Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [thập Niên 80] - Chương 101
Cập nhật lúc: 16/03/2026 02:25
“Sơn Hổ nghe đến đây, biểu cảm lại có chút gượng gạo.”
Anh trai của Trân Châu đâu phải hạng người chịu khó chịu khổ, làm việc ở nhà ga chính là kiếm được tiền thì nghỉ ngơi, khi nào trong nhà hết tiền mới chịu ra ngoài làm tiếp.
Nhưng đây thuộc về chuyện xấu trong nhà, cũng không tiện nói ra ngoài.
“Cô bé bao nhiêu tuổi rồi?”
Lương Dĩnh hỏi.
Sơn Hổ vội đáp:
“Mười chín rồi, sắp sang hai mươi.”
Lương Dĩnh mỉm cười:
“Trẻ thế cơ à, kém chú ba tuổi đấy, sao không đợi muộn thêm chút nữa hãy kết hôn?
Sơn Hổ chú cũng kiếm được không ít tiền, dành dụm thêm ít nữa sau này mua một căn nhà rồi kết hôn chẳng phải nở mày nở mặt hơn sao?”
Lương Dĩnh tuy không hỏi han Cố Kim Thủy và mấy anh em kiếm được bao nhiêu, nhưng Cố Kim Thủy sẽ tự nói, thế nên cô đại khái cũng nắm được số tiền Sơn Hổ kiếm được.
Bán phế liệu, đầu cơ tem phiếu rồi cả chứng từ ngoại hối, một tháng thế nào cũng kiếm được hơn một trăm, Sơn Hổ chỉ có một mình, lại không cầu kỳ ăn mặc, một năm cũng dành dụm được cả nghìn bạc.
Số tiền này mua một căn nhà nhỏ vẫn còn khá dư dả.
Mặt Sơn Hổ đỏ bừng, “Chị dâu, chị đừng hỏi nữa, tóm lại là hôn sự của chúng em đã định rồi, đợi ngày mười tám tháng sau anh chị đến uống r-ượu mừng nhé.”
“Được thôi, hôm đó cả nhà chị sẽ đi, chống lưng cho chú.”
Lương Dĩnh thấy Cố Kim Thủy định lên tiếng, vội vàng ấn người anh xuống, nhận lấy kẹo mừng Sơn Hổ mang đến.
Sơn Hổ cũng không đói, ăn vài miếng rồi vội vã rời đi, nói là phải ra chợ đen kiếm phiếu mua đồng hồ, muốn mua cho cô gái kia một chiếc đồng hồ đeo tay.
Mãi mới đợi được Sơn Hổ đi khuất, Cố Kim Thủy cuối cùng cũng không nhịn được mà mở miệng.
“Hôn sự này tôi không đồng ý!”
Hà Xuân Liên đang ăn dưa muối, nghe thấy lời này thì bật cười.
“Con trai, không phải mẹ nói con đâu, con là gì của Sơn Hổ chứ mà không đồng ý, người ta đã định ngày cưới rồi.”
“Mẹ, mẹ đừng nói với con là mẹ không nhìn ra cô gái đó không ổn nhé.”
Cố Kim Thủy thật sự không phải hạng người khinh nghèo yêu giàu, nhìn người qua khe cửa, bản thân anh trước đây cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, mấy năm trước chuyện lén lút đ-ập gạch sau gáy người ta anh làm không ít, nhưng cái cô Tề Trân Châu đó, anh nhìn một cái là biết cô ta chẳng có tình cảm gì với Sơn Hổ.
Cuộc hôn nhân không tình cảm này có thể thành được sao?
Sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.
Hà Xuân Liên thở dài, “Mẹ cũng có phải Quan Âm Bồ Tát đâu mà biết người ta ổn hay không, nhưng Sơn Hổ khó khăn lắm mới tìm được cô vợ, lại đang vui vẻ như thế, con cứ hết lần này đến lần khác dội gáo nước lạnh vào, làm thế để làm gì chứ?”
Lương Dĩnh nói:
“Mẹ nói đúng đấy, vả lại em thấy dáng vẻ của Sơn Hổ, hôn sự này gấp gáp như vậy chắc cũng có nguyên do, người ta đã không tiện nói thì chúng ta hỏi nhiều làm gì.”
Cố Kim Thủy biết họ nói đều đúng, nhưng anh coi Sơn Hổ như anh em ruột thịt, số Sơn Hổ lại khổ, anh đương nhiên hy vọng Sơn Hổ tìm được một người thật lòng yêu mình, sẵn sàng cùng mình sống những ngày tháng yên ổn.
Cố Kim Thủy càng nghĩ càng thấy chuyện này không đúng.
Anh đứng dậy định đi ra ngoài, Hà Xuân Liên nói:
“Con đừng có làm càn, chuyện khác con nhúng tay vào thì được, chứ chuyện này mà làm càn là mẹ không đồng ý đâu!”
