Cả Hoàng Cung Thanh Triều Đều Nghe Được Tiếng Lòng Của Lục A Ca - Chương 32: Ngày Thứ Ba Mươi Hai Muốn Chết
Cập nhật lúc: 10/05/2026 13:06
Khang Hi cảm động vô cùng.
Doãn Chước hứng thú không cao dùng xong bữa sáng, vừa vươn vai một cái liền nhìn thấy ngoài cửa có một cái bóng.
Doãn Chước:...
Sao lại còn có người ở bên ngoài nhìn trộm hắn dùng bữa sáng chứ?
Nhưng nghĩ lại, cung nhân chắc chắn không có cái gan này.
Vậy đây là ai?
Trong lòng Doãn Chước hiện lên một bóng người, trên mặt có chút co giật.
Không phải chứ, đây chính là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến sao?
Hắn vừa mới lẩm bẩm Hoàng A Mã, Hoàng A Mã này trực tiếp xuất hiện trước mặt hắn rồi.
Khang Hi thấy bản thân bị phát hiện rồi, cũng không trốn nữa.
Thế là Doãn Chước liền phát hiện Hoàng A Mã thần kỳ của hắn sải bước lớn đi đến trước mặt hắn, khóe mắt còn có chút hơi ửng đỏ.
Doãn Chước hít hít mũi, sau đó cảm động nhào vào trong n.g.ự.c ông, ôm lấy Khang Hi mách lẻo với ông: “Hoàng A Mã, nhi thần phát hiện Hoàng A Mã mới là người đối xử tốt nhất với nhi thần, sau này nhi thần chắc chắn sẽ hảo hảo hiếu thuận người.”
*Quả nhiên vuốt m.ô.n.g ngựa vẫn là ta giỏi nhất, tuổi già của Hoàng A Mã quả thực sống không ra sao, mấy đứa con trai đấu đá ngươi c.h.ế.t ta sống.*
Khang Hi vốn dĩ còn rất cảm động, nhưng nghe thấy tiếng lòng của Tiểu Lục lại là một nghẹn.
Ông cuối cùng vẫn là đưa tay xoa xoa cái đầu trọc nhỏ của Doãn Chước, kéo hắn ngồi xuống, quan tâm hỏi: “Ngủ thế nào? Bữa sáng dùng ra sao?”
Giống như A Mã của nhà bình thường vậy, làm một người cha tốt quan tâm con cái, bắt đầu ân cần hỏi han Doãn Chước.
Doãn Chước như thực trả lời, còn thuận tiện cáo trạng Dận Chân một cái: “Hoàng A Mã người không biết hôm qua lúc nhi thần và Tứ ca ngủ, Tứ ca hung dữ lắm, nhi thần động một cái huynh ấy đều phải nói, dọa c.h.ế.t rồi, nhi thần coi như là phát hiện rồi, vẫn là Hoàng A Mã đối xử tốt với nhi thần, quả nhiên ca ca là không sánh bằng A Mã.”
Lời hay của Doãn Chước giống như không cần tiền vậy, từng sọt từng sọt tuôn ra ngoài, chọc cho Khang Hi râu đều vui vẻ run lên rồi.
“Con biết là tốt rồi, Đại Thanh này liền tìm không ra người yêu thương con hơn Hoàng A Mã đâu, Hoàng A Mã thương con còn nhiều hơn thương Nhị ca con.”
Khang Hi cũng bắt đầu dốc bầu tâm sự với Doãn Chước.
Doãn Chước cười híp mắt: “Ừm ừm.”
*Quả nhiên, công phu vuốt m.ô.n.g ngựa này của ta là di truyền từ Hoàng A Mã...*
Khang Hi tức giận nhéo nhéo mặt hắn, tiểu t.ử thối này sao lại còn hai bộ mặt chứ.
Tứ Phúc tấn nghe thấy Hoàng thượng đều đến rồi, nháy mắt không biết làm sao.
Nàng ta làm con dâu này cũng không tiện đơn độc đi gặp Hoàng A Mã, huống hồ Hoàng A Mã cũng không bảo nàng ta đi.
