Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [thập Niên 80] - Chương 237

Cập nhật lúc: 16/03/2026 07:32

“Người phiên dịch lộ vẻ mặt sững sờ.”

Rõ ràng, anh ta đã quen với thái độ khách sáo và lễ độ của những người khác khi làm việc cho người Nhật, ngay cả khi có ý kiến cũng sẽ không nói thẳng ra mặt.

Nhưng sự thẳng thắn không khách khí của Cố Kim Thủy lại khiến anh ta có chút lúng túng.

Anh ta ngập ngừng dịch lại lời nói cho Yamamoto.

Giáo sư Yamamoto nhìn anh ta, nói vài câu với người phiên dịch.

Người phiên dịch nhìn Cố Kim Thủy, do dự nói:

“Ngài Yamamoto nói ngài ấy không định mua đồ cổ, mà muốn mua phỉ thúy, ngài ấy nghe nói ngài đã mở ra được khối Đế Vương Lục cực phẩm, sẵn sàng trả năm triệu để mua khối đ-á của ngài."

Năm triệu?!

Trên mặt Cố Kim Thủy lộ ra vẻ kinh ngạc.

Anh ngồi thẳng người dậy, nhìn lên nhìn xuống Yamamoto, ánh mắt đó chẳng khác nào nhìn người ngoài hành tinh, anh không nói đồng ý cũng không nói từ chối, mà ngược lại hỏi:

“Anh hỏi ông ta xem, giáo sư Nhật Bản đều giàu như thế à?"

Thật ra người phiên dịch cũng rất muốn hỏi câu hỏi này.

Anh ta hỏi Yamamoto, nhưng Yamamoto chỉ cười rồi lắc đầu, rõ ràng là không muốn trả lời.

Cố Kim Thủy lập tức mất hứng thú, cũng chẳng buồn hỏi cái tên Nhật này làm sao biết anh chính là người mở ra khối phỉ thúy Đế Vương Lục đó, tin tức của anh cũng không khó điều tra, nhưng muốn động vào anh thì phải cân nhắc cho kỹ, Cố Kim Thủy lăn lộn bao nhiêu năm nay cũng không phải để trưng cho đẹp, anh không còn lăn lộn trong giới giang hồ nữa, nhưng anh đã giúp không ít anh em tìm được công việc làm ăn chính đáng, người nợ ân tình của anh không ít đâu.

Thấy Cố Kim Thủy không buồn để ý đến họ, người phiên dịch có chút khó xử, nhìn về phía Yamamoto, lầm bầm nói vài câu, Cố Kim Thủy đoán chừng là có ý định rời đi.

Nhưng Yamamoto lại lắc đầu, ngược lại còn nhìn Cố Kim Thủy một cái, nói vài câu với phiên dịch.

Cố Kim Thủy dùng khóe mắt liếc nhìn, thấy người phiên dịch lộ vẻ mặt khó xử, không khỏi thầm đoán trong lòng rốt cuộc tên Nhật này đã nói gì.

“Ngài Cố, ngài Yamamoto có một yêu cầu quá đáng."

Người phiên dịch ho một tiếng, có chút ngượng ngùng nói:

“Chả là bên Trung Quốc sắp đón Tết rồi, ngài Yamamoto ở xa quê hương, rất nhớ nhà, không muốn đón Tết một mình trong khách sạn, muốn hỏi xem có thể cùng đón Tết với gia đình ngài được không, ngài ấy ở lại nhà ngài một ngày sẽ trả một nghìn tệ."

Ở một ngày trả một nghìn tệ?!

Mặc dù Cố Kim Thủy có tiền, nhưng cũng bị sự giàu có của tên Nhật này làm cho kinh ngạc.

Anh không nhịn được ngồi thẳng dậy, nhíu mày, vẫy vẫy tay ra hiệu cho người phiên dịch lại gần.

Vẻ mặt người phiên dịch rất lúng túng nhìn Yamamoto.

Yamamoto dường như hiểu ý của Cố Kim Thủy, trực tiếp gật đầu.

Lúc này người phiên dịch mới lững thững đi đến bên cạnh Cố Kim Thủy.

Cố Kim Thủy kéo anh ta sang một bên, thấp giọng hỏi:

“Anh là người Trung Quốc mình phải không?"

Người phiên dịch đỏ bừng mặt:

“Tôi giúp người Nhật làm phiên dịch, nhưng anh không được nh.ụ.c m.ạ tôi, tôi..."

“Ai nh.ụ.c m.ạ anh chứ, tôi chỉ muốn hỏi xem anh có hiểu rõ tên người Nhật này không?

Sao tự dưng ông ta lại muốn đến nhà tôi đón Tết thế, một nghìn tệ thì ông ta ở Bắc Kinh đón Tết kiểu gì chẳng được."

Cố Kim Thủy bực bội nói.

