Cả Kinh Thành Nghi Ngờ Nhân Sinh Vì Ta - Chương 81: Tên Điên Kia Mau Ngậm Miệng Lại Đi A A!
Cập nhật lúc: 02/04/2026 16:25
Dạo gần đây, tâm trạng của Tam hoàng t.ử không được tốt cho lắm.
Kể từ đêm hội hoa đăng Trung thu, khi gã tính kế con gái độc nhất của Mộ Dung đại tướng quân là Mộ Dung Trúc không thành công, dường như mọi chuyện đều chệch khỏi quỹ đạo định sẵn, trở nên chẳng mấy suôn sẻ.
Mộ Dung Trúc không thể cùng gã anh dũng đấu lại bọn buôn người trong đêm hội, gã không thể khiến nàng ta trở thành ân nhân cứu mạng của mình, lẽ dĩ nhiên cũng không tạo nên được giai thoại "quen biết lúc hoạn nạn" rồi nảy sinh tình cảm chân thành.
Như vậy, gã không thể có được sự ủng hộ từ Mộ Dung tướng quân - người đang nắm trong tay tám vạn quân Trấn Nam để làm nhạc phụ của mình.
Một khi gã dùng bất cứ thủ đoạn nào khác để tiếp cận Mộ Dung Trúc, đều sẽ bị vị Hoàng đế đã bắt đầu già nua và đa nghi kia ngờ vực, thế nên đêm hội hoa đăng chính là nước cờ tính toán tốt nhất của gã.
Kết quả thì sao!
Hừ! Gã không cứu được Cửu hoàng đệ để ghi điểm trước mặt Phụ hoàng, ngược lại còn để Lão Lục lập công!
Thái t.ử cũng không phải chịu hình phạt nặng nề như gã hằng mong đợi, dù sao Lão Lục cũng đã kịp thời cứu được Tiểu Cửu về.
Tệ hơn nữa là gã không ăn vạ được Mộ Dung Trúc, mà lại bị Si Thanh Vân ăn vạ ngược lại!
Cứ hễ nghĩ đến những ngày qua Si Thanh Vân luôn dùng đủ mọi cách để tình cờ gặp mình, ánh mắt lấp lửng đầy tâm sự, lại còn luôn nhắc lại chuyện nàng ta đỡ cho gã một gậy đêm đó, Đông Phương Trường Huyên liền cảm thấy chán ghét vô cùng.
Gã làm sao có thể cưới Si Thanh Vân làm chính phi được chứ?!
Si Thanh Vân chẳng qua chỉ là đích thứ nữ của Văn Tín Hầu mà thôi, giá trị của nàng ta thậm chí còn không bằng người tỷ tỷ bạo lực danh tiếng lẫy lừng khắp kinh thành kia của nàng ta là Si Thanh Lan!
Si Thanh Lan dù có chẳng giống tiểu thư khuê các chút nào, nghe nói lại còn hung tàn độc ác, nhưng ngoại công của nàng ấy là Trấn Quốc Công đấy!
Cho dù hiện tại cả nhà Trấn Quốc Công đều bị Hoàng đế nghi kỵ, giam lỏng tại phủ, nhưng một khi đất nước có biến, gia đình võ tướng thiện chiến đó chắc chắn sẽ được trọng dụng trở lại.
Hơn nữa, Hoàng đế tuy bắt nhà Trấn Quốc Công cấm túc, nhưng cũng không hề dồn bọn họ vào đường cùng.
Chỉ cần bọn họ an phận thủ thường, biết đâu cuối cùng thật sự có thể chứng minh được sự trong sạch của mình.
Tóm lại là gia đình Trấn Quốc Công này, tốt hay xấu thật khó mà nói trước được.
Có lẽ chớp mắt sau sẽ bị xử t.ử, nhưng cũng có thể chớp mắt sau lại một lần nữa trở thành cột trụ của quốc gia.
"Chậc."
Vẫn phải tìm cách để Mộ Dung Trúc trở thành thê t.ử của gã mới được.
Đông Phương Trường Huyên nghĩ vậy, bèn quyết định đến Trạng nguyên phủ tìm Phó Thanh Viễn một chuyến.
Dẫu sao vị Trạng nguyên lang này bề ngoài trông có vẻ phong quang tề chỉnh, nhưng thực tế lại luôn nghĩ ra được những mưu kế khiến gã cũng phải thấy rùng mình nhưng lại vô cùng hiệu quả.