Ngay lúc nàng ta đang hoang mang lo sợ liền nghe thấy cung nhân đến báo, nói là Hoàng thượng dẫn Lục A Ca ra ngoài dùng bữa trưa rồi, không cần đi bái kiến lão nhân gia ông ấy nữa.
Nhưng sắc mặt Tứ Phúc tấn vẫn tái nhợt, nàng ta không phải vừa sai người đưa bữa sáng cho Tiểu Lục sao?
Hoàng A Mã có thể nào cho rằng người làm Tứ tẩu như nàng ta chiêu đãi không chu đáo không a.
Tứ Phúc tấn đều sắp hoảng c.h.ế.t rồi.
Lần đầu tiên có chút oán trách Dận Chân, lúc đi sao không sắp xếp ổn thỏa cho Tiểu Lục a, xương cốt đó của đệ ấy nếu xảy ra chuyện thì phải làm sao a?
Tứ Phúc tấn sai cung nhân đi theo, có nhu cầu gì bên phía nàng ta bất cứ lúc nào cũng ứng phó.
Hôm nay Khang Hi là cải trang một phen mới xuất cung, cầm quạt xếp một bộ dạng trang phục của lão gia nhà giàu.
Mà Doãn Chước cũng thay quần áo Lương Cửu Công mang đến, hắn quá gầy rồi, căn bản không chống đỡ nổi bộ quần áo trên người này.
Mặc vào sau đó không những không giống một thiếu gia thư sinh có khí chất đọc sách, ngược lại giống một tên hoàn khố.
Khang Hi nhìn mà lông mày nhíu c.h.ặ.t: “Mặc cho đàng hoàng.”
Nửa ngày ông đau lòng thở dài một hơi: “Haiz, Tiểu Lục con quá gầy rồi, phải ăn nhiều t.h.u.ố.c bổ một chút, mau ch.óng bồi bổ nguyên khí của thân thể lên.”
“Hoàng A Mã, những t.h.u.ố.c bổ canh sâm yến sào đó không thể ăn nhiều, hư bất thụ bổ, nhi thần ăn nhiều nói không chừng càng không khỏe lên được đâu.”
Doãn Chước lắc lư cái đầu phản bác Khang Hi.
Dáng vẻ cái cổ nhỏ chống đỡ cái đầu trọc lắc lư qua lại nhìn Khang Hi muốn cười, nhưng người làm A Mã như ông cũng chỉ có thể nghe lời thái y, nhìn Doãn Chước nghiêm túc nói: “Vậy con liền hảo hảo nghe lời Trịnh thái y, con không biết con xuất cung rồi, Trịnh thái y một đêm đều không ngủ ngon.”
Trịnh thái y sợ hãi a, dù sao Lục A Ca sống, ông ta sống, Lục A Ca nếu xảy ra chuyện gì ông ta thật sự không sống nổi nữa, đi trước một bước bồi tiếp Lục A Ca cho xong.
Doãn Chước hồ nghi liếc nhìn Khang Hi một cái: “Hoàng A Mã làm sao biết Trịnh thái y không ngủ ngon giấc?”
Khang Hi ho một tiếng: “Trẫm có môn lộ của trẫm, mau đi thôi, con còn muốn ra ngoài không?”
Khang Hi bị Doãn Chước nhìn chằm chằm có chút chột dạ, vội vàng chuyển chủ đề.
Doãn Chước ngửa khuôn mặt nhỏ kéo dài giọng ồ một tiếng, trực tiếp bị Khang Hi một tát vỗ lên lưng.
“Ồ cái gì mà ồ? Trẫm là Hoàng thượng, trên đời này liền không có chuyện trẫm không biết.”
Doãn Chước đau đến mức xoa xoa lưng, trừng tròn mắt lên án nhìn Khang Hi, tuy không nói chuyện nhưng cũng có thể cảm nhận được oán khí của hắn.
