Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm - Chương 146

Cập nhật lúc: 10/05/2026 16:07

Nhị Lại là căn cốt tính mạng của nhà bọn họ, hố phân nhà bọn họ ngoại trừ lúc gánh phân thì những lúc khác đều đậy nắp đè c.h.ặ.t, bảo đảm cho dù hài t.ử không cẩn thận vấp ngã, cũng có thể nhảy nhót hai cái trên đó mà không rơi xuống, còn tên tráng hán dùng b.úa kia cao to, thể trọng không nhẹ, vừa ném xuống chớp mắt đã chìm nghỉm xuống đáy.

Nhị Lại cha đè tấm chắn lại đậy kín mít, cách mấy ngày lại về nhà, trong lòng hắn lại không có một chút tâm tình vui sướng nào, haiz, nghĩ đến ngày sau trong nhà sẽ có thêm một "người", còn không dám nói cho lão nương và thê t.ử, phụ nhân nhát gan, nếu như biết trong hầm phân có một cỗ t.h.i t.h.ể, ngày sau e là sẽ cả đêm cả đêm không ngủ được mất.

Sau khi hủy thi diệt tích, hai người rón rén đang chuẩn bị rời đi, chợt nghe thấy có âm thanh từ tiền viện truyền đến.

Hai người sợ tới mức rùng mình một cái, toàn bộ thân mình gắt gao dán sát vào tường, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Tiếng bước chân vụn vặt lại dồn dập, lại là đi về hướng bọn họ đang đứng.

“Nương, con không đi! Con muốn ở cùng một chỗ với nương!”

Một tiếng tát tai lanh lảnh vang lên, Triệu Toàn và Nhị Lại cha theo bản năng mút mút quai hàm, dường như người bị tát là chính mình.

“Lời của nương cũng không nghe nữa sao? Ở cùng nương làm cái gì? Chờ c.h.ế.t sao?!”

Một tiếng khóc đè nén truyền đến, không phải tiểu hài t.ử bị đ.á.n.h đang khóc, mà là người lớn đ.á.n.h người đang khóc.

Lý quả phụ nhét túi vải đựng màn thầu trong n.g.ự.c vào n.g.ự.c nhi t.ử cả, nhìn hai nhi t.ử mấy ngày nay ngủ ở chuồng lợn, mùi vị trên người thối giống hệt hầm phân nhà Nhị Lại, hai huynh đệ đói bụng mấy ngày, khuôn mặt vốn không có thịt nay đều lõm xuống, y phục khoác trên thân hình như cây sào tre, trống rỗng, giống hệt như trượng phu quỷ sứ của nàng trước lúc lâm chung.

Nàng biết nếu không nghĩ cách để hai hài t.ử chạy trốn, bọn chúng sớm muộn gì cũng sẽ bị chà đạp đến c.h.ế.t, đám lưu dân kia chính là súc sinh có nương sinh không có nương dưỡng, bọn chúng căn bản sẽ không nể tình hài t.ử còn nhỏ mà buông tha cho bọn chúng!

Cũng may nàng có vài phần nhan sắc, tên Đao Ba kia lại nhìn trúng nàng, Lý quả phụ nghĩ đến đây càng thêm bi thương, tháng ngày của quả phụ vốn đã không dễ sống, ngày thường ở trong thôn là hán t.ử đều dám nhìn nàng thêm hai mắt, phụ nhân trong thôn càng là nhìn nàng không vừa mắt, mắng nàng đang lẳng lơ câu dẫn nam nhân nhà mình, liên lụy đến hai nhi t.ử đều không được đãi kiến.

Chuyến này nàng cũng không biết nên nói thế nào, bị người ta cưỡng ép là khuất nhục, nhưng nàng lại có hoàn cảnh tốt hơn những người khác vài phần, là một tên lưu dân đều dám đi chuồng lợn xâm phạm bọn họ, nàng vì có một thân da trắng, thế mà lại bị kẻ cầm đầu nhìn trúng, dạo này vì nàng hầu hạ tận tâm, chưa từng phản kháng, lúc này mới giữ được mạng cho hai nhi t.ử.

Có lẽ là thấy nàng giãy giụa, tự cho là thông minh, khiến đối phương nảy sinh một loại thú vui trêu đùa mèo vờn chuột. Lúc trước, kẻ đó phát tiết một trận trên người nàng, nàng lại một lần nữa cầu xin hắn buông tha cho hai hài t.ử, tên thổ phỉ kia lại phá lệ gật đầu đáp ứng.