Ừm, tiện thể sai người thông báo cho Cốc Thượng thư một tiếng, để Thượng thư và phu nhân cùng tới thăm cô nữ nhi đang "ngã bệnh" của ông ta.
Như thế ba người bọn họ có thể thần không biết quỷ không hay mà tụ họp bàn bạc đại sự.
Thế rồi, Đông Phương Trường Huyên cùng vợ chồng Cốc Thượng thư vừa tới Trạng nguyên phủ đã thấy Phó Thanh Viễn đang thanh nhã ung dung ngồi uống trà giữa sân, còn bên cạnh y là Cốc Thiên Thiên đang gào thét điên cuồng, thậm chí còn định hắt m.á.u ch.ó đen lên người y.
Đông Phương Trường Huyên: "Hả?"
Vợ chồng Cốc Thượng thư: "A a a!"
"Thiên Thiên! Con đang làm cái gì thế! Con điên rồi sao! Mau đặt chậu m.á.u ch.ó trên tay xuống!"
Cốc phu nhân cảm thấy trước mắt tối sầm, không kiềm chế được mà hét lên.
Nữ nhi của bà!
Vị thiên kim quý nữ được bà dốc lòng nuôi dạy, đứng hàng đầu hàng hai trong kinh thành, sao bỗng chốc lại biến thành bộ dạng mụ đàn bà chanh chua thế này?!
Nó làm thế này thì những nữ nhi khác của nhà họ Cốc và các nữ nhi bên nhà ngoại nó còn mặt mũi nào mà ra ngoài gặp người ta nữa!!
Phó Thanh Viễn cũng không hoàn toàn né tránh số m.á.u ch.ó đen đó, y chỉ hơi nghiêng người để m.á.u ch.ó hắt lên lưng mình.
Y quay đầu lại liền thấy ba người đang đi tới, trong đó có hai người chính là những kẻ y đang muốn gặp.
Còn có cả Tam hoàng t.ử nữa, tới thật là đúng lúc.
Cốc Thượng thư và Cốc phu nhân.
Đều là những bậc phụ mẫu tốt vì con gái mà có thể coi rẻ mạng người nha.
Những phụ mẫu như thế, luôn phải trả giá cho hành vi "nuông chiều con cái" của mình mới phải.
Cốc Thiên Thiên đột nhiên nghe thấy giọng nói của mẫu thân thì cả người cứng đờ, sau đó quay đầu lại liền nhìn thấy phụ mẫu của mình và vị Tam hoàng t.ử điện hạ kim chi ngọc diệp.
Nàng ta lập tức hét lên một tiếng, lấy tay che mặt định chạy trốn vào trong.
Nhưng Cốc phu nhân đã kịp nhìn thấy khuôn mặt của nàng ta.
Bà sững sờ cả người: "Thiên Thiên?! Mặt của con bị làm sao thế! Mặt của con! Trời đất ơi!"
Cốc phu nhân vội vàng đuổi theo.
Còn Cốc Thượng thư lại ngay lập tức nhìn Phó Thanh Viễn bằng ánh mắt đầy đe dọa: "Phó Thanh... Viễn."
"Ngươi chính là đối xử với nữ nhi của ta như thế này sao?"
Trong mắt Cốc Thượng thư tràn đầy ý tứ uy h.i.ế.p, Tam hoàng t.ử Đông Phương Trường Huyên cũng cảm thấy dường như có gì đó không đúng.
Nhưng gã vẫn còn nhớ lần này tới đây là để bàn bạc xem làm thế nào để gã cưới được vị tướng quân phu nhân kia, vừa định tiến lên khuyên giải giảng hòa, gã bỗng thấy --
Phó Thanh Viễn bắt đầu cười lên... một cách tà mị và điên cuồng.
Đông Phương Trường Huyên không biết dùng từ gì để diễn tả nụ cười này của Phó Thanh Viễn, nhưng trực giác bảo gã rằng có lẽ chuyện tồi tệ sắp xảy ra rồi.
Gã lùi lại một bước nhỏ.
Chính một bước nhỏ này đã cứu gã trong gang tấc.
Phó Thanh Viễn đã cười lớn ngông cuồng, tay cầm ấm trà lao thẳng tới.
"Ha ha ha ha!"
"Nhạc phụ đại nhân tới rồi? Tiểu tế kính nhạc phụ một chén trà nha!"
Cốc Thượng thư còn chưa kịp phản ứng đã bị hắt cả ấm trà nóng vào mặt, bị bỏng tới mức kêu la oai oái.