*Xì, chuyện ông không biết còn nhiều lắm. Nhân ngoại hữu nhân, hải ngoại càng có năng nhân.*
Doãn Chước oán thầm xong liền hưng trí bừng bừng cùng Khang Hi ra cửa.
Tâm trạng hắn đến nhanh, đi cũng nhanh.
Dọc đường đi Khang Hi liền chưa từng nghe tiếng lòng của hắn yên tĩnh qua, giống như một tên nhà quê chưa từng thấy qua thế diện vậy, ngoài mặt vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng một trận chi oa kêu loạn.
Khang Hi coi như là hiểu rõ quầng thâm mắt trên mặt Dận Chân buổi sáng là từ đâu mà có rồi, Tiểu Lục này thật sự rất ồn ào.
Quan trọng là người ta ngoài mặt còn thật sự không mở miệng nói chuyện, Khang Hi muốn bảo hắn ngậm miệng đều không biết nên mở miệng như thế nào.
Doãn Chước xuất cung xong mới phát hiện chỗ này có chút quen thuộc, đây không phải là chỗ Tây Nhị Sở sao?
Thời Càn Long còn đổi tên cho chỗ này gọi là Trọng Hoa Cung.
Nghĩ như vậy, Doãn Chước lúc này mới phát hiện mình rốt cuộc có tính là xuất cung không a.
Khang Hi không ngờ Doãn Chước đi qua hậu thế sau đó ngay cả Tây Nhị Sở chỗ này cũng từng đến, chắp tay sau lưng, vểnh tai lên định nghe hắn tiếp tục nói.
Ai ngờ mạch não của Doãn Chước trực tiếp nhảy lên trên quả trứng gà rồi.
*Không biết lúc này giá trứng gà trên thị trường là bao nhiêu? Lúc đó ngay cả Hoàng đế Càn Long tinh minh đều cho rằng trứng gà là vật trân quý, một quả phải tốn mấy 10 lượng bạc trắng, thời Đạo Quang và Quang Tự càng không cần phải nói, Ngự Thiện Phòng niêm yết giá rõ ràng một quả trứng gà phải 34 lượng bạc trắng...*
Doãn Chước nghĩ đến chuyện này, tâm trạng có chút sa sút.
Quan trọng không phải là giá của trứng gà, mà là đại thần trong triều cùng với thái giám cùng nhau lừa gạt Hoàng thượng.
Từ chuyện trứng gà này liền có thể nhìn ra Hoàng đế lúc đó bị che mắt lợi hại đến mức nào.
Ngay cả Càn Long cũng không thoát khỏi.
Bước chân Khang Hi khựng lại, đứng tại chỗ, trên mặt tràn đầy kinh hãi.
Hoàng đế đời sau vậy mà lại bị che mắt đến mức độ như vậy.
Nhưng cung nhân trên dưới liên thông thì thôi đi, vậy đại thần và người thân bên cạnh Hoàng đế đâu, liền không có một người nào nói cho bọn họ biết chân tướng sao?
Khang Hi thân là một Hoàng đế nghĩ đến cảnh tượng đó đều lạnh sống lưng.
Mãn triều văn võ vậy mà lại không có một người nào đáng để tín nhiệm, vậy mà lại không có một người nào đi nói cho Hoàng đế biết giá cả chân thực của trứng gà.
Nhưng Khang Hi tự hỏi lòng mình, ông hình như cũng không biết trứng gà là giá cả gì.
Tiểu Lục này, quá tinh tế rồi.
Thảo nào lúc Tiểu Lục ngay từ đầu bảo bọn họ xét nhà đã chỉ ra hai chỗ, một là Hộ Bộ, hai là Nội Vụ Phủ.
Nội Vụ Phủ chính là phụ trách mua sắm ngoài cung.
Khang Hi hít sâu một hơi, để bản thân bình tĩnh lại.
Ông hiện tại hận không thể xách đao đi c.h.é.m c.h.ế.t những người đó.
Đồng thời, Khang Hi híp híp mắt nhìn nhìn những người bên cạnh này, không biết bọn họ có phải là người biết chuyện không.