Lý quả phụ mặc kệ đối phương là trêu đùa nàng, hay là vì sao, nàng là không trốn thoát được, nhưng hai nhi t.ử chỉ cần thoát khỏi sự canh gác của đám người kia, chỉ cần vào núi, bọn chúng nhất định có thể sống.

Hắn quá coi thường Đại La Bặc của nàng rồi, hắn là một hài t.ử thông minh hơn ai hết.

“Đại La Bặc, lúc này không được tùy hứng!” Lý quả phụ đ.á.n.h nhi t.ử một cái tát, đ.á.n.h xong bản thân lại khóc, ba mẹ con quyết biệt bên cạnh đống phân nhà Triệu Dũng, “Nghe lời nương, mang theo lương thực và đệ đệ con mau ch.óng vào núi, sau khi vào núi nhớ cách xa người trong thôn một chút, bọn họ không đáng tin, nhất là người trong bản gia, ngày sau đều phải tránh xa bọn họ ra, đám thân thích kia và lưu dân trong thôn không có gì khác biệt, đều là một đám sài lang hổ báo, đừng thân cận với bọn họ, càng đừng tin tưởng bọn họ.”

Khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu của Đại La Bặc giàn giụa nước mắt, hắn ôm màn thầu, một tay gắt gao nắm c.h.ặ.t đệ đệ, muốn đi kéo a nương, lại bị nàng vài lần né tránh.

“Được rồi, không nói nhiều nữa, a nương cũng nên trở về rồi.” Lý quả phụ đẩy hắn, dặn đi dặn lại ai cũng không được tin, ngoại trừ nhà họ Triệu dưới chân núi, những người khác đều là người xấu.

Nhìn nhi t.ử không nhúc nhích, Lý quả phụ giơ tay lên, làm bộ lại muốn đ.á.n.h hắn, bất quá cái tát này cuối cùng vẫn không rơi xuống, nàng nhếch khóe miệng, cười nói với nhi t.ử: “Mau đi đi, nương ở dưới núi chờ con tới đón nương về nhà.”

Lời này vừa nói ra, Đại La Bặc không khống chế được nữa, nước mắt rào rào rơi xuống, gân cổ lên liền muốn gào khóc.

Hắn không phải là tiểu hài t.ử cái gì cũng không hiểu, cho dù hắn không hiểu, thôn dân bị nhốt trong chuồng lợn cùng hắn cũng hiểu, mọi người đều t.h.ả.m như nhau, cố tình a nương của hắn còn có dư lực bảo vệ hắn và đệ đệ, thỉnh thoảng lấy nửa cái màn thầu cho bọn chúng ăn, đám người kia không dám phản kháng lưu dân, lén lút liền dùng ánh mắt khinh bỉ và ngữ khí chán ghét nói a nương của hắn là một tiện hóa, nàng tự nguyện bán rẻ thân xác lấy lòng thổ phỉ, nàng cũng là thổ phỉ, liên lụy hắn và đệ đệ cũng là tiểu thổ phỉ, thôn Vãn Hà không chứa chấp được ba mẹ con bọn họ, đợi thổ phỉ vừa đi, bọn họ liền muốn dìm a nương vào l.ồ.ng heo, nhất là thúc thẩm bản gia còn nói muốn hưu a nương, để a nương hắn ngay cả quả phụ cũng không làm được.

A nương nhất định là biết mình không sống nổi, nàng nói đợi hắn đón nàng về nhà, hắn có thể đón được nhất định không phải là a nương còn sống.

Đại La Bặc muốn khóc, muốn lăn lộn ăn vạ, hắn không muốn vào núi, không muốn rời xa a nương, cho dù là c.h.ế.t hắn cũng muốn ở cùng một chỗ với a nương. Nhưng hắn lại không dám khóc nháo, hắn biết a nương có thể đưa bọn chúng ra ngoài nhất định đã phải trả giá rất nhiều rất nhiều, hắn chỉ có thể hận mình vô dụng, hận mình quá nhỏ, nếu như hôm đó chạy nhanh hơn một chút, nếu như lúc trước hắn và đệ đệ không bị bắt được thì tốt biết mấy, a nương sẽ không bị thổ phỉ ức h.i.ế.p, càng sẽ không vì huynh đệ bọn họ mà bị người trong thôn, bị người trong tộc phỉ báng nhục nhã.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.