Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [thập Niên 80] - Chương 28
Cập nhật lúc: 16/03/2026 02:08
“Cố Kim Thủy đang đi thì dừng chân trước một sạp hàng.”
Anh cầm một pho tượng Quan Âm bằng sứ trắng lên, nhìn trái ngó phải, hỏi chủ sạp:
“Cái này giá thế nào?"
Chủ sạp vốn đang ngồi xổm trên mặt đất, nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên, nhìn Cố Kim Thủy một lượt, thấy anh mặc dù ăn mặc giản dị nhưng gương mặt có da có thịt, bèn nói:
“Người anh em, mắt nhìn tốt đấy, thứ này là đồ tốt đấy, là tổ tiên nhà tôi truyền lại."
Cố Kim Thủy nghe vậy thì bật cười.
“Ồ, tổ tiên nhà anh lai lịch thế nào?
Thân vương à?"
“Hì, Thân vương gì chứ, lấy đâu ra bối cảnh đó."
Chủ sạp đút hai tay vào ống tay áo, hất cằm về phía T.ử Cấm Thành, “Thì vào những năm cuối đời Thanh đó, chẳng phải là đuổi đám thái giám đi sao?
Đám thái giám đó liền trộm hết đồ trong cung ra, tổ tiên nhà tôi đã thu mua lại, tượng Quan Âm này nghe nói là ở trong cung của Trân Phi đấy."
Lại còn Trân Phi nữa chứ.
Cố Kim Thủy suýt chút nữa không nhịn được cười.
Tượng Quan Âm này chế tác thô sơ, đặc biệt là đôi lông mày và đôi mắt.
Đừng thấy lông mày mắt là chi tiết nhỏ, nhưng tượng thần như tượng Quan Âm thì quan trọng nhất chính là những chi tiết nhỏ này, pho tượng Quan Âm này lông mày mắt không đối xứng, lông mày bên trái thậm chí còn có một vết nứt, tuy nhỏ xíu đến mức ngoại trừ hạng sành sỏi như Cố Kim Thủy thì người bình thường không quan sát kỹ sẽ không nhận ra, nhưng đồ dùng trong cung thì nghĩ thôi cũng biết không thể dùng thứ này được.
Cái thứ này, cùng lắm là từ thời Dân Quốc thôi.
“Ồ, lai lịch như vậy sao, thế thì thật là phi thường."
Cố Kim Thủy tặc lưỡi khen ngợi, “Vậy giá bao nhiêu hả?"
Chủ sạp lập tức thấy hưng phấn hẳn lên, đến Phan Gia Viên ba ngày rồi, không bán được món nào nữa chắc là hết cơm ăn luôn, “Năm mươi!"
Năm mươi?
Cố Kim Thủy nhìn chủ sạp một cái, đặt đồ xuống, quay người đi thẳng.
Năm mươi đồng mua cái thứ này, coi anh là thằng ngốc chắc.
Chương 16 Ngày thứ mười sáu nghe lén
“Ơ, đừng đi mà, anh nói xem giá bao nhiêu chứ!"
Chủ sạp lập tức gọi Cố Kim Thủy lại.
Cố Kim Thủy quay đầu lại, vẻ mặt chẳng mấy mặn mà:
“Tôi thấy, cùng lắm là mười đồng."
“Mười đồng thì không được, mười đồng tôi lỗ vốn to rồi!"
Đầu chủ sạp lắc như trống bỏi.
Cố Kim Thủy bật cười, trong lòng thầm nghĩ thứ này thu về chắc chẳng đến một đồng đâu, mà ở đây diễn với anh.
“Không được sao?"
Cố Kim Thủy hỏi.
Chủ sạp lắc đầu, rồi lại do dự.
Ánh mắt ông ta quét qua một lượt sạp hàng, nói:
“Hay là tôi tặng thêm cho anh một món đồ, anh xem ba mươi đồng có được không?"
Ánh mắt Cố Kim Thủy lướt qua sạp hàng, khóe miệng trễ xuống:
“Đại ca, sạp của anh lộn xộn quá, tôi chỉ thấy pho Quan Âm này còn tạm được, nếu không phải trưởng bối nhà tôi đại thọ thì tôi cũng chẳng muốn mua, ba mươi đồng bằng cả tháng lương của tôi rồi, thôi thôi dẹp đi."
Anh quay người bỏ đi, miệng lầm bầm:
“Ba mươi đồng này thà tôi dắt cả nhà đi ăn một bữa ở Đông Lai Thuận, mà cũng chẳng tốn đến ba mươi đồng đâu, thôi được rồi, tiết kiệm tiền."
“Ơ, đừng đi mà!"
Chủ sạp cũng thực sự sốt ruột rồi, sải hai ba bước lên túm lấy ống tay áo của Cố Kim Thủy, trên mặt nặn ra một nụ cười, trông chẳng khác gì một quả quýt nhăn nheo, “Mọi chuyện đều có thể thương lượng mà?