Hay là nói những người hầu hạ bên cạnh ông này lại từ Nội Vụ Phủ nhận được bao nhiêu chỗ tốt.
Trong lòng Khang Hi có một ngọn lửa đang thiêu đốt, sự vô năng của hậu đại và sự lừa trên gạt dưới của cung nhân đại thần.
Khang Hi ngay từ đầu nghe thấy Tiểu Lục nói Nội Vụ Phủ tham ô, ông còn quá đơn thuần rồi, nghĩ những người đó cũng không dám tham ô lớn, nhưng hiện tại nghĩ lại sai quá sai rồi.
Bọn họ có gì mà không dám chứ?
Ngay cả giá của một quả trứng gà cũng dám trắng trợn nói là mấy 10 lượng bạc trắng mới có thể mua một quả, còn có gì là bọn họ không dám làm chứ?
Chuyện này đều niêm yết giá rõ ràng ra rồi, vậy không ít người trong cung hẳn là đều nhìn thấy rồi, vậy mà lại không có một người nào dám đưa ra nghi ngờ...
Vậy mà lại hoang đường đến mức độ như vậy, Đại Thanh này không vong ai vong?
Doãn Chước đi đi liền phát hiện Khang lão gia t.ử rớt mạng rồi, đứng tại chỗ trực tiếp không nhúc nhích nữa.
Doãn Chước nghiêng nghiêng cái đầu, nghĩ một chút, đi qua khoác lấy cánh tay ông: “A Mã sao lại tức giận rồi? Tiểu Lục không nên đi trước người, Tiểu Lục quên mất.”
*Hoàng A Mã thật keo kiệt a, đi trước ông ấy liền tức giận rồi.*
Doãn Chước bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
Khang Hi hoàn hồn liền nghe thấy Tiểu Lục lại đang vu khống ông, nhưng ông hiện tại tâm trạng không tốt, chỉ lạnh lùng ừ một tiếng.
Doãn Chước kinh khủng nhìn ông, sau đó nhỏ giọng nói: “Hoàng A Mã thật sự tức giận rồi sao?”
Doãn Chước nghiêng cái đầu liền muốn nhìn mặt Khang Hi, Khang Hi bị hắn làm cho cũng không tức giận nổi nữa.
Bị đôi mắt sáng ngời của hắn nhìn chằm chằm cũng không biết nói gì.
Khang Hi nhéo tai hắn kéo hắn ra: “Không lớn không nhỏ.”
Doãn Chước thấy ông cười rồi, lập tức cợt nhả lên: “Nhi thần còn tưởng Hoàng A Mã tức giận rồi chứ.”
“Suỵt, nhỏ giọng một chút, đừng để lộ thân phận.” Khang Hi thấy hắn lại bắt đầu gọi Hoàng A Mã Hoàng A Mã rồi, vội vàng uốn nắn nói.
Hôm nay ông phải xem xem quả trứng gà đó rốt cuộc bao nhiêu lượng bạc một quả?
Đợi lát nữa liền phải đi thị trường kiểm chứng một chút rồi.
Doãn Chước thấy lão gia t.ử còn thật sự chơi đùa rồi, vô cùng bất đắc dĩ lắc lắc đầu: “Được thôi, A Mã.”
Khang Hi lúc này mới hài lòng gật gật đầu.
Doãn Chước bĩu môi đi ở phía sau.
*Lão gia nhà giàu nhà ai dám ở khu này nghênh ngang đi lại a, hơn nữa số lượng người đi theo bên cạnh này không có mười thì cũng có tám đi, bài võ của lão gia ngài so với Hoàng thượng còn lớn hơn.*
Khang Hi:...
Tiểu Lục này thật mất hứng, ra ngoài chơi một chuyến dễ dàng sao?
Nhưng Khang Hi cũng không thể không suy nghĩ vấn đề của Tiểu Lục.
Đúng vậy, mỗi lần ông xuất cung đều là nghênh ngang, người đi đường trên đường đều phải nhường đường, nào có thể thực sự thể sát được dân tình?
