Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [thập Niên 80] - Chương 39
Cập nhật lúc: 16/03/2026 02:11
“Tôi đỏ mắt á?"
Cố Kim Thủy bật cười, anh gật đầu nói:
“Được thôi, tôi có lòng tốt nhắc nhở cậu, cậu lại nhìn tôi như vậy, thế thì cứ coi như tôi chưa nói gì đi."
Anh vừa dứt lời, định quay người đi vào phòng.
Thế nhưng bên ngoài đột nhiên có một nhóm người đi vào.
Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề, tóc đã hơi bạc nhưng tinh thần vẫn rất minh mẫn, bước đi hiên ngang, khí thế hừng hực.
“Cục trưởng, sao ngài lại tới đây?"
Ngay khi mọi người còn đang thắc mắc về thân phận của người tới, Tống Kiến Thiết đã thốt ra danh tính của người đó, rồi nghênh đón.
Trần cục trưởng nhìn thấy hậu viện có nhiều người như vậy cũng hơi ngẩn ra, nhưng ông ta nhanh ch.óng nhìn về phía Tống Kiến Thiết, “Tống Kiến Thiết, tôi có việc muốn nói với cậu, chúng ta vào trong phòng đi!"
“Bố, bố còn giữ thể diện cho anh ta làm gì, chúng ta cứ ở đây nói cho rõ ràng.
Tống Kiến Thiết, anh bán cho bố tôi cái thứ gì thế này, trả lại cho anh!"
Người thanh niên bên cạnh Trần cục trưởng ném thứ đồ trong tay về phía Tống Kiến Thiết.
Tống Kiến Thiết tinh mắt, nhận ra ngay đó là chiếc bình thu-ốc hít bằng hổ phách mà mình đã bán đi, vội vàng luống cuống tay chân đón lấy, thấy đồ vật vẫn còn nguyên vẹn mới thở phào một hơi, “Không phải chứ, cục trưởng, Liên Siêu, chuyện này là sao?"
Trần Liên Siêu cười khẩy một tiếng, “Giả vờ, anh cứ tiếp tục giả vờ đi, bố tôi tính tình tốt chứ tôi thì không đâu, thứ này là đồ giả, anh lấy cái này lừa bố tôi ba trăm năm mươi đồng, anh mau trả lại tiền và tờ phiếu công nghiệp đó cho chúng tôi!"
Cái gì?
Ba trăm năm mươi đồng á?
Tẩu thu-ốc trên tay đại gia quản sự suýt chút nữa rơi xuống đất.
Ba trăm năm mươi đồng là một khoản tiền lớn biết bao nhiêu.
Mặc dù không ít người có lương cả năm cũng xấp xỉ con số này, nhưng thực tế, lương nhận được còn phải ăn uống, cung phụng cả nhà già trẻ, các hộ gia đình trong đại tạp viện này hiếm khi có nhà nào trong tay có nổi ba trăm năm mươi đồng, có được hai trăm đồng đã được coi là dư dả lắm rồi.
“Tống Kiến Thiết, cháu kiếm được tận ba trăm năm mươi đồng cơ à?"
Tôn đại gia kinh ngạc đến mức rớt cả cằm.
“Kiếm chác gì chứ, số tiền này anh ta phải trả lại cho chúng tôi!"
Gân xanh trên trán Trần Liên Siêu nổi lên, nắm đ-ấm siết c.h.ặ.t.
Anh ta là con út của Trần cục trưởng, được nuông chiều hết mực, Tống Kiến Thiết đã từng thấy tính tình của anh ta, nhưng anh ta vốn dĩ khéo léo, chưa từng thực sự nếm trải cơn thịnh nộ của Trần Liên Siêu.
Hôm nay Trần Liên Siêu nổi giận với anh ta, anh ta mới biết thế nào là tính khí nóng như lửa.
“Tống Kiến Thiết, lời con trai tôi nói mặc dù khó nghe, nhưng chuyện này là do cậu không t.ử tế trước."
Trần cục trưởng lên tiếng, giọng nói mang theo chút giận dữ, “Chiếc bình thu-ốc hít này là đồ giả, cậu mang tới bán cho tôi ba trăm năm mươi đồng, chuyện này nếu tôi muốn truy cứu thì bây giờ cậu đã ở đồn công an rồi, nể tình quen biết bấy lâu, cậu trả lại tiền cho tôi, đồ trả lại cho cậu, chúng ta coi như xóa sạch nợ nần."
Tống Kiến Thiết nghe mà đầu óc quay cuồng, nhưng khi nghe thấy ba chữ “đồn công an", anh ta liền toát mồ hôi hột sau lưng.
Lần trước đã vào đồn công an một lần, Tống Kiến Thiết mặc dù ở trong đó không bị đ-ánh, nhưng trong đó rồng rắn hỗn tạp, anh ta bị một phen kinh hãi không nhỏ.
