Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [thập Niên 80] - Chương 58

Cập nhật lúc: 16/03/2026 02:15

“Có câu nói đó là đủ rồi.”

Trưởng thôn dù sao cũng sợ người ta dị nghị, ngồi một lát rồi về.

Quan đại gia nhìn về phía Cố Kim Thủy, Cố Kim Thủy hiểu ý, kể lại chuyện Đặng Trúc muốn gặp Đại Nha vào ngày mai, Quan đại gia gật đầu:

“Chuyện này sẽ không có bất trắc gì chứ?”

“Không thể nào.”

Cố Kim Thủy nói:

“Công việc này là bỏ tiền tươi thóc thật ra mua mà, phía đối phương còn sợ chuyện này xảy ra sơ suất hơn ấy chứ, kiểu gì họ cũng sẽ lo liệu cho êm xuôi thôi.”

“Vậy thì tốt quá.”

Quan đại gia gật đầu, ra hiệu cho Quan đại nương đi đóng cửa lại, sau khi Quan đại nương khép cửa, Quan đại gia mới từ phòng trong lấy ra một bọc tiền, Cố Kim Thủy nhìn qua, chẳng phải đây là tiền mình mua cái bình hít thu-ốc l-á sao?

Quan đại gia có chút ngại ngùng, gãi gãi mũi:

“Một việc không phiền hai chủ, còn phải làm phiền cậu sớm tìm giúp chúng tôi một căn nhà, tốt nhất là hai phòng, có sân vườn.”

Cố Kim Thủy há hốc mồm.

Quan đại nương đứng bên cạnh cũng ngại, vội vàng từ trong ống tay áo lấy ra một cái bọc vải, mở ra xem, bên trong là mấy chiếc nhẫn bạc, vòng tay bạc đã đen xỉn:

“Nếu tiền không đủ, chỗ này bao nhiêu cũng bù đắp thêm một chút.”

Cố Kim Thủy nhìn đống nhẫn bạc, vòng bạc.

Đại Nha cũng từ trong phòng đi ra, cô vẫn cúi đầu không dám nhìn ai, giọng khàn khàn:

“Lương… lương của cháu sau này cũng có thể bù cho chú.”

“Mọi người thế này…”

Cố Kim Thủy bị làm cho không biết nói gì luôn, xoa xoa đầu nói:

“Được rồi, cháu hứa sẽ tìm giúp mọi người, nhẫn với lương thì thôi ạ, một ngàn đồng nhiều thế này, mua nhà ở thành phố là dư sức rồi, nhưng mọi người phải nhanh lên, e là không có nhiều sự lựa chọn đâu.”

Dù sao cũng không phải ai cũng nỡ bán nhà.

Huống chi loại sân nhỏ độc lập thế này, muốn mua cũng phải tùy duyên, không phải cứ muốn mua là mua được ngay.

“Chuyện này chúng tôi biết, chúng tôi tin tưởng cậu, nếu thấy chỗ nào tốt cậu cứ quyết định là được.”

Quan đại gia rất phóng khoáng.

Cố Kim Thủy thật sự không nói điêu, trong lòng thấy ấm áp lạ thường.

Được người ta tin tưởng như vậy, nếu anh nói thêm vài câu nữa thì lại thành ra lôi thôi quá.

Cố Kim Thủy gật đầu, cầm lấy tiền nhét vào ng-ực, rồi hẹn với nhà họ Quan sáng mai gặp nhau ở con ngõ nào, vào thành phố đi thế nào, bắt xe ra sao.

Quan Đại Nha vội vàng ghi nhớ kỹ lưỡng từng chút một, sợ nhớ nhầm.

Chương 32 Ngày thứ ba mươi hai bị nghe lén

“Nói vậy là còn phải tìm nhà cho họ nữa sao?”

Hà Xuân Liên buông đũa xuống, nhíu mày:

“Chuyện này không dễ làm đâu.”

“Sau này con sẽ đi nghe ngóng xem sao, vả lại bên sở nhà đất không phải cũng có nghiệp vụ cho thuê nhà à?”

Cố Kim Thủy vừa húp cháo loãng vừa nói:

“Biết đâu họ cũng có thông tin về việc bán nhà.”

Hiện tại việc mua bán nhà không nhiều, vì tuyệt đại đa số nhà cửa của mọi người đều do đơn vị phân phối.

Giống như trong khu đại tạp viện này, rất nhiều người là như vậy, những ai nỡ bỏ tiền ra mua nhà không nhiều, mà cũng chẳng có được số tiền đó.

Lương Dĩnh nói:

“Cũng đúng, lúc đó anh nhớ mang theo bao thu-ốc qua đó, người ta nắm nhiều thông tin, một câu nói của họ còn đỡ hơn chúng ta chạy bở hơi tai.”

Cố Ưu Tư ở bên cạnh húp cháo loãng.

Nghe thấy hai chữ “mua nhà”, đôi mắt con bé liền sáng rực lên.

