỗng nhiên cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương từ phía sau lưng truyền đến.
