Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [thập Niên 80] - Chương 49
Cập nhật lúc: 16/03/2026 02:13
“Việc đại sự gì chứ, cái đồ con nít ranh nhà cô, chỉ giỏi lười biếng, đều tại bố cô nuông chiều cô quá đấy!”
Hoàng Hỷ Vinh nào có nghe lời con bé, tát cho nó một cái vào đầu, rồi lôi nó đi giặt tã.
Chương 27 Ngày thứ hai mươi bảy bị nghe lén
Từ trong thành ra ngoại ô chỉ có thể bắt xe buýt.
Cố Kim Thủy vừa bước lên xe, Tống Kiến Thiết đã theo sát gót.
“Kim Thủy, anh chạy nhanh thế làm gì.”
Tống Kiến Thiết cũng thật là hèn, bản thân chạy đến đứt hơi mà vẫn còn thích gây chuyện.
Cố Kim Thủy tìm một chiếc ghế ngồi xuống, nhắm mắt lại, khoanh tay trước ng-ực, chẳng buồn để ý đến hắn.
Tống Kiến Thiết thấy vậy, tự cảm thấy mất mặt, đứng đợi ở gần đó một lát, đến một trạm có người xuống xe, hắn vội vàng ngồi vào, rồi lại đắc ý quay đầu nhìn Cố Kim Thủy.
Dường như chiếm được cái chỗ ngồi này là một chiến tích lừng lẫy lắm vậy.
Cố Kim Thủy trong lòng cảm thấy thật nực cười.
Anh từ tận đáy lòng đã chưa bao giờ coi trọng Tống Kiến Thiết.
Kẻ này lòng dạ hẹp hòi, lại thích so đo với người khác, tầm nhìn cũng chỉ có bấy nhiêu thôi, hắn làm ở bưu điện đó gần mười năm rồi, đến giờ người ta được thăng chức hết mà chẳng thấy mặt mũi hắn đâu, nhà cửa phân hai đợt rồi cũng chẳng có phần hắn, bố hắn còn là người hy sinh khi đang làm nhiệm vụ nữa chứ, thế mới thấy cách làm người làm việc của hắn kém cỏi đến mức nào, nếu không lãnh đạo cũng chẳng đè nén hắn như vậy.
Chiếc xe lọc cọc lăn bánh dần về phía ngoại ô.
Người trên xe mỗi lúc một đông, có người sáng sớm vào thành bán rau, giờ đến trưa thì về nhà, cũng có học sinh ra ngoại ô dã ngoại.
Lúc này xe lại dừng, một người phụ nữ trung niên mặc quần áo vải thô bước lên, người phụ nữ đó bế một đứa trẻ khoảng hai ba tuổi trong lòng, đứa bé dường như đang ngủ, trong lòng bà ta ngủ ngon lành.
Nhân viên bán vé nhìn thấy liền hô lên:
“Có ai nhường chỗ cho đồng chí nữ này không ạ, mấy bác trai to khỏe phía sau nhường một chỗ cho đồng chí nữ này đi, người ta đang bế con nhỏ kìa.”
Thời buổi này người tốt vẫn còn nhiều.
Mọi người nhất thời đứng dậy, người phụ nữ đó có vẻ ngại ngùng, cúi đầu bế con, thoăn thoắt đi về phía sau.
“Cảm ơn anh nhé, đồng chí.”
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cố Kim Thủy thì sững người một lát.
Cố Kim Thủy người này có chút vẻ bất cần đời, nói trắng ra là trông có vẻ giống một tên đầu gấu, người bình thường không dám đắc tội.
“Chị ngồi đi.”
Cố Kim Thủy cũng biết mình trông có vẻ đáng sợ, đứng dậy rồi đi lên phía trước một chút, chen vào chỗ thanh vịn.
Anh liếc nhìn Tống Kiến Thiết, hừ, kẻ này đang giả vờ ngủ kìa.
Mấy cái trò vặt vãnh này nhìn nhiều đến mức thấy nực cười.
Người phụ nữ bế con ngồi xuống chỗ, xe lại tiếp tục lăn bánh.
Xe xóc nảy một hồi lâu, trông thấy sắp ra đến ngoại ô rồi, đứa bé dường như tỉnh dậy, vừa mở mắt đã gọi ông nội.
Cố Kim Thủy vừa quay đầu lại, đã thấy người phụ nữ đó không biết lấy thứ gì từ trong túi ra, động tác hốt hoảng bịt miệng đứa bé lại, đứa bé còn vùng vẫy mấy cái, rồi sau đó không còn tiếng động gì nữa.
Người phụ nữ nhận ra ánh mắt của Cố Kim Thủy, trên mặt lộ vẻ hoảng loạn, vội vàng nặn ra nụ cười:
“Đứa nhỏ nhớ ông nội nó, chẳng là hôm nay tôi đưa nó đến nhà ông nội nó đây.”
“Đứa bé nhà chị trông khôi ngô thật đấy, nhìn làn da trắng trẻo chưa kìa.”
Một bác trai bên cạnh vui vẻ nói.
“Vâng, trắng thật ạ, giống bố nó.”
Người phụ nữ úp mở nói.
Ánh mắt Cố Kim Thủy lóe lên.
Anh bước tới, nói:
“Chị này, đứa bé nhà chị năm nay mấy tuổi rồi?”
“Anh, anh hỏi cái này làm gì?”
Người phụ nữ có chút hoảng hốt, theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy đứa bé trong lòng.
Bà ta liếc nhìn về phía không xa.
Tống Kiến Thiết nghe thấy động tĩnh, mở mắt nhìn nhìn, nghi hoặc nhìn Cố Kim Thủy một cái.
“Ồ, không có gì, tôi chỉ thấy đứa bé này trông không giống chị cho lắm.”
Cố Kim Thủy cúi người xuống, vạch chiếc khăn quàng cổ quấn trên mặt đứa bé ra, đứa nhỏ này đúng là đẹp thật, da trắng, mắt to, lông mi vừa dày vừa đen.
Nhìn lại người phụ nữ, g-ầy gò nhợt nhạt, khuôn mặt vàng vọt, để hai người cạnh nhau như vậy, ai mà tin nổi đây là hai mẹ con chứ.
“Tôi chẳng bảo là đứa bé giống nhà tôi sao?”
Người phụ nữ cao giọng, “Cái đồ lưu manh này, đừng có định giở trò với tôi đấy nhé!”
Bà ta vừa cao giọng, mọi người trên xe đều nhìn về phía này.
Nhân viên bán vé cũng chen tới:
“Có chuyện gì thế?
Xảy ra chuyện gì rồi?”
“Đồng chí bán vé, cái tên lưu manh này sàm sỡ tôi, đồng chí phải giúp tôi với, tôi là phụ nữ lại mang theo con nhỏ, không chịu nổi có người nảy sinh ý đồ xấu đâu!”
Người phụ nữ đó nước mắt nói rơi là rơi ngay được, gào thét chỉ tay vào mặt Cố Kim Thủy mà mắng.
Tống Kiến Thiết thấy Cố Kim Thủy gặp chuyện náo nhiệt như vậy, lập tức khoanh tay đứng một bên xem kịch hay.
“Đồng chí nam này, anh đang làm gì thế?”
Nhân viên bán vé sầm mặt xuống, “Nhìn anh cao to vạm vỡ thế này, đừng có làm cái trò xấu hổ đó chứ!
Bây giờ đang truy quét gắt gao, anh mà dám sàm sỡ phụ nữ, bị khép vào tội lưu manh thì sau này phải đi ăn kẹo đồng đấy!”
Cố Kim Thủy cũng không vội, nói:
“Đồng chí bán vé, chị đừng vội, chị cứ hỏi những người khác xem, tôi có sàm sỡ bà ta không?
Tôi chỉ hỏi con trai bà ta mấy tuổi, thế mà gọi là sàm sỡ à?”
Nhân viên bán vé sững người, nhìn về phía những người xung quanh.
Bác trai đó nói:
“Đúng là như vậy, cậu thanh niên này cũng chưa làm gì người ta cả.”
Ông ta âm thầm lùi xa người phụ nữ bên cạnh một chút, sợ mình không cẩn thận cũng trở thành kẻ lưu manh.
“Thế, thế sao đồng chí nữ này lại nói bậy thế!”
Nhân viên bán vé nhất thời cạn lời.
Cô còn tưởng là có tên lưu manh nào đó sàm sỡ phụ nữ trên xe buýt, hóa ra chỉ là một sự hiểu lầm.
“Đồng chí bán vé, tôi lại có chuyện này muốn tố cáo, đứa bé trong lòng người phụ nữ này e là đồ ăn trộm, vừa nãy đứa nhỏ vừa khóc một tiếng, đã bị bà ta lấy thứ gì đó bịt miệng lại, tôi nhìn thấy rõ mồn một!”
Cố Kim Thủy nói xong lời này, trong đầu đột nhiên phản ứng lại.
Đứa bé này chẳng lẽ chính là cháu trai của lão Hoa kiều đó?
Anh càng nhìn, càng thấy có khả năng.
Chưa nói đến gì khác, cái dáng vẻ, cái đường nét này của đứa bé, không phải là gia đình bình thường có thể nuôi dưỡng ra được, hơn nữa người bình thường nuôi con đều thả cho chạy nhảy, đứa nhỏ ngày nào cũng chạy nhảy bên ngoài nên da dẻ đều đen nhẻm, đứa bé này trắng như sữa vậy, nếu không được chăm sóc kỹ lưỡng thì không thể có được dáng vẻ như thế này.
