Cả Kinh Thành Nghi Ngờ Nhân Sinh Vì Ta - Chương 86: Thật Là Một Cái Gậy Ông Đập Lưng Ông!
Cập nhật lúc: 02/04/2026 16:26
Tống Trần Tinh khi lao về phía phụ thân mình, cả đôi chân và đôi tay đều run rẩy không thôi.
Dẫu sao ở thời đại mà phụ quyền lớn hơn cả trời, ở một đất nước trị quốc bằng đạo hiếu như thế này, bất kể cha mẹ có ra sao thì phận làm con cũng không được phép đ.á.n.h trả, thậm chí là phản kháng lại cha mẹ.
Chỉ riêng hai chữ "bất hiếu" thôi cũng đủ để trực tiếp hủy hoại cả cuộc đời của một con người.
Cho dù cha mẹ đó chẳng hề nhân từ, cũng không hề làm tròn trách nhiệm của đấng sinh thành.
Thế nên khi Tống Trần Tinh xuống tay phát đầu tiên còn có chút do dự, nhưng khi cái tát của nàng giáng xuống người Tống Đại Hổ, nghe thấy tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của hắn, nàng bỗng cảm thấy như vừa cởi bỏ được xiềng xích nào đó, cả người trút được gánh nặng mà thở phào một hơi.
"Đồ lỗ vốn vô dụng kia! Nghịch nữ! Ngươi thật sự dám đ.á.n.h ta?! Ngươi không muốn sống nữa sao!"
Tống Đại Hổ không ngờ rằng dưới tiếng gầm thét của mình, đứa nữ nhi ngày thường yếu ớt như chim cút lại thật sự dám ra tay đ.á.n.h hắn.
Sau một tiếng kêu đau, cả người hắn bừng bừng nộ khí.
"Mau dừng tay cho ta! Ngoan ngoãn quỳ xuống! Nếu không ta sẽ đi cáo ngươi tội ngỗ nghịch, nói cho tất cả mọi người xung quanh biết ngươi là kẻ bất hiếu!
Sau đó danh tiết của ngươi sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, mọi người đều sẽ khinh bỉ ngươi, ngươi sẽ vĩnh viễn không gả đi đâu được đâu!"
Tống Trần Tinh không hề sợ hãi trước lời đe dọa của Tống Đại Hổ, thậm chí trên mặt còn chẳng có chút biểu cảm nào.
Gả chồng?
Nàng còn có thể gả cho hạng người nào nữa chứ?
Danh tiết?
Nàng còn danh tiết tốt đẹp gì để mà giữ?
Vào cái ngày phụ thân đứng trước cửa nhà mắng nàng không biết kiếm tiền, thậm chí còn không bằng đám cô nương trong kỹ viện biết ăn nói nịnh nọt, nàng đã chẳng còn danh tiết gì để nói đến nữa rồi.
Vả lại có một người phụ thân nát rượu lại ham mê bài bạc như vậy, nàng còn có thể gả cho nhà t.ử tế nào được cơ chứ?!
Tống Đại Hổ không nhắc thì thôi, hắn vừa nói, Tống Trần Tinh liền nghiến răng giơ tay, bắt đầu điên cuồng tát vào mặt hắn.
Chát!
"A!"
Chát chát chát!
"A a a!"
Chát chát chát chát chát chát chát!
"A a a a con tiện nhân đáng c.h.ế.t này! Mau dừng tay! Ta bảo ngươi dừng tay ngay!"
Cuối cùng Tống Đại Hổ thật sự chịu không thấu cơn đau vì bị tát liên tiếp vào mặt, không nhịn được mà hét lên.
Thế nhưng Tống Trần Tinh càng đ.á.n.h càng phẫn nộ, càng đ.á.n.h càng không thể dừng tay.
"Ngươi kêu cái gì? Ngày thường ngươi không phải cũng đ.á.n.h ta như vậy sao?!"
Chát!
"Ngươi chẳng phải nói thương cho roi cho vọt, đ.á.n.h ta mới là vì tốt cho ta sao?"
Chát chát!
"Hiện giờ ta làm vậy cũng là vì tốt cho ngươi thôi! Rượu chè hại thân! C.ờ b.ạ.c hại thần! Phụ thân à! Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, tại sao người lại không nghe, tại sao cứ không chịu nghe cơ chứ!"
Nói đoạn cuối, Tống Trần Tinh giáng một cái tát cực mạnh! Đánh cho Tống Đại Hổ hoa mắt ch.óng mặt, xoay vài vòng rồi ngã nhào xuống đất.