Người phiên dịch “À" một tiếng, nhìn giáo sư Yamamoto đang tỏ ra điềm tĩnh, tay chống gậy, dáng vẻ thư sinh, gãi gãi đầu:

“Thật ra tôi cũng không hiểu rõ ngài ấy lắm, ngài ấy thật sự khá dễ gần, còn quyên góp không ít tiền cho viện mồ côi nữa, tôi thấy nếu anh không đồng ý thì cứ trực tiếp từ chối là được."

Ánh mắt Cố Kim Thủy đảo quanh, suy nghĩ một chút rồi nói:

“Anh bảo ông ta là, chuyện này tôi phải bàn bạc với người nhà, bảo ông ta đợi một chút."

Người phiên dịch lập tức đồng ý, dịch lại cho Yamamoto nghe.

Yamamoto gật đầu một cái.

Cố Kim Thủy liền đi gọi điện thoại về nhà.

Ở nhà bà Hà Xuân Liên đang học thuộc lời thoại, nghe thấy tiếng điện thoại reo, nhấc máy nghe được chuyện này, bà cụ rất điềm tĩnh, không nói hai lời liền bảo:

“Đến đi, cứ cho ông ta đến, dù sao nhà mình cũng chẳng có gì khuất tất, nếu cái lão quỷ Nhật này định giở trò gì, chúng ta cứ tương kế tựu kế, mời quân vào l.ồ.ng, quay đầu giải thẳng lên đồn công an!"

Giọng bà cụ vang dội, qua điện thoại từ xa vẫn có thể nghe thấy mồn một.

Người phiên dịch lộ vẻ mặt ngượng ngùng.

Khóe môi giáo sư Yamamoto thoáng hiện một nụ cười khó nhận ra.

Cố Kim Thủy cúp điện thoại, nói với bọn họ:

“Được rồi, mẹ tôi bảo nhiệt liệt hoan nghênh bạn bè quốc tế, hai người đợi một chút, tôi dọn dẹp đồ đạc xong là chúng ta về nhà tôi."

“Không cần đâu, ngài cứ để lại địa chỉ nhà đi, giáo sư Yamamoto lát nữa còn có việc."

Người phiên dịch hỏi ý kiến Yamamoto xong liền nói với Cố Kim Thủy.

Cố Kim Thủy nghĩ thấy cũng được.

Dù sao nhà có khách đến, cũng phải về thu xếp chuẩn bị một chút.

Anh thấy nhóm người Yamamoto đi rồi, động tác nhanh nhẹn dọn dẹp cửa tiệm rồi đóng cửa, khi về đến nhà, cả gia đình đều đã biết chuyện năm nay có một người Nhật sẽ cùng đón Tết với họ rồi.

Cố Ngân Tinh vừa gói sủi cảo vừa nói:

“Anh, anh định làm trò gì thế, mời người Nhật đến đón Tết với nhà mình, có phải định làm một mẻ đen ăn đen không đấy?"

“Ngân Tinh, Tết nhất đến nơi rồi nói năng kiểu gì thế!"

Hà Xuân Liên lườm con gái một cái.

Cố Ngân Tinh thè lưỡi, Hà Xuân Liên quay sang nói với Cố Kim Thủy:

“Kim Thủy này, người Nhật này đến có phải định giở trò gì không, hay là chúng ta chuẩn bị một cái ám hiệu, thấy tình hình không ổn là chúng ta ra ám hiệu rồi báo cảnh sát luôn?"

Cố Kim Thủy không còn gì để nói.

Cố Ngân Tinh phản đối:

“Mẹ, ý của mẹ chẳng phải cũng giống con sao, mẹ còn có mặt mũi mà nói con à."

“Làm sao mà giống được, ý của mẹ là chúng ta trừ gian diệt ác!"

Hà Xuân Liên nói một cách khí thế:

“Tiểu Nghiêm, con xem mẹ nói có đúng không?"

Nghiêm Nhẫn bị kẹp giữa ánh mắt của vợ và mẹ vợ, chỉ có thể vùi đầu vào gói sủi cảo.

Lương Dĩnh kéo Cố Kim Thủy đi dọn dẹp phòng khách, vừa hỏi:

“Tên người Nhật này rốt cuộc tại sao lại đến nhà mình thế anh?

Em nghe mẹ nói mà thấy thần hồn nát thần tính, trong lòng cũng hơi lo."

“Mẹ là vẫn chưa thoát vai từ bộ phim trước đấy."

Cố Kim Thủy vừa trải ga giường vừa nói:

“Tên người Nhật đó chắc chỉ là muốn xem cho biết thôi, người ta chẳng thèm đồ đạc nhà mình đâu, giàu lắm, em cứ coi như ông ta rảnh rỗi sinh nông nổi đi là được."

Lương Dĩnh thở phào nhẹ nhõm:

“Nếu đã thế thì em cũng yên tâm, em còn tưởng là có tên người Nhật định nảy ý đồ xấu thật chứ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.