Cả Nhà Chồng Cũ Đều Điên - Chương 7
Cập nhật lúc: 24/08/2026 03:04
“Giấy bãi nại tôi cũng không ký.”
“Nhưng nếu anh thật sự làm được điều vừa nói.”
“Khiến họ biến mất khỏi cuộc sống của tôi.”
“Thì tôi có thể cân nhắc không tiếp tục kiện thêm dân sự.”
Cố Chí Viễn thở ra thật sâu.
“Như vậy cũng đủ.”
“Cảm ơn cô.”
Ba ngày sau.
Bố mẹ tôi chuyển sang nhà dì ở tỉnh bên.
Tôi đổi số điện thoại mới.
Dưới sự giúp đỡ của luật sư.
Chuẩn bị chuyển tới một thành phố phía Nam.
Lâm Tiểu Vũ mắt đỏ hoe.
Vừa giúp tôi đóng gói vừa bực bội.
“Cứ bỏ qua cho bọn họ như vậy?”
“Không phải quá dễ sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không phải tha thứ.”
“Là tự giải thoát.”
Thật ra.
Có một chuyện tôi không nói với Tiểu Vũ.
Tôi vẫn âm thầm giữ một quân bài cuối.
Toàn bộ chứng cứ đều đã được công chứng.
Lưu tại ba nơi khác nhau.
Nếu nhà họ Cố còn dám gây chuyện.
Thứ chờ đợi họ sẽ là chế tài pháp luật còn nặng hơn.
Ngày cuối cùng trước khi rời đi.
Tôi tới đồn công an bổ sung bản tường trình.
Viên cảnh sát phụ trách nói với tôi:
Cố Minh vì nhiều lần vi phạm lệnh bảo vệ nên bị xử sáu tháng.
Cố Dương ngoài vụ cướp giật, còn bị điều tra ra từng có hành vi lừa tiền phụ nữ trước đó.
Tổng hợp nhiều tội.
Hắn phải ngồi tù hai năm.
Còn mẹ chồng.
Do liên quan tới việc tổ chức các đợt bạo lực mạng.
Cũng bị tạm giữ hình sự.
“Còn Cố Chí Viễn…”
Viên cảnh sát nói đầy hàm ý.
“Người này khá đặc biệt.”
“Anh ta chủ động cung cấp nhiều tài liệu quan trọng.”
“Nếu không…”
“Vụ việc đã không tiến triển nhanh thế.”
Tôi sững lại một giây.
Sau đó lập tức hiểu.
Đây chính là cách Cố Chí Viễn “đảm bảo” cả nhà họ biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Trên chuyến tàu cao tốc về phía Nam.
Tôi nhận được tin nhắn của anh.
“Gia đình họ đã chuyển sang tỉnh X.”
“Cả đời này sẽ không trở lại.”
“Tôi đã chuyển 500 ngàn vào tài khoản cô.”
“Không phải tiền bồi thường.”
“Mà là trả lại những gì nhà họ nợ cô.”
“Bảo trọng.”
Tôi mở ứng dụng ngân hàng.
Quả nhiên có thêm 500 ngàn.
Tôi suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng chuyển toàn bộ khoản tiền cho luật sư.
Nhờ anh thay tôi quyên góp cho quỹ hỗ trợ phòng chống bạo lực gia đình.
Thành phố mới dễ thích nghi hơn tôi tưởng.
Tôi tìm được công việc tại một công ty nước ngoài.
Thuê một căn hộ nhỏ có cửa kính sát đất nhìn xuống đường phố.
Mỗi tuần gọi video về cho bố mẹ ba lần.
Nghe họ kể vườn rau ở nhà dì lại thu hoạch tốt.
Sinh nhật năm ấy.
Lâm Tiểu Vũ bay thẳng tới đây.
Uống say tới mức ôm tôi khóc nức nở.
“Noãn Noãn.”
“Cậu nhất định phải hạnh phúc!”
“Cho cái nhà khốn kiếp ấy tức c.h.ế.t!”
Tôi vừa lau nước mắt cho cô vừa cười.
“Tớ bây giờ đã rất hạnh phúc rồi.”
Cho tới một buổi sáng cuối tuần.
Chuông cửa bất ngờ vang lên.
Tôi nhìn qua mắt mèo.
Lập tức cứng người.
Cố Minh đứng ngoài cửa.
Râu ria xồm xoàm.
Ánh mắt âm u đầy dữ tợn.
Tôi nín thở.
Nhìn qua lỗ nhỏ.
Cố Minh đứng bất động.
Tay cầm một túi ni-lông đen.
Hai mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Giống như có thể xuyên qua lớp kim loại nhìn thấy tôi bên trong.
Trạng thái của anh ta cực kỳ bất thường.
Tóc bết.
Quần áo nhăn nhúm.
Khóe môi còn treo một nụ cười kỳ quái.
Tôi lùi lại thật nhẹ.
Cầm điện thoại.
Chuẩn bị gọi cảnh sát.
Đúng lúc ấy.
Giọng Cố Minh vang lên ngoài cửa.
Khàn đặc.
“Noãn Noãn.”
“Tôi biết cô ở trong đó.”
Tôi nín thở.
Ngón tay đặt trên nút gọi 110.
Không dám tạo ra tiếng động.
“Tôi sai rồi…”
“Thật sự biết sai rồi.”
Anh chậm rãi ngồi xuống.
Đặt túi ni-lông đen trước cửa.
“Cái này…”
“Trả cho cô.”
“Từ nay…”
“Chúng ta không ai nợ ai.”
Nói xong.
Anh đứng dậy rời đi.
Tôi nghe tiếng cửa thang máy đóng lại.
Nhưng vẫn chờ thêm mười phút.
Sau đó mới lấy cây chổi dài.
Đẩy túi ni-lông ra xa.
Bên trong là những xấp tiền được buộc rất c.h.ặ.t.
Phía trên còn có một tấm ảnh cũ của tôi.
Phần mặt trong ảnh…
Bị d.a.o rạch nát.
Cảnh sát rất nhanh tới.
Nhưng Cố Minh đã biến mất.
Camera ghi lại anh rời khỏi khu chung cư.
Số tiền trong túi được kiểm tra.
Vừa đúng 200 ngàn.
Chính xác bằng số tiền tôi từng nhận sau ly hôn.
Tôi lạnh cả sống lưng.
“Hắn làm sao tìm được địa chỉ mới của tôi?”
Cảnh sát cau mày.
“Gần đây cô có đăng vị trí lên mạng xã hội?”
“Hoặc đặt hàng có địa chỉ cụ thể?”
Tôi đột nhiên nhớ ra.
Tuần trước.
Tôi từng đặt đồ ăn từ một chuỗi cửa hàng mà trước đây Cố Minh biết tôi rất thích.
Chẳng lẽ hắn đã lần theo từng chi nhánh.
Tìm đơn hàng của tôi?
Sau lưng tôi lập tức toát mồ hôi.
“Cảnh sát.”
“Chuyện này có tính là theo dõi và quấy rối không?”
“Đương nhiên.”
Cảnh sát gật đầu.
“Chúng tôi sẽ mở điều tra.”
“Còn cô…”
“Thời gian này đừng ra ngoài một mình.”
Nghe chuyện.
Lâm Tiểu Vũ lập tức mua vé chuyến đêm tới đây ở cùng tôi.
“Cố Minh không phải bị xử sáu tháng sao?”
“Sao ra nhanh vậy?”
Cô vừa bước vào đã hét lên.
Tôi kiểm tra lại hồ sơ.
Cau mày.
“Có lẽ được giảm thời hạn hoặc thả sớm…”
“Nhưng quan trọng là…”
“Hắn làm sao biết địa chỉ này?”
Tiểu Vũ bỗng nghĩ tới gì đó.
Trợn mắt.
“Khoan.”
“Chuyện cậu chuyển tới đây…”
“Có những ai biết?”
“Tớ.”
“Bố mẹ.”
“Cậu.”
Tôi đang nói thì đột nhiên nghẹn lại.
“Ngoài ra còn…”
“Luật sư.”
Ngày hôm sau.
Tôi lập tức gọi cho luật sư.
Anh vừa nghe đã vô cùng kinh ngạc và bực bội.
“Tôi sao có thể tiết lộ thông tin khách hàng?!”
“Chắc chắn không!”
Anh hít sâu.
Rồi chậm rãi bổ sung.
“Nhưng…”
“Tháng trước.”
“Cố Chí Viễn thật sự có tìm tôi.”
“Anh ta hỏi địa chỉ mới của cô.”
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại.
“Anh…”
“Đã nói cho anh ta?”
“Đương nhiên không!”
Luật sư lập tức giải thích.
“Hôm ấy anh ta nói muốn bảo đảm khoản tiền kia được chuyển tới cô.”
“Nên mới hỏi.”
Tôi lập tức cúp máy.
Gọi cho Cố Chí Viễn.
Nhưng hệ thống báo số điện thoại đã hủy.