“Cục trưởng, ngài đừng giận, chúng ta vào phòng nói chuyện, chuyện này có lẽ có hiểu lầm gì đó."
“Hiểu lầm?
Hiểu lầm gì chứ."
Trần Liên Siêu mất kiên nhẫn đẩy Tống Kiến Thiết một cái, “Anh trả tiền lại cho chúng tôi, anh thích nói là hiểu lầm thì cứ là hiểu lầm, dù sao thứ này chúng tôi cũng không cần nữa."
“Không phải, cục trưởng..."
Tống Kiến Thiết không hiểu, khó xử nhìn Trần cục trưởng, “Thứ này sao có thể là giả được, chính ngài đã nói đây là đồ tốt, hiếm thấy cơ mà!"
“Đó là vì tôi tưởng đây là hổ phách."
Sắc mặt Trần cục trưởng rất khó coi, “Nhưng tối nay thứ này bị con trai tôi vô ý làm rơi vào nước, vậy mà lại bị phai màu, cậu tự mình sờ xem có phải phai màu không!"
Phai màu?
Tống Kiến Thiết vội vàng cúi đầu nhìn chiếc bình thu-ốc hít trong tay, lúc này các hộ hàng xóm láng giềng đều đang thắp đèn, nương theo ánh đèn, anh ta nhìn thấy rõ ràng trong lòng bàn tay mình có màu vàng đỏ nhạt.
“Thế nào?
Nhìn rõ rồi chứ, anh còn gì để nói nữa không?"
Trần Liên Siêu nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
“Uổng công bố tôi tin tưởng anh như vậy, còn định sắp xếp cho anh một suất phân nhà, kết quả anh lại coi bố tôi như kẻ ngốc để lừa gạt!
Trả tiền, mau trả tiền!"
“Không, không phải..."
Tống Kiến Thiết mặt mày ngơ ngác, “Sao có thể là đồ giả được chứ."
Cố Kim Thủy cười xấu xa, khoanh tay đứng đó, “Trong ngành đồ cổ này đồ giả nhiều vô kể, sao nào, chẳng phải cậu biết xem đồ cổ sao?
Sao ngay cả cái này mà cậu cũng không biết vậy."
Tống Kiến Thiết đột ngột ngẩng đầu nhìn Cố Kim Thủy.
Khi anh ta nhìn thấy nụ cười trên mặt Cố Kim Thủy, ngay lập tức phản ứng lại.
“Cậu, cậu hãm hại tôi!"
“Ơ, đừng có mà c.ắ.n bừa nhé, cậu bán đồ giả cho người ta thì liên quan gì đến tôi chứ, nhà cậu phát tài không có phần tôi, xảy ra chuyện lại quay sang oán hận tôi, mọi người phân xử xem, đây là cái đạo lý gì chứ."
Cố Kim Thủy vẻ mặt đầy ấm ức, nói với mọi người xung quanh.
Mọi người đều không biết nội tình, thấy Cố Kim Thủy nói có lý, đều lần lượt gật đầu.
“Đúng là đạo lý này, Tống Kiến Thiết mua phải đồ giả thì có liên quan gì đến Kim Thủy đâu, chuyện này không trách được lên đầu Kim Thủy."
“Cái tên Kiến Thiết này làm việc cũng không t.ử tế, đây chẳng phải là đổ oan cho người tốt sao?"
Ngay cả Tôn đại nương vừa rồi còn vô cùng nhiệt tình lúc này cũng có chút lầm bầm:
“Kiến Thiết, chuyện này là sao vậy, Kim Thủy người ta không liên quan đến chuyện này, trái lại chuyện của cháu thì cần phải nói cho rõ ràng đấy."
Tống Kiến Thiết suýt chút nữa thì tức nổ phổi.
Sao lại không liên quan đến Cố Kim Thủy?
Chiếc bình thu-ốc hít đó rõ ràng là Cố Kim Thủy nhìn trúng trước, cũng là Cố Kim Thủy ở đó nâng giá với anh ta, anh ta mới bỏ ra cái giá cao như vậy để mua một chiếc bình thu-ốc hít.
Hiện tại chiếc bình này lại là đồ giả, chuyện này còn ra thể thống gì nữa!
Chương 22 Ngày thứ hai mươi hai bị nghe lén
Tống Kiến Thiết thật sự là đầy bụng ấm ức.
Cuối cùng anh ta cũng hiểu thế nào là ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ mà không nói ra được.
Nhưng bên cạnh đó Trần Liên Siêu vẫn còn đang túm lấy ống tay áo anh ta, một câu đòi tiền, hai câu đòi tiền, người xung quanh lại vây kín, Tống Kiến Thiết đành phải nói:
“Liên Siêu, tôi lấy tiền trả lại cho mọi người ngay đây, nhưng chuyện này tôi thật sự không cố ý lừa nhà anh, món đồ này tôi không biết là đồ giả mà."
“Ồ, anh còn nói không biết là đồ giả, anh có biết thứ này làm bằng gì không?"
