Cả Nhà Đều Là Phản Diện Pháo Hôi, Theo Sư Muội Quậy Đến Bay Màu - Chương 319
Cập nhật lúc: 01/04/2026 16:14
“Thiếu niên đã thay một bộ y phục trắng tinh, ôm thỏ con, trông rất điềm tĩnh.”
Người như Phương Nhất Chu, Vạn Kiếm Tông tông chủ trước đây không hề thích, cảm thấy hắn quá kiêu ngạo, giống như đại đa số đan tu, đều thích dùng lỗ mũi nhìn người.
Nhưng gần đây ông nhìn Phương Nhất Chu, thật đúng là càng nhìn càng thấy thích.
Nội tâm của thiếu niên đủ mạnh mẽ, lý trí và kiên định, Đan Vương Tông xảy ra chuyện như vậy, tông chủ tự sát, trưởng lão không có mặt, hắn không hề rối loạn, có thể trong thời gian ngắn nhất sắp xếp lại suy nghĩ để chủ trì đại cục, không hề e ngại việc cầu cứu các tông môn khác.
Tính đạo nghĩa đủ sâu, trách nhiệm đủ mạnh, là một mầm non tốt.
Vạn Kiếm Tông tông chủ nghiến răng, bỗng nhiên còn thấy tủi thân.
Lê Dương của Ngự Phong Tông cũng được coi là rất có đầu óc, tại sao những người có đầu óc đều ở tông môn khác hết vậy.
Tông môn của ông có gì?
Chỉ có một lũ ngốc nghếch nóng nảy.
Nhìn lại Tề Bất Ly, c-ái ch-ết của Phượng Dao vẫn gây ra tổn thương cho hắn, hiện giờ hắn vẫn đang chìm trong u sầu.
Phương Nhất Chu khẽ nói:
“Tiền bối, chúng ta đến rồi."
Mọi người đã đến hậu sơn bên này, vài dải núi nối liền với nhau, ở giữa có một cái hố khổng lồ, được hình thành tự nhiên, xung quanh cái hố phân bố đầy các hang động đ-á vôi, nghe nói đây chính là nơi Đan Vương Tông dùng để giam giữ người.
Thông thường ở đây có thể ra vào tùy ý, chẳng qua là có người canh gác.
Nhưng lần này thì khác.
Người canh gác không có ở đó, phía trên hang động đ-á vôi có một phong ấn vô hình, được kết nối bởi mấy đạo bùa chú kỳ quái, bao trùm toàn bộ thung lũng.
“Phù trận?"
Vạn Kiếm Tông tông chủ nhíu mày.
Ông ném kiếm ra chạm vào một cái, sau tiếng ong ong, kiếm lại quay về tay ông.
Trận pháp kia hiện hình, lại xuất hiện hàng chục đạo bùa chú.
“Phù trận này là ai làm vậy?"
Vạn Kiếm Tông tông chủ hỏi.
Phương Nhất Chu mờ mịt lắc đầu, hắn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Hắn quay đầu lại nhìn các sư đệ sư muội Đan Vương Tông.
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng cũng có người lên tiếng:
“Là tiểu... là Phượng Dao."
“Phượng Dao là phù tu sao?"
Vạn Kiếm Tông tông chủ càng thêm nghi ngại.
Người duy nhất từng nhìn thấy khẽ mở miệng:
“Không phải... là Chu Tước của Phượng Dao, có một đêm nọ, tôi nghe thấy tiếng động, đi ra ngoài thì nhìn thấy rồi, từ trong c-ơ th-ể Phượng Dao đi ra một người, bố trí phù trận ở thung lũng này."
Đó chính là Ma Ưng.
Vị đan tu này bình thường vốn dĩ đã ít nói, lần đó nhìn thấy cảnh tượng như vậy, lúc ấy Mai Nhân Tính cũng ở bên cạnh, hắn tưởng những gì Phượng Dao làm là được cho phép, lại càng giống bí mật tông môn, nên đã không nói ra.
Giờ nghĩ lại, dường như từ lúc đó, mọi chuyện đã không còn bình thường nữa rồi.
Mí mắt Phương Nhất Chu giật giật, lập tức hỏi:
“Huynh nhìn thấy cảnh đó là khi nào?"
Hắn suy nghĩ một chút:
“Hình như là nửa năm trước, à, đúng rồi, là ngày thứ ba Đại trưởng lão bị giam lỏng."
Chuyện Đại trưởng lão bị giam lỏng rùm beng như vậy, ai nấy đều có ấn tượng.
“..."
Phương Nhất Chu lập tức tái mặt.