“Con ra ngoài hút điếu thu-ốc.”
Cố Kim Thủy bực bội nói.
Cố Ưu Tư chớp mắt, nhìn Cố Kim Thủy đi ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên bé thấy cha mình không vui đến thế.
Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, chú Sơn Hổ sao bé dường như có ấn tượng... sau này chú Sơn Hổ đã đi, rời khỏi Bắc Kinh.
Sơn Hổ rời khỏi Bắc Kinh?
Hà Xuân Liên và Lương Dĩnh đều sững sờ.
Cả hai chưa từng nghĩ sẽ có ngày Sơn Hổ ra đi, dù sao Sơn Hổ đã theo Cố Kim Thủy bao nhiêu năm qua, Hà Xuân Liên đã coi anh như con nuôi trong nhà.
Nhưng nếu Sơn Hổ thật sự muốn đi, đó cũng là lựa chọn của anh.
Đừng nói là con gái lớn không giữ được trong nhà, đến cả con trai lớn rồi muốn đi cũng không có lý gì giữ rịt lại.
Bên cạnh cột điện trong ngõ nhỏ.
Cố Kim Thủy vừa châm một điếu thu-ốc hút một hơi.
Anh gảy gảy tàn thu-ốc, nói:
“Không ra định đứng đấy đến bao giờ?”
Sơn Hổ ngượng ngùng bước ra từ góc tối, Cố Kim Thủy liếc nhìn anh một cái, “Sợ cái gì, có gì cứ nói thẳng.”
“Anh, em biết anh không thích Trân Châu.”
Sơn Hổ không ngốc, anh nhìn cục mịch thô kệch vậy thôi chứ đôi khi cũng rất tinh ý, dù sao trước đây khi chưa rời khỏi nhà, anh cũng không ít lần phải nhìn sắc mặt của anh chị dâu.
“Không phải anh không thích cô ta, mà là cô ta không thích chú.”
Cố Kim Thủy thở ra một hơi, giẫm tắt điếu thu-ốc, “Nếu cô ta có lấy một phần thích chú, thì hôn sự này anh sẽ không nói gì hết.”
Sơn Hổ im lặng hồi lâu, trên gương mặt anh hiện lên vẻ cô tịch hiếm thấy, cả người chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt là nhìn thấy rõ ràng:
“Anh, em biết, nhưng cô ấy có lẽ đã có con của em rồi.”
“Cái... cái gì?
Chú...”
Cố Kim Thủy nhìn Sơn Hổ, nửa ngày không thốt nên lời, “Chú nói bừa đấy à.”
Sơn Hổ lắc đầu, anh cúi đầu, chân đ-á đ-á những viên đ-á vụn dưới đất, “Anh, em cũng muốn giống như anh, có một gia đình, không muốn mỗi ngày về nhà đều chỉ có một mình đối diện với bốn bức tường lạnh lẽo.”
Cố Kim Thủy há hốc mồm.
Sơn Hổ rất ít khi than khổ với anh, người anh em này luôn rất thật thà, lời anh nói chưa bao giờ hỏi lại, đưa bao nhiêu tiền cũng không chê ít, Đậu T.ử đôi khi trêu chọc anh, anh cũng cười hì hì cho qua.
Nhưng giây phút này, Cố Kim Thủy mới nhận ra nỗi khổ trong lòng người anh em này.
Cố Kim Thủy không nói gì nữa.
Cuối cùng anh cũng hiểu tại sao đám người Hà Xuân Liên không cho anh xen vào chuyện này.
Nói đi nói lại, cuộc hôn nhân này là do Sơn Hổ tự lựa chọn, ngoài bản thân anh ta ra, không ai có tư cách xen vào nói ra nói vào.
Kính coong.
Có người đạp xe vội vã đi qua, lúc lướt qua hai người còn nghi hoặc đ-ánh giá một cái, miệng lẩm bẩm:
“Đêm hôm không về nhà, đứng ở đầu ngõ thổi gió bắc, đúng là có bệnh.”
“Liên quan gì đến ông!”
Cố Kim Thủy bực bội mắng một câu.
Người nọ giật mình, vội vàng đạp xe đi mất.
Cố Kim Thủy quay lại nhìn Sơn Hổ, “Được rồi, anh biết rồi, tháng sau phải không, hôm đó anh sẽ bao cho chú một cái phong bao thật lớn.”
“Cảm ơn anh.”
Gương mặt Sơn Hổ lộ ra nụ cười chất phác, không hề từ chối.
Những người anh em từng cùng nhau vào sinh ra t.ử như họ vốn dĩ không cần những lời khách sáo.
Lương Dĩnh thấy lúc Cố Kim Thủy quay về thần sắc đã thoải mái hơn đôi chút thì không hỏi nhiều, sáng mai cô phải đi làm sớm nên cũng đi ngủ sớm.