"Ngươi, ngươi ngươi ngươi! Ngươi bị làm sao vậy?! Phó Thanh Viễn sao ngươi dám đối xử với ta như thế?!"
Thế rồi Phó Thanh Viễn cười lớn: "Ta có gì mà không dám đối xử với ông như thế? Dù sao ông và ta cũng là châu chấu buộc cùng một sợi dây, ta mà c.h.ế.t thì ông tưởng ông có thể yên ổn được chắc?"
Cốc Thượng thư: ?!
"Ta vốn dĩ đã sớm nhìn lão già như ông không thuận mắt rồi, bề ngoài thì ra vẻ đạo mạo, sau lưng thì đầy một bụng xấu xa! Nuôi dạy nữ nhi cũng nuôi ra một đứa kiêu căng hống hách, không biết điều, tâm địa độc ác!"
"Nhổ! Ông cũng xứng đáng làm Tể tướng một nước sao?! Một phần sáu ông cũng không xứng!"
Cốc Thượng thư giận dữ, vừa định giơ tay lên đối đầu trực diện với gã con rể không biết điều này, ai ngờ y bỗng nhiên đứng sững lại.
Sau đó y ôm mặt khóc rống lên đầy đau đớn.
"Nhạc phụ đại nhân! Tiểu tế vô tội! Tiểu tế cũng không biết tại sao mình lại trở nên thế này!"
"Hai ngày nay tiểu tế liên tục gặp ác mộng, trong mơ đều là... đều là giọng nói và gương mặt của người đó. Hắn nói hắn đã trở về, hắn muốn báo thù tất cả mọi người! Nhạc phụ đại nhân, chúng ta phải làm sao đây?"
Đồng t.ử của Cốc Thượng thư đột nhiên co rút lại.
Ông ta dĩ nhiên biết người mà Phó Thanh Đồ nhắc đến là ai.
Đó chính là Trạng nguyên lang thực sự, người hiện giờ không biết bị hành hạ thành dạng gì, hoặc có lẽ đã c.h.ế.t từ lâu - Phó Thanh Viễn!
Hắn trở về báo thù sao?
Làm sao có thể!
Ông ta tuyệt đối không tin một kẻ có lẽ đã c.h.ế.t từ lâu lại đột nhiên xuất hiện sau ba năm-
Chát!
Cốc Thượng thư còn đang mải suy nghĩ thì bất ngờ bị người ta giáng cho một cái tát nảy lửa, sau đó cả người bị xô ngã, hứng chịu những trận đ.ấ.m đá túi bụi!
"Phó Thanh Viễn?!"
Trên mặt Phó Thanh Viễn là nụ cười điên dại: "Ha ha ha ha! Ta đã sớm nhìn cái lão già khốn kiếp ngươi không thuận mắt rồi! Hôm nay để ta đ.á.n.h cho ngươi phải quỳ xuống đất gọi ông nội!"
Cốc Thượng thư: "!!!"
Đông Phương Trường Huyên hít một ngụm khí lạnh, lùi lại một bước.
Khốn kiếp, sao hôm nay ta lại không có mắt mà nhất định phải đến phủ Trạng nguyên này chứ?!
Chuyện này thì có liên quan gì đến ta?!
Đông Phương Trường Huyên quay người định bỏ đi, kết quả lại đột nhiên nghe thấy Phó Thanh Viễn mở miệng nói với y một câu:
"Tam điện hạ, tại hạ xin dùng danh tính thật để tố cáo nhạc phụ của mình."
Đông Phương Trường Huyên khựng lại.
"Lão ta bề ngoài thì một lòng một dạ với ngài, nhưng thực chất còn ngấm ngầm ủng hộ cả Tứ hoàng t.ử, Nhị hoàng t.ử và Thất hoàng t.ử!"
"Mỗi lần ngài giao nhiệm vụ, lão ta đều ăn bớt ba phần tiền hoa hồng, sau đó quay mặt lại trung thành với ngài, rồi than nghèo kể khổ."
"Điện hạ, ngài nhất định phải đề phòng lão ta thật kỹ!"
Cốc Thượng thư trợn mắt há mồm, hốc mắt như muốn nứt ra: "Ngươi sao dám vu khống ta như thế?!"
Đông Phương Trường Huyên: "... Mẹ nó."
Lão nhị, lão tứ thì cũng thôi đi, đến lão thất mà ngươi cũng không tha sao?!
