Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [thập Niên 80] - Chương 3
Cập nhật lúc: 16/03/2026 02:01
“Nhưng cô không ngờ tới, đứa trẻ vừa ra khỏi phòng đông là lập tức nín khóc.”
“Sao lại bế con bé ra đây?"
Cố Kim Thủy không kiên nhẫn nói chuyện với nhà họ Trần, đứng dậy bế lấy đứa bé.
Lương Dĩnh đưa con cho anh, đôi môi mấp máy, không biết nên nói gì.
“Là vợ Kim Thủy à, thế thì ngồi xuống cùng ăn luôn đi."
Thím Tôn thấy cuộc trò chuyện của hai nhà vừa rồi hơi nồng mùi thu-ốc s-úng, vội vàng mời Lương Dĩnh và đứa bé cùng ngồi vào bàn.
Bà nhìn đứa bé, khen một câu:
“Đứa nhỏ này trông thật thanh tú, giống hệt hai vợ chồng cháu."
Nụ cười trên mặt nhóm người Cố Kim Thủy chân thành hơn một chút.
Trần Thất Văn cũng vội vàng khen ngợi:
“Nhìn qua đã thấy là một mỹ nhân tương lai rồi, sau này chắc chắn sẽ đẹp giống như cô nó thôi."
Cố Ưu Tư đảo mắt một cái.
“Tên cặn bã đừng có lại gần, cô tôi có đẹp đến mấy cũng không ngăn được việc anh ngoại tình bên ngoài nhiều như chân bạch tuộc đâu."
Câu nói này vang lên.
Đừng nói là vợ chồng Lương Dĩnh sững sờ, mà ngay cả Cố Ngân Tinh cũng ngây người ra.
Cố Ngân Tinh trợn mắt há mồm nhìn Cố Ưu Tư.
Cố Ưu Tư lúc này thực sự sốt ruột đến mức hận không thể mở miệng nói chuyện được.
Nhưng ngặt nỗi cô mới tám tháng tuổi, răng còn chưa mọc đủ, nói gì đến chuyện nói chuyện.
Chỉ có thể cố gắng dùng ánh mắt để ám thị cho Cố Ngân Tinh.
“Cô ơi, gã đàn ông này thực sự không gả được đâu.
Gã sớm đã có vợ con ở chỗ đi thanh niên xung phong tại Vân Nam rồi, để được về thành phố gã đã vứt bỏ cả vợ con.
Gã cưới cô không những không muốn đưa sính lễ, mà còn định sau khi kết hôn sẽ bán công việc của cô đi để lấy tiền trả nợ!"
Nếu như lời nói trước đó Cố Ngân Tinh còn cảm thấy có lẽ mình bị ảo giác.
Nhưng khi nghe đến đoạn thanh niên xung phong ở Vân Nam, Cố Ngân Tinh bắt đầu đứng ngồi không yên — Trần Thất Văn đúng là đã đi thanh niên xung phong ở Vân Nam bảy năm mới được về thành phố, năm nay gã 31 tuổi.
Trước đó Cố Ngân Tinh từng nghe ngóng vì sao gã chưa kết hôn, lý do của Trần Thất Văn là không muốn kết hôn ở dưới quê.
Lúc đó Cố Ngân Tinh cũng không nghĩ nhiều, dù sao người thành phố mắt nhìn cao, không muốn lấy người nông thôn cũng là chuyện thường tình.
Nhưng không ngờ...
Cố Ngân Tinh lập tức tức đến đỏ mặt, gân xanh trên cổ nổi lên, mắt thấy sắp sửa phát hỏa.
Hà Xuân Liên ấn tay cô xuống, nở một nụ cười rót r-ượu cho cha mẹ Trần và Trần Thất Văn:
“Chuyện nấu nướng gì đó đều dễ nói thôi, thực ra tôi nghĩ Ngân Tinh nhà tôi học nấu ăn cũng không phải chuyện xấu."
Mẹ Trần nghe thấy lời này mới lộ ra nụ cười.
Cha Trần không nói một lời, chỉ cúi đầu uống r-ượu.
Thím Tôn thấy vậy vội vàng hâm nóng bầu không khí:
“Chứ còn gì nữa, tôi nói mấy chuyện này đều là chuyện nhỏ, quan trọng là đôi trẻ hòa hợp, sớm định ngày lành để sau này sinh một thằng cháu đích tôn kháu khỉnh."
Trần Thất Văn nghe thấy vậy, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, nhìn về phía Cố Kim Thủy.
Hà Xuân Liên cười một tiếng:
“Thím Tôn nói đúng, nhưng nói thật tôi thật sự không nỡ gả đứa con gái này đi, đứa con gái út này là tâm đầu ý hợp nhất với tôi, nó mà đi lấy chồng là lòng tôi đau xót lắm."
“Đương nhiên rồi, làm mẹ như chúng ta nuôi con khôn lớn từ miếng ăn đến giấc ngủ, ai gả con gái mà chẳng đau lòng cơ chứ."
Thím Tôn rất biết cách đưa đẩy, nói tiếp:
“Huống hồ con gái út nhà chị lại thanh tú thế này, nhưng trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng, con gái lớn rồi cũng không giữ mãi được.