Vạn Kiếm Tông tông chủ nhận thấy điềm chẳng lành, lập tức dặn dò:
“Khoan hãy chạm vào đây, thông báo cho Từ Tư Thanh qua đây, đồng thời truyền tin cho Thái Hư Tông tông chủ."
Ông hít một hơi lạnh:
“Nếu Ma Ưng là phù tu, thì các đồng đạo ở vùng cực hàn hiện giờ có thể rất nguy hiểm."
Từ đầu đến cuối, mọi người đều tưởng Ma Ưng là một kiếm tu.
Nhưng trên thực tế, hắn cũng giống như Từ Tư Thanh, là kiếm phù song tu, chẳng qua là vẫn luôn che giấu bản thân mà thôi.
Có thể đưa một phù trận lớn như vậy vào Đan Vương Tông mà không bị người khác phát hiện.
Ngay cả lúc nãy Từ Tư Thanh lên núi tính sổ cũng không phát hiện ra sự bất thường ở đây, có thể thấy thực lực của Ma Ưng đủ đáng sợ.
Tề Bất Ly dường như đã hiểu ra, hỏi:
“Vậy... các đệ t.ử và trưởng lão của Đan Vương Tông thì sao?"
“..."
“..."
Vạn Kiếm Tông tông chủ lạnh mặt, hít sâu một hơi:
“Ta đã hiểu tại sao Mai Nhân Tính lại tự sát rồi."
“Trong tình huống như vậy, chỉ có hai kết quả."
“Nói theo hướng tốt, những người đó đều bị giam giữ."
“Nói theo hướng xấu..."
Ông trầm giọng nói:
“Bọn họ hẳn đều đang sống trong ma chướng, chúng ta phát hiện quá muộn rồi."
Nửa năm, trong nửa năm này, không biết Mai Nhân Tính đã đưa bao nhiêu trưởng lão và đệ t.ử vào đây.
Vạn Kiếm Tông tông chủ đã đoán được toàn bộ quá trình.
Với tính cách của Mai Nhân Tính, hẳn là khi đó Đại trưởng lão không nghe lời lão, Phượng Dao đã đưa ra đề nghị, biến cấm địa thành một trận pháp, đồng thời bảo đảm những người từ bên trong đi ra đều sẽ ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị của Mai Nhân Tính.
Mai Nhân Tính đã tin, lão chắc chắn là đã tin.
Lão đưa những đệ t.ử không ngoan ngoãn trong mắt lão từng người một vào đây, lão cũng không biết bên trong trận pháp sẽ có những gì.
Cho đến ngày hôm nay, khi Phượng Dao bị bại lộ.
Mai Nhân Tính mới có thể hiểu ra tất cả chuyện này, lão sở dĩ tự sát, cũng là vì hiểu được, một khi người ngoài phát hiện ra bí mật thực sự của Đan Vương Tông, lão không sống nổi.
Vạn Kiếm Tông tông chủ nghiến răng, không nhịn được mắng:
“Mai Nhân Tính cái thằng ngu này, mẹ nó*."
Phương Nhất Chu đặt thỏ con xuống.
Con thỏ nhỏ thong thả bò về phía trước hai bước, sau đó sợ hãi, bị luồng ma chướng khổng lồ này làm cho kinh sợ, lại hèn nhát quay về dưới chân Phương Nhất Chu, ôm lấy giày của hắn, thò cái đầu nhỏ ra nhìn trộm.
“Tôi không hiểu, lão làm cách nào để che giấu mọi người?"
Tiêu Khinh Chu hỏi.
“Thuật ẩn nấp là môn học bắt buộc của phù tu."
Vạn Kiếm Tông tông chủ thở dài:
“Ma tộc có một loại thuật ẩn nấp, được luyện chế từ linh hồn của các tu sĩ chính đạo.
Ở mắt người ngoài nhìn vào, nó pha trộn hơi thở chính đạo, che chắn ma chướng một cách hoàn hảo."
Thật không dám tưởng tượng, nếu Phương Nhất Chu tự ti một chút, hoặc kiêu ngạo một chút, không cầu cứu họ mà tự mình dẫn đệ t.ử Đan Vương Tông qua đây tìm cách phá trận.
E là Đan Vương Tông thực sự không còn tồn tại nữa rồi.
Vạn Kiếm Tông tông chủ vỗ vai Phương Nhất Chu, khẽ nói:
“Lần này con làm rất tốt."
Có lẽ vì biết được sự thật, ánh mắt của thiếu niên trở nên ảm đạm.
Người mạnh mẽ đến đâu cũng không thể chấp nhận được những biến cố dồn dập như vậy.
Hắn khẽ hỏi:
“Trưởng lão, còn các sư đệ sư muội của con, họ..."
Rốt cuộc tình hình thế nào, không ai biết được.