Đến tận lúc này, Tống Đại Hổ mới như bị đ.á.n.h cho tỉnh táo lại hẳn.
Hắn nhận ra mình dường như thật sự không đ.á.n.h lại nổi Tống Trần Tinh, bản tính bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh khiến hắn lập tức ôm mặt chạy ra ngoài.
Hắn không phải là con nhóc ngu xuẩn Tống Trần Tinh, kẻ mà bị đ.á.n.h cũng chẳng rặn ra nổi một câu!
Bị đ.á.n.h cũng chỉ biết ở trong sân mà khóc.
Hắn phải chạy ra ngoài cho mọi người xem! Thế gian này không có đạo lý nào để nghịch nữ lại đi hành hung phụ thân ruột của mình cả!
Đến lúc đó tất cả mọi người sẽ quay lại giúp hắn, khi ấy hắn nhất định phải giáo huấn Tống Trần Tinh một trận tơi bời trước mặt thiên hạ!
Vì vậy Tống Đại Hổ vừa mở cửa đã bắt đầu gào khóc, hắn không hề nhận ra giọng nói phát ra từ miệng mình đột nhiên trở nên nhỏ nhẹ thanh mảnh lạ thường.
"Cứu mạng với, mau đến xem này! Nghịch nữ muốn hành hung phụ thân ruột rồi!"
Trong con ngõ này phần lớn là các hộ gia đình quân gia, chủ gia đình đều là những hán t.ử thô lỗ, nóng nảy, vì vậy theo bản năng họ luôn đứng về phía Tống Đại Hổ – người từng là đồng ngũ với họ.
Trong mắt họ, con cái không nghe lời thì đ.á.n.h vài cái giáo huấn là chuyện thường tình. Thậm chí thê thiếp trong nhà không nghe lời hay làm việc không tốt cũng phải bị đ.á.n.h.
Dẫu sao họ cũng là người kiếm tiền nuôi gia đình, vậy nên khi về nhà họ chính là ông tướng, không ai được phép ngỗ nghịch hay phản kháng!
Bởi vậy nhiều lần dù Tống Trần Tinh có bị phụ thân đ.á.n.h đến mức đầy mình thương tích chạy ra cầu cứu, cuối cùng cũng chẳng được ai giải thoát, ngược lại còn bị đám quân gia này ngăn cản, tạo điều kiện cho phụ thân nàng dễ bề dạy dỗ nàng hơn.
Lâu dần, nàng có bị đ.á.n.h cũng chẳng thèm ra ngoài cầu cứu nữa.
Nàng từng khao khát thoát khỏi con ngõ này bao nhiêu, từng căm ghét những kẻ sống ở đây bấy nhiêu, thì giờ đây lại muốn nở một nụ cười giễu cợt bấy nhiêu -
Đám quân gia hàng xóm nghe thấy tiếng gào của Tống Đại Hổ vốn định không thèm để tâm, nhưng ba chữ "con nghịch cha" đã chạm đúng vào dây thần kinh của họ, khiến từng kẻ một nheo mắt, nhíu mày rồi mở toang cửa lớn.
Tống Trần Tinh mà lại có gan ngỗ nghịch hành hung Tống Đại Hổ sao?
Dù Tống Đại Hổ có hơi bê tha, ham mê bài bạc rượu chè một chút, nhưng dù sao hắn cũng là người sinh ra Tống Trần Tinh, nuôi nấng con nhóc này khôn lớn.
Phận làm nữ nhi, sao có thể không cảm kích ơn dưỡng d.ụ.c của cha mẹ, lại còn dám ngỗ nghịch bất hiếu như vậy?
Họ phải ra tay quản lý mới được!
Thế rồi họ nhìn thấy kẻ đang đẩy cửa gào khóc chính là... Tống Trần Tinh?
Mọi người: "... Hả?"
Có gì đó không đúng lắm thì phải?
Lúc này, Tống Đại Hổ trong hình hài của Tống Trần Tinh vẫn đang ôm mặt kêu gào:
"Các vị mau ra đây mà xem! Nghịch nữ muốn hành hung phụ thân ruột rồi!"
Mọi người: "..." Ngươi thử đ.á.n.h một cái cho chúng ta xem nào?
Chẳng lẽ ngươi định trước khi ra tay còn muốn chúng ta làm chứng hay sao?
Tống Đại Hổ lúc này vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Mãi đến khi Tống Trần Tinh lững thững bước ra từ trong sân.
Tống Đại Hổ thấy đám đồng ngũ cũ của mình đã ra mặt, lập tức khí thế hung hăng xông tới, chìa mặt ra trước mặt Tống Trần Tinh.
