Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [thập Niên 80] - Chương 225

Cập nhật lúc: 16/03/2026 06:38

“Nụ cười trên mặt Tống Kiến Thiết lúc này hệt như quả hồng trên cây giữa tháng Chạp, hoàn toàn đông cứng lại.”

Ông ta đen mặt, cố lắm mới móc ra được năm mươi tệ đưa cho Cố Ưu Tư.

Cố Ưu Tư nhìn xấp tiền:

“Thôi được, lấy trước năm mươi tệ vậy, sau này bác đưa nốt năm mươi tệ còn lại nhé.

Chuyện này bác cứ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm đi, cháu đảm bảo sẽ lo liệu ổn thỏa cho bác.”

“Được, được.”

Hai chữ “được" này của Tống Kiến Thiết hệt như được rặn ra từ kẽ răng vậy.

Lam Lân thấy họ nói xong việc rồi, bèn dẫn Cố Ưu Tư về nhà.

Hà Xuân Liên còn đang học lễ nghi với mấy diễn viên nữ khác, thấy bọn trẻ về liền giục:

“Mau đi làm bài tập đi, đừng có ăn vặt nữa, lát nữa là ăn cơm đấy.”

“Dạ vâng ạ.”

Cố Ưu Tư và Lam Lân đưa khoai lang cho bọn họ rồi chạy biến vào phòng.

Lam Lân thấy cô bé quăng tiền vào ngăn kéo, không nhịn được hỏi:

“Nữu Nữu, bác Tống đó hình như không phải người tốt, có phải ông ta đang nghe ngóng bí mật của bố cậu không?”

Cố Ưu Tư gật đầu:

“Ông ta là hạng người như thế đấy, thôi kệ đi, đợi bố tớ về rồi tớ nói với bố sau.”

“Thế còn số tiền này...”

Lam Lân vừa nói xong đã phản ứng lại được:

“Cậu lừa ông ta!”

Cố Ưu Tư cười đáp:

“Sao lại gọi là lừa được, đây là thuận mua vừa bán mà.

Chúng mình lát nữa chia đôi số tiền này, coi như cho bác Tống một bài học, để bác ấy bớt coi thường trẻ con chúng mình đi.”

Lam Lân đối với những việc Cố Ưu Tư làm luôn rất bao dung.

Cậu bé chẳng thèm suy nghĩ mà đồng ý ngay, thậm chí còn nghĩ nếu bác Tống đó không thực hiện lời hứa, cậu sẽ dùng tiền túi của mình để thuê luật sư kiện ông ta.

Người lớn trong nhà chẳng ai nhận ra hai đứa trẻ đã âm thầm làm một chuyện lớn.

Cố Kim Thủy thì liên tục hắt hơi mấy cái.

Giáo sư Bạch lấy từ trong túi ra chiếc khăn tay gấp vuông vức đưa cho anh, cười hỏi:

“Sao thế, bị cảm rồi à?”

“Không phải đâu ạ, tối qua trong phòng hơi nóng, em đoán là người nhà đang nhắc đến em đấy.”

Cố Kim Thủy nhận lấy chiếc khăn, cảm ơn rồi nói.

Giáo sư Bạch bùi ngùi:

“Có người nhà mong ngóng là tốt nhất rồi, quanh năm suốt tháng vất vả ngược xuôi vì cái gì, chẳng phải cũng vì gia đình sao?”

Cố Kim Thủy chưa từng hỏi thăm chuyện nhà Giáo sư Bạch, nhưng nghe qua lời nói cũng đoán ra được tình hình gia đình giáo sư chắc hẳn khá phức tạp.

Nghĩ cũng đúng, lứa tuổi của họ đã trải qua không ít biến động, vợ con ly tán, cha con trở mặt thành thù, giờ đây dù ai nấy đều được phục hồi danh dự, khôi phục đãi ngộ, nhưng những trải nghiệm năm đó và những vết thương trong gia đình làm sao có thể nói nguôi ngoai là nguôi ngoai ngay được.

Anh bèn cầm lấy bản thảo, nói:

“Giáo sư, lát nữa em phải lên bục rồi, thầy xem giúp em xem có chỗ nào chưa đúng không, để em còn kịp sửa lại.

Hôm nay có nhiều đồng nghiệp như vậy, em không thể làm mất mặt trường mình được.”

Giáo sư Bạch hiểu ý, cười hền hệch nhận lấy bản thảo.

Ông lấy kính ra đeo, xem qua một lượt rồi gật đầu:

“Tiểu Cố, tôi thật sự chẳng còn gì để nói cả, bản thảo này cậu viết còn hay hơn cả chúng tôi.

Lát nữa cậu cứ đường hoàng mà lên đó thôi.”

Cố Kim Thủy cười nói:

“Thầy cứ khen làm em sắp sướng quá không biết trời đất là đâu rồi.

Lúc nãy em còn đang run đây, có câu này của thầy em mới thấy yên tâm hơn một chút.”