Hai mươi, hai mươi, thực sự là rẻ nhất rồi đấy."
“Mười lăm!"
Cố Kim Thủy lắc đầu nói.
Mắt anh liếc qua một chiếc ấm pha trà nhỏ trên sạp hàng:
“Lại thêm cái thứ kia tặng kèm nữa, sau này nhạc phụ tôi đại thọ cũng vừa khéo dùng được."
Cái tên thất đức nhà anh.
Tiêu mười lăm đồng cho trưởng bối nhà mình, còn nhạc phụ thì dùng đồ tặng kèm, nếu đây mà là con rể mình thì chủ sạp bảo đảm sẽ cầm chổi đuổi người đi ngay lập tức.
Ông ta mặt tươi như hoa:
“Dễ nói, dễ nói, anh thật là hiếu thảo, còn nghĩ đến cả nhạc phụ nữa."
“Chứ còn gì nữa,"
Cố Kim Thủy nửa đẩy nửa thuận theo bị ông ta kéo lại cạnh sạp, “Tôi mà không chuẩn bị chút đồ cho nhạc phụ thì sau này vợ tôi có coi trọng tôi không?
Thôi được rồi, đừng nói nữa, nhiều nhất là mười lăm, cùng lắm là cho thêm anh hai tờ phiếu lương thực nữa, nhiều hơn là tôi chẳng còn xu nào đâu, hôm nay trên người chỉ bấy nhiêu tiền thôi."
Chủ sạp thấy anh nói vậy, lại thấy anh móc từ trong túi ra một xấp tiền lẻ, cũng biết là không vắt thêm được dầu mỡ gì nữa, dù sao mình cũng chiếm được hời lớn rồi, bèn gật đầu, nghiến răng nói:
“Nể tình người anh em hiếu thảo này, giao dịch này thành công."
Cố Kim Thủy bèn lấy tờ báo cũ trên sạp bọc Quan Âm và chiếc ấm kia lại, rồi móc tiền ra, đếm mười lăm đồng, mấy tờ tiền lẻ còn lại thì cất đi.
Miệng còn lầm bầm:
“Cũng chẳng biết trưởng bối nhà mình có thích không nữa."
Chủ sạp nhận được tiền, cười đến mức hở cả lợi:
“Ái chà chà, bảo đảm là thích, anh hiếu thảo thế cơ mà."
Nhà ai có đứa con xui xẻo tiêu bao nhiêu tiền mua cái đống r-ác r-ưởi này, đúng là ngứa m-ông rồi, thiếu đòn mà.
Cố Kim Thủy chẳng buồn để ý đến ông ta, cầm đồ đi dạo một vòng, bắt gặp mấy thứ đồ tốt, một món chạm khắc tre thời Khang Hy, một miếng ngọc huyết thấm.
Món chạm khắc tre đó cũng chưa có gì ghê gớm lắm, trái lại miếng ngọc huyết thấm đó thì khá là phi thường, đó là đồ vật từ thời nhà Hán, vả lại ngọc huyết thấm xưa nay vốn là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu, nguyên nhân chính là vì loại ngọc huyết thấm này bắt buộc phải được đào lên từ lòng đất vào thời điểm nó thấm m-áu đầy đủ nhất,
Lúc đó ngọc mới là lúc ấm áp, bóng loáng và đỏ tươi nhất.
Bỏ lỡ thời điểm này, màu sắc sẽ khác hẳn.
【1】
Nhưng cổ ngọc đào lên sao có thể nắm bắt chuẩn xác thời gian được cơ chứ, vì thế loại ngọc này xưa nay trong nghề đều là người nghe nói thì nhiều, người thấy tận mắt thì ít, có khối người cả đời còn chưa từng thấy hàng thật bao giờ.
Cố Kim Thủy trong lòng nóng rực, không nhịn được nhìn đi nhìn lại mấy lần mới vờ như vô tình rời đi.
Anh cầm đồ đạc, cũng không về nhà ngay mà đi tìm lão gia t.ử.
Lão gia t.ử lúc này đang chỉnh đốn lại những cuốn sách cũ thu mua về, nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu nhìn anh một cái, lông mày nhướn lên, đứng thẳng người dậy, hai tay chắp sau lưng:
“Thu được đồ tốt rồi à?"
“Chứ còn gì nữa ạ."
Cố Kim Thủy hớn hở, mặt mày rạng rỡ nụ cười.
Anh vội vàng lấy từ trong lòng ra pho Quan Âm và chiếc ấm đó, dọc đường này sợ đồ bị vỡ nên trên xe buýt anh đều ôm khư khư lấy bụng, người bên cạnh nhìn vào còn tưởng anh bị đau bụng nên đã nhường chỗ cho anh.