Chị cứ yên tâm, nhà họ Trần là người tốt, Thất Văn lại càng có tiền đồ, sau này chắc chắn sẽ để con gái chị được hưởng phúc."
“Hưởng phúc cái con khỉ, vừa về nhà chồng là mất việc, còn phải làm lụng hầu hạ cả nhà họ.
Cái tên Trần Thất Văn này còn có bệnh, thích bạo hành phụ nữ nữa!"
Ánh mắt Hà Xuân Liên lạnh lẽo hẳn đi.
Bà mân mê ly r-ượu, thản nhiên gắp một cái đùi gà cho Cố Ngân Tinh:
“Hưởng phúc hay không là chuyện sau này, tôi chỉ muốn hỏi nhà họ Trần định đưa bao nhiêu sính lễ."
Lời này của Hà Xuân Liên vừa thốt ra, gian chính im lặng trong giây lát.
Cha Trần liếc nhìn mẹ Trần, đặt đũa xuống.
Mẹ Trần ngẩng đầu lên:
“Thời đại nào rồi mà còn sính lễ, bà thông gia, sính lễ thì nhà chúng tôi không đưa đâu."
Nhóm người Cố Kim Thủy đều nhìn về phía mẹ Trần.
Lương Dĩnh càng kinh ngạc hơn, cúi đầu nhìn con gái trong lòng Kim Thủy, rồi lại nhìn nhà họ Trần.
Những lời họ nghe được đều là thật sao?!
Chương 2 Ngày thứ hai bị nghe lén
Mẹ Trần vẫn ở đó lải nhải mấy lời kiểu như con gái ngoan thì không nên đòi sính lễ, gả vào nhà họ Trần thì sau này Cố Ngân Tinh sẽ được hưởng phúc lớn.
Bà ta hoàn toàn không thấy sắc mặt của người nhà họ Cố ngày càng khó coi, hoặc có lẽ thấy rồi nhưng giả vờ như không thấy.
Thím Tôn thấy cả nhà lão Cố mặt đều sầm lại, vội kéo kéo tay áo mẹ Trần:
“Chị Trần nói đùa đấy, làm sao có chuyện không đưa sính lễ được, huống hồ Ngân Tinh lại là cô gái xinh đẹp lại có công việc như thế, ai cưới được mà chẳng thầm mừng thầm."
Chuyện này là thật.
Cố Ngân Tinh thích ăn diện, trẻ trung lại xinh đẹp, còn là y tá bệnh viện, hai năm nay không ít người giới thiệu đối tượng cho cô.
Chỉ là Cố Ngân Tinh mắt nhìn cao, một lòng muốn gả cho người có điều kiện tốt.
Mẹ Trần bĩu môi:
“Điều kiện của nó có tốt đến mấy cũng sao tốt bằng con trai tôi được, con trai tôi làm ở Cục Tài nguyên đất, lại là sinh viên đại học, lãnh đạo của nó nói sẽ cất nhắc nó đấy.
Nếu không phải vì lãnh đạo không có con gái thì con trai tôi đâu có thèm nhìn trúng con gái nhà này."
Nói đến nước này thì thực sự không còn gì để bàn bạc nữa rồi.
Hà Xuân Liên đặt đũa xuống:
“Đã như vậy thì nhà lão Cố chúng tôi không có cái phúc đó rồi, Ngân Tinh nhà chúng tôi không dám làm lỡ dở con trai nhà bà đi tìm con gái lãnh đạo đâu.
Thím Tôn, tôi thấy chuyện này thôi đi."
Thím Tôn trợn tròn mắt, mồm há hốc nửa ngày không biết nên nói gì cho phải.
Phía nhà họ Trần cũng sững sờ.
Mẹ Trần vốn dĩ muốn làm cao một chút, thể hiện con trai mình đắt giá thế nào để ép nhà họ Cố xuống, không ngờ nhà họ Cố lại dứt khoát như vậy, thẳng thừng không muốn bàn bạc nữa.
“Thôi thì thôi, bà tưởng con trai tôi rời khỏi con gái bà thì không có ai thèm chắc, chúng ta đi."
Mẹ Trần hùng hổ, kéo con trai bỏ đi thẳng.
Cha Trần nhìn người nhà họ Cố đang sầm mặt, cũng không biết nói gì, thở dài một tiếng rồi đi theo.
“Cái... cái này..."
Thím Tôn khóc không ra nước mắt, vốn dĩ hôm nay nếu bàn xong hôn sự, bà ít nhất cũng được nhận bao lì xì mười đồng:
“Chị Hà sao chị nóng nảy thế, Thất Văn điều kiện tốt thế kia mà, lương tháng của nó cũng không ít đâu."
Hà Xuân Liên biết thím Tôn có ý tốt, bà rót cho thím một ly r-ượu:
“Thím Tôn, chỗ người nhà với nhau tôi cũng không nói dối thím.
Trần Thất Văn điều kiện đúng là không tệ, nhưng thím xem cái điệu bộ nhà họ lúc nãy đi, có giống như muốn bàn chuyện cưới hỏi đàng hoàng không?"