Mua nhà tốt mà.

Đợi mười mấy năm nữa, giá nhà ở Bắc Kinh sẽ bay cao v.út, đặc biệt là những căn tứ hợp viện lớn đó, sau này mỗi căn đều tính bằng mấy chục triệu, cả trăm triệu tệ cả đấy.

“Khụ khụ khụ.”

Cố Kim Thủy đang húp cháo thì bị sặc, ho đến đỏ cả mặt.

Lương Dĩnh vội vàng rót cho anh ly nước, nhưng bàn tay nhìn kỹ thì cũng hơi run.

Mấy chục triệu, cả trăm triệu?

Lương Dĩnh không dám nghĩ căn nhà này có thể đáng giá như vậy.

Đến đêm lúc mọi người đều đi ngủ, Lương Dĩnh khẽ đẩy đẩy Cố Kim Thủy:

“Kim Thủy, anh nói xem lời con gái nói có thật không?”

“Em cũng đang nghĩ chuyện này à.”

Cố Kim Thủy ngồi bật dậy.

Ngày mai Hà Xuân Liên nghỉ, Cố Kim Thủy và Lương Dĩnh đều có việc, nên đưa con sang phòng đối diện ngủ, cũng để sáng mai thức dậy không làm con thức giấc.

“Em làm sao mà không nghĩ cho được?”

Lương Dĩnh xoa xoa l.ồ.ng ng-ực:

“Tim em giờ vẫn còn đ-ập thình thịch đây này, anh nói xem nhà gì mà đắt thế chứ, mấy chục triệu, cả trăm triệu, đó là bao nhiêu tiền cơ chứ, ai mà mua cho nổi.”

Cố Kim Thủy ngồi dậy, anh tuy có hút thu-ốc nhưng ở nhà rất ít khi hút, lúc này cũng không nhịn được lấy ra một điếu châm lên, rít một hơi sâu:

“Anh nghĩ chuyện này có lẽ là thật, em xem mấy năm nay biến đổi lớn thế nào, bên mình thì chưa thấy gì, nhưng mấy anh em của anh chạy xuống phía Nam nói ở đó ki-ếm ti-ền nh-anh lắm, còn có thằng Tiểu Nam ấy, em nhớ không?”

“Là cái thằng trước kia đ-ánh nh-au bị người ta đ-ánh cho ra bã ấy hả?”

Lương Dĩnh lập tức nhớ ra người đó, cô vốn là người có trí nhớ tốt, tên người, hình vẽ đều nhìn qua là không quên.

Khóe môi Cố Kim Thủy giật giật:

“Đ-ánh cho ra bã cái gì, người ta giờ phát tài rồi, thành hộ vạn đồng rồi, làm nghề buôn quần áo từ phía Nam về bán đấy, em nghĩ xem, hộ vạn đồng, đặt ở mấy năm trước ai dám nghĩ đến chứ.”

Chẳng phải sao.

Mấy năm trước nhắc đến việc buôn bán ai nấy đều biến sắc, muốn mua gì chỉ có thể đến cửa hàng quốc doanh, công ty bách hóa, trạm cung ứng những nơi đó thôi.

Nhưng hai năm nay phong khí thay đổi ch.óng mặt, những người tự mở sạp nhỏ buôn bán không hề ít.

Lương Dĩnh nói:

“Vậy… vậy chúng ta có phải cũng nên mua nhà không?”

Cô d.a.o động không thôi:

“Chúng ta mua thêm vài căn nhà, sau này con cái sẽ được hưởng phúc.”

“Chuyện này sau này anh sẽ đi nghe ngóng xem sao.”

Cố Kim Thủy do dự một lát rồi nói:

“Hiện tại cũng không vội.”

Ngày hôm sau.

Quan Đại Nha dậy sớm vào thành phố, Quan đại gia và Quan đại nương bỏ hết việc nhà để đi cùng cô vào thành phố, Lương Dĩnh đưa họ đi tìm Đặng Trúc, thủ tục diễn ra rất thuận lợi.

Lương Dĩnh đưa tiền cho Đặng Trúc, Đặng Trúc tỉ mỉ đếm ba lần:

“Đúng rồi, vậy số tiền này tôi nhận nhé.”

“Chị Đặng, thật làm phiền chị phải đi cùng bọn em một chuyến rồi.”

Lương Dĩnh nhét mấy tấm phiếu bánh kẹo đã chuẩn bị sẵn cho Đặng Trúc:

“Đây là chút lòng thành của bọn em, sau này nhà chị có tin hỷ thì đừng quên gửi thiệp cho bọn em nhé.”

Đặng Trúc cầm lấy phiếu bánh kẹo, nụ cười trên mặt thêm vài phần chân thành:

“Được được, nhờ phúc của cô vậy, sau này chuyện hôn sự của mấy đứa nhỏ định xong, gánh nặng này của tôi cũng nhẹ nhàng rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [thập Niên 80] - Chương 58: Chương 58 | MonkeyD