Khang Hi mỗi năm lúc cày bừa vụ xuân đều sẽ dẫn theo mấy đứa con trai và các đại thần đi trồng 1 ngày đất, trải nghiệm sự vất vả của nông dân.
Trước kia nghe người khác khen ngợi ông là một Hoàng đế tốt, Khang Hi còn có chút tự đắc.
Nhưng hiện tại nghĩ lại mặt đau rát.
“Tiểu Lục cảm thấy chúng ta như vậy phô trương sao?” Khang Hi có chút đau đầu.
Ông thân phận tôn quý, kinh thành này tuy là địa bàn của ông, nhưng nguy cơ tứ phía, ai cũng không nói chắc được sẽ xảy ra chuyện gì?
Lỡ như ông rút người đi, cuối cùng xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ?
Khang Hi vẫn là không yên tâm.
Doãn Chước vỗ tay một cái, hắn chính là đợi câu nói này đâu.
Hắn lén lút đến bên tai Khang Hi, sau đó nhỏ giọng nói: “Hoàng A Mã, nhi thần trang điểm cho người đi.”
Khang Hi nhìn nụ cười gian xảo lộ ra trên mặt Tiểu Lục, có loại dự cảm không lành.
Nửa canh giờ sau, Khang Hi tức giận suýt chút nữa ném vỡ gương Tây Dương.
“Vì sao phải chấm nhiều mặt rỗ như vậy?”
Huống hồ trên mặt ông vốn dĩ đã có, Tiểu Lục này tuyệt đối là cố ý.
Doãn Chước chỉ chỉ khuôn mặt nhỏ của mình: “Trên mặt nhi thần cũng có đâu.”
Khang Hi nhíu mày nhịn buồn nôn liếc nhìn Tiểu Lục một cái, cuối cùng vẫn là dời mặt đi: “Con cách xa trẫm một chút, quá xấu rồi.”
Doãn Chước chớp chớp mắt, thu dọn đồ đạc xong, thuận miệng nói: “Như nhau như nhau.”
Hai người xấu đến một nhà rồi.
Lương Cửu Công đi theo đều kinh ngạc đến ngây người, cuối cùng cũng không thoát khỏi ma trảo của Doãn Chước.
Tiểu thái giám bên cạnh Doãn Chước nhìn thấy dáng vẻ của ba người, hít ngược một ngụm khí lạnh.
Nhưng tiểu thái giám cảm thấy chủ t.ử nhà hắn vẫn rất đẹp nhìn, chính là màu da đen hơn một chút, hơn nữa mấy chấm nhỏ trên mặt cũng đặc biệt đáng yêu.
Còn về Hoàng thượng thì hắn không tiện đ.á.n.h giá rồi, tóm lại là không đẹp nhìn bằng Lục A Ca là được rồi.
Khi chủ t.ử trở nên xấu xí, nô tài cũng không thoát được.
Nhưng những người khác đều bị Khang Hi sắp xếp vào trong bóng tối rồi, lặng lẽ đi theo bọn họ, âm thầm bảo vệ.
Người của Cửu Môn Đề Đốc và người của Thị Vệ Phủ nhận được thông báo của Hoàng thượng đều ngây ngốc rồi.
Hoàng thượng chuyện này cũng quá nguy hiểm rồi.
Sao không dẫn người liền lén lút xuất cung rồi chứ?
Bên cạnh còn dẫn theo một Lục A Ca thể nhược, chuyện này nếu thật sự xảy ra chuyện, Cửu Môn Đề Đốc này của hắn cũng làm đến tận cùng rồi.
Nhất thời bách tính liền phát hiện bộ binh tuần tra trên phố biến nhiều rồi.
Khang Hi dẫn theo Tiểu Lục cũng coi như là chính thức ra cửa rồi.
Nhưng ám vệ đi theo nhìn thấy dáng vẻ của Hoàng thượng và Lục A Ca sau đó suýt chút nữa không cười c.h.ế.t.
Đừng nói, tay nghề này của Lục A Ca thật đúng là không tiện đ.á.n.h giá, lông mày của Hoàng thượng sao lại một bên cao một bên thấp a, hơn nữa độ dày mỏng còn không giống nhau.
Bất quá Hoàng thượng chính là Hoàng thượng, cả người mang theo quý khí, nhìn một cái liền biết có tiền.
“Hoàng A Mã đừng tức giận nữa, Tiểu Lục đây không phải là học nghệ không tinh sao? Lần sau liền thành thạo rồi.”
Doãn Chước vui c.h.ế.t rồi.
Nhưng đồng thời trong lòng cũng ấm áp, Hoàng A Mã này đối với hắn thật tốt, như vậy đều mặc cho hắn giày vò.
Khang Hi thở dài một hơi, ông tuyệt đối là bị Tiểu Lục làm cho mê muội đầu óc rồi, chuyện này nếu bị các đại thần bắt gặp thì phải làm sao a.
Khuôn mặt này của ông chỉ cần người từng gặp ông tuyệt đối có thể nhận ra.
Nhưng Khang Hi c.ắ.n răng một cái, mặc kệ, ông là Hoàng thượng, lượng người khác cũng không dám nói gì.
Cứ như vậy, hai người giày vò đến giữa trưa mới coi như là đi ra khỏi Ung Bối Lặc phủ.
Tuy Dận Chân vẫn chưa được phong Bối Lặc gia, nhưng phủ đệ là gọi như vậy, lúc hắn xây phủ lúc đầu chính là cách gọi này.
Đợi đến lúc được phong Thân Vương mới đổi tên thành Ung Vương phủ.
Tứ Phúc tấn nghe người hầu đến báo Hoàng A Mã dẫn theo Tiểu Lục cuối cùng cũng ra cửa rồi, nhất thời trái tim treo lơ lửng coi như là đặt xuống rồi.
Nàng ta vừa nãy đều sắp sợ c.h.ế.t rồi, Tiểu Lục sai người qua đây mượn son phấn của nàng ta.
Nói là trang điểm cho Hoàng A Mã.
Lúc đó Tứ Phúc tấn đều nghi ngờ tai mình xuất hiện vấn đề rồi.
Cứ thấp thỏm chờ đợi như vậy, kết quả Tiểu Lục còn thật sự trang điểm cho Hoàng A Mã rồi.
Tứ Phúc tấn hiện tại đối với tiểu đệ này coi như là thật sự khâm phục rồi.
Đồng thời cũng coi như là có nhận thức khác về Hoàng A Mã rồi.
Hoàng A Mã là thật sự nghe lời Tiểu Lục a.
Nghe nói Tiểu Lục trang điểm không ra sao.
Đương nhiên những cung nhân này không dám nói thẳng, nhưng Tứ Phúc tấn cũng có thể đoán ra được.
Hy vọng Tứ gia trở về đừng bị liên lụy.
Hoàng A Mã đối xử tốt với Tiểu Lục, nhưng đối với những đứa con trai khác lại không có loại kiên nhẫn này.
Tứ Phúc tấn hôm qua lúc nhìn thấy Tứ gia nhìn thấy quầng thâm trên mắt hắn đều đau lòng.
Ngoài ra, các đại thần vẫn đang làm nhiệm vụ trong cung từng người đều là nhân tinh, từ sớm đã nhận được tin tức Hoàng thượng xuất cung rồi.
Không có gì bất ngờ Hoàng thượng đi thẳng đến Ung Bối Lặc phủ, sau đó không lâu liền dẫn theo Lục A Ca đi ra rồi.
Nhưng qua một lúc một đám người lại quay trở lại rồi.
Lúc đi ra lần nữa nghe nói Hoàng thượng biến xấu rồi.
Lục A Ca cũng biến xấu rồi.
Mọi người cảm thấy đứng ngồi không yên, Hoàng thượng cải trang vi hành này, chắc chắn là muốn làm đại sự a.
Không biết lần này kẻ xui xẻo lại là ai.
Động tĩnh này có một lần là đủ rồi, thật sự là quá dọa người rồi.