"Ngươi đ.á.n.h ta đi! Nghịch nữ! Ngươi thử đ.á.n.h ta thêm cái nữa xem?!"
Tống Trần Tinh khựng lại một chút, dù đối diện là khuôn mặt của chính mình, nhưng nàng vẫn không chút do dự giơ tay, vung mạnh một cái tát xuống!
Tống Đại Hổ lập tức bị tát đến mức xoay vòng vòng rồi ngã nhào trên đất!
Tống Đại Hổ đang trong thân xác Tống Trần Tinh xoa mặt: "Ngươi lại dám đ.á.n.h ta thật sao?!"
Hắn lập tức quay sang nhìn xung quanh: "Các vị đều thấy rõ rồi chứ! Nó đ.á.n.h ta! Nó đại bất hiếu!!"
Mọi người: "............"
Tống Đại Hổ không hiểu vì sao ánh mắt mọi người nhìn hắn lại trở nên kỳ quái như vậy, thậm chí dường như còn mang theo mấy phần thương hại.
Hồi lâu sau mới có người lên tiếng nói với Tống Trần Tinh: "Đại Hổ, nữ nhi của ngươi phát điên rồi à?"
Tống Trần Tinh im lặng một lát, "Chắc là chưa đâu."
"Đại khái là con nhóc này còn muốn giả điên giả khùng để dãy dụa lần cuối thôi."
Đám hán t.ử kia nghe vậy liền cười lạnh.
"Ra là thế! Con nhóc này tâm tư cũng thật nhiều!"
"Đã vậy thì ngươi cứ đ.á.n.h nó thêm vài lần nữa, để nó nhìn rõ thực tại, đừng có mơ tưởng hão huyền gì nữa!"
"Đúng đấy, lại còn dám giả điên giả khùng để hòng chiếm lấy sự đồng cảm của chúng ta sao? Có gì mà đồng cảm! Đàn bà trẻ con không nghe lời là phải đ.á.n.h!"
"... Nhưng cũng đừng đ.á.n.h hỏng quá, nếu không thì việc nhà chẳng có ai làm đâu."
Tống Trần Tinh trong hình hài của Tống Đại Hổ mỉm cười đầy giễu cợt, gật đầu ra vẻ rất tán đồng.
Sau đó, dưới ánh mắt không thể tin nổi của Tống Đại Hổ thật, nàng từng bước tiến về phía hắn, túm lấy cổ áo hắn rồi lại bắt đầu chát chát chát chát giáng tát liên hồi!
"Ta bảo ngươi không nghe lời này!"
"A!"
"Ta bảo ngươi giả điên giả khùng này!"
"A a!"
"Ta đ.á.n.h ngươi là thiên kinh địa nghĩa, ngươi tưởng gọi ngần này người ra đây thì họ sẽ nói giúp cho ngươi sao? Mơ đi! Hôm nay dù Thiên Vương lão t.ử có đến, ta vẫn phải giáo huấn ngươi một trận nên thân!!"
Tất cả những lời Tống Đại Hổ từng nói khi đ.á.n.h nàng, giờ đây đều được Tống Trần Tinh trả lại từng câu từng chữ.
Tống Đại Hổ nghe những lời này mà đầu óc choáng váng, sao nghe lại thấy quen thuộc đến thế?!
Nhưng so với sự quen thuộc, hiện giờ hắn càng thấy đau đớn và khó hiểu hơn! Đám nam nhân mà hắn chắc chắn sẽ giúp mình, sao ai nấy đều đứng xung quanh nhìn trân trân mà chẳng mảy may động tĩnh gì?!
Sau khi bị tát thêm mười mấy cái nữa, tâm lý của Tống Đại Hổ rốt cuộc cũng sụp đổ.
Hắn bắt đầu ôm đầu điên cuồng né tránh những cú đ.á.n.h của Tống Trần Tinh, đồng thời gào thét như phát dại:
"Các người làm sao vậy hả!"
"Sao các người thấy ta bị đ.á.n.h mà một lời cũng không thèm nói hả?!"
"Các người có còn là nam nhi đại trượng phu không vậy?! Sao có thể trơ mắt nhìn nữ nhi đ.á.n.h lão t.ử cơ chứ?!"
"A a a sao các người không động thủ đi?! Mau đến ngăn nó lại đi!"
"Lão Thiên Gia ơi! Rốt cuộc là có chuyện gì thế này! Thật là đảo phản thiên cương, đảo phản thiên cương rồi!!!"