Giáo sư Bạch nói:

“Cậu đừng có lo.

Bài viết này của cậu hay lắm, lát nữa tôi phải xin một bản về cho sinh viên học tập.

Những người cứ ở mãi trong tháp ngà như chúng tôi cũng nên tiếp xúc với thực tế nhiều hơn, học hỏi thêm ít kỹ thuật trong nghề, nếu không đứa nào đứa nấy đều ngây ngô như khúc gỗ, ra ngoài để người ta lừa cho một vố thì khổ.”

Giáo sư Lâm và Tôn Chí Bình đang ngồi ngay bên cạnh.

Nghe thấy lời này của Giáo sư Bạch, trong lòng Tôn Chí Bình cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Anh ta không nhịn được mà xen vào:

“Giáo sư Bạch, thầy đừng có nổ to quá.

Bài vở gì mà ghê gớm thế, hội nghị hôm nay toàn là những bậc lão làng trong nghề cả, đừng có mang mấy thứ vớ vẩn ra để người ta cười cho thối mũi.”

Giáo sư Bạch nhàn nhạt liếc anh ta một cái:

“Tiểu Tôn, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, cái nghề khảo cổ này lúc nào cũng có người uyên bác hơn cậu.

Nếu cậu cứ mãi ôm giữ cái lòng đố kỵ như thế, cậu sẽ chẳng tiến xa được trong nghề này đâu.”

“Thầy!”

Mặt Tôn Chí Bình bỗng chốc đỏ bừng, vừa hổ thẹn vừa chột dạ.

“Tiểu Tôn à, có bản lĩnh hay không thì lát nữa cậu nghe là biết ngay thôi.”

Cố Kim Thủy cười híp mắt, vẻ mặt rất ôn hòa, “Nếu bài viết này của tôi nhận được sự tán thưởng nhiệt liệt của mọi người, thì cậu mời cả đoàn mình đi ăn một bữa món Sơn Đông nhé, thấy sao?”

Mấy vị giáo sư đi cùng xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may là Tiểu Cố biết cư xử, nếu không hai người họ mà cãi nhau to ở đây, giữa lúc đang ở trong trường đại học của người ta, mà Tiểu Cố lại đi cùng với danh nghĩa thầy trò trường Đại học Bắc Kinh, nếu làm ầm lên thì mất mặt cả trường.

“Cái ý này hay đấy.”

Giáo sư Hứa vội vàng giảng hòa:

“Chúng ta đều là người có học, nên văn đấu chứ không nên võ đấu.

Tiểu Tôn, chẳng phải cậu cũng có bài tham luận sao?

Hai đứa cứ thi thố với nhau đi, ai thua thì người đó mời khách ăn cơm.”

“Được, nể mặt các thầy, tôi thi với anh!”

Tôn Chí Bình hứ một tiếng qua lỗ mũi, vẻ mặt lộ ra sự tự tin rõ rệt.

Anh ta tin chắc bài viết này chắc chắn sẽ không thua kém bất kỳ ai, bởi vì bài viết này là do Giáo sư Lâm viết hộ anh ta.

Hội nghị nhanh ch.óng bắt đầu.

Mọi người đều bắt thăm để theo thứ tự lên bục phát biểu.

Tôn Chí Bình xếp ở phía trước, nội dung anh ta trình bày là nghiên cứu khảo cổ về tiền đồng cổ.

Lĩnh vực này rõ ràng là đã bỏ ra không ít công sức, trong lúc đó có mấy vị giáo sư đặt câu hỏi, anh ta đều trả lời trôi chảy.

Lúc đi xuống bục, Tôn Chí Bình đắc ý liếc nhìn Cố Kim Thủy một cái.

Giáo sư Hứa và mọi người khen ngợi:

“Bài này của Tiểu Tôn viết khá tốt, bắt đầu từ sự biến đổi của văn tự, rất có chiều sâu nghiên cứu.”

Tôn Chí Bình giả vờ khiêm tốn hơi cúi mình:

“Dạ có gì đâu ạ, đều là nhờ Giáo sư Lâm dạy bảo tốt thôi.

Tiểu Cố, giờ đến lượt cậu rồi phải không, giờ này cậu lên bục thì còn ai nghe nữa không đây?”

Cố Kim Thủy đang định mỉa mai lại thì Giáo sư Bạch vỗ vỗ vai anh:

“Tiểu Cố, cậu lên đi.

Lúc nãy tôi còn lo, giờ nghe bài của Tiểu Tôn xong là tôi hoàn toàn yên tâm rồi.”

Cố Kim Thủy ngẩn ra, Giáo sư Hứa và mọi người cũng lộ vẻ ngỡ ngàng.

Giáo sư Bạch vốn tính tình hiền lành, hiếm khi trở mặt với ai.

Lời nói sắc sảo và mang tính đ-âm thọc như vậy đúng là làm mọi người kinh ngạc không thôi.

Sắc mặt Tôn Chí Bình biến đổi liên tục, trông chẳng khác gì một bảng pha màu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.