Cả Nhà Đều Là Phản Diện Pháo Hôi, Theo Sư Muội Quậy Đến Bay Màu - Chương 555
Cập nhật lúc: 01/04/2026 19:17
“Đám yêu thú trước mặt đối với hắn không phải kẻ thù, mà giống như Lê Dương thấy gia cảnh hắn bần hàn nên đặc biệt dẫn hắn ra ngoài “nhập hàng" vậy.”
Thiếu nữ bị kiểm soát để lộ một nụ cười tà ác tham lam, vứt thanh linh kiếm hệ quang Nhật Nguyệt Thần Tức trong tay đi, lại đ-á văng con Cầu Cầu đang bám trên chân ra, hệt như khỉ hoang vào núi, lợn rừng ra chuồng, giẫm lên nham thạch bắt đầu sải bước đón nhận vòng tay của yêu thú.
Một bí cảnh Ma tộc cho dù có hóa thành hình người, ít nhiều cũng có phần không bình thường, lúc trước hắn còn ra dáng người, giờ chiếm dụng c-ơ th-ể Lê Dương lại bắt đầu bộc lộ thú tính không ai hay biết.
Tinh tinh đen gặp được con khỉ cái xinh đẹp, phấn khích dùng điệu nhảy cầu hôn vừa mới học được mà hú hét lao tới, đại khái chính là cái tư thế đó.
Lâu Khí:
“...”
Lâu Khí ở phía sau đón lấy Nhật Nguyệt Thần Tức, rồi đón lấy Cầu Cầu.
Hắn lập tức xoay đầu con gấu lại, bẻ sang hướng khác, cắm Nhật Nguyệt Thần Tức vào b.úi tóc củ tỏi của cô làm trâm cài, rồi dùng c-ơ th-ể che chắn cho họ, giữ lại chút thể diện cuối cùng cho sư muội.
Về việc Ám Hắc Ma Uyên “nhập hàng" như thế nào, cảnh tượng này Lâu Khí cũng không dám nhìn.
Hắn chỉ biết trước khi bọn họ quay đi, đã có rất nhiều yêu thú lao tới trước mắt.
Nhưng quay lưng đi hồi lâu, xung quanh lại không có động tĩnh gì đặc biệt lớn, không có con yêu thú nào có thể vượt qua lớp nham thạch nóng bỏng kia để lao tới húc bay bọn họ.
Rõ ràng, việc Lê Dương để Ám Hắc Ma Uyên xử lý đám yêu thú này đã đạt được thành công rất lớn.
Nhưng Lâu Khí mím môi, trong lúc thở phào nhẹ nhõm đồng thời cũng không khỏi lo lắng cho tương lai của Lê Dương.
Cô lợi dụng Ám Hắc Ma Uyên để xử lý yêu thú, tuy hiệu quả rõ rệt, nhưng ở một phương diện nào đó, cũng là đang giúp đỡ Ám Hắc Ma Uyên, giống như một cuộc giao dịch ngầm trái với thiên đạo giữa chính đạo và Ma tộc vậy.
Số lượng yêu thú khổng lồ này, không ngoài dự đoán, sẽ giúp năng lực của Ám Hắc Ma Uyên thăng lên một tầm cao mới.
May mà có khế ước cộng sinh, Ám Hắc Ma Uyên sẽ không làm gì cô, Lê Dương tạm thời không gặp phải sự phản phệ nào, sẽ không có nguy hiểm.
Nhưng hành vi này rốt cuộc là không được thiên đạo dung thứ.
Đợi đến khi Lê Dương độ kiếp, đủ thứ chuyện trong quá khứ, việc cô ký khế ước với bí cảnh Ma tộc, ký khế ước với một ma tu như hắn, cùng với cuộc giao dịch ngầm này, e rằng mỗi một chuyện đều sẽ là những chướng ngại khó vượt qua trên con đường độ kiếp của cô.
Lúc trước Lâu Khí không hề nghĩ tới những vấn đề này quá sớm, vì thời gian Lê Dương tới kỳ độ kiếp còn xa.
Nhưng tốc độ phá cảnh của sư muội nhanh hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, còn nhanh hơn cả đệ t.ử từng được coi là thiên tài số một như hắn, giờ đây đã vượt xa hắn một đoạn dài.
Mọi chuyện đều có hai mặt, tốc độ phá cảnh của Lê Dương càng nhanh, Lâu Khí lại càng lo lắng.
Đối với tu sĩ, độ kiếp là một cửa ải cực kỳ quan trọng trong cuộc đời dài đằng đẵng của họ, độ kiếp thành công mới có cơ hội phi thăng, bước sang một kiếp người tiếp theo.
Nhưng độ kiếp cũng là khó nhất, thử thách đến từ thiên đạo, đến từ những việc đã qua.
Nếu sơ suất một chút thôi, chính là vạn kiếp bất phục.
Chương 335 Hắn sẽ tốt bụng như vậy sao?
Đối với Ám Hắc Ma Uyên, việc hấp thụ đám yêu thú vốn sinh ra trong bóng tối vô tận, lấy tà niệm u ám của Ma tộc làm thức ăn này thực ra là một việc rất dễ dàng.
Hắn thậm chí có thể một mình chắn trước thiên quân vạn mã, đắc ý nhướng mày, khoe khoang với Lê Dương đang ngoan ngoãn nằm bẹp trong thức hải sau khi hoán đổi vị trí:
“Lê Dương, ta có lợi hại không?”
Lời khen ngợi của thiếu nữ có chút hời hợt:
“Lợi hại.”
Đúng là lợi hại thật, nhưng...
Dùng cách này để phá trận, ngay cả Lê Dương cũng cảm thấy có chút không thoải mái.
Cô không phải kẻ ngốc, đương nhiên có thể nghĩ tới hậu quả, nếu không thì ngay từ đầu lúc vào Thất Tinh Sát Ma Trận cứ việc lợi dụng năng lực của Ám Hắc Ma Uyên mà làm xằng làm bậy cho rồi, việc gì phải giày vò đến tận bây giờ?
Kết quả sau vài lần giày vò, lại trùng khớp với lựa chọn mà cô đã từ bỏ lúc ban đầu, cô vẫn tự chôn một quả mìn có thể nổ tung tất cả quá khứ cho kỳ độ kiếp của mình.
Dù sao trong thức hải cũng chẳng có kẻ địch nào, cô không biết việc lợi dụng Ma tộc, nắm giữ sức mạnh Ma tộc bằng đường tắt này có phải là lựa chọn đúng đắn nhất hay không, dứt khoát gác chéo chân nằm trên đất bắt đầu suy ngẫm.
Cô trả lời rất hời hợt, dáng vẻ lúc này cũng rất hời hợt, Ám Hắc Ma Uyên cũng không quá để tâm, nhướng mày, không tiếp tục khoe khoang đắc ý nữa, lặng lẽ tiếp tục hấp thụ yêu thú.
Giống như hai đứa trẻ, một đứa đang ngủ, đứa kia lén lút ăn đồ ngon sau lưng bạn, động tác ăn cố gắng nhỏ tiếng hết mức có thể, chỉ sợ lỡ làm đối phương tỉnh giấc sẽ cướp hết số đồ ăn vặt khó khăn lắm mới có được trước mặt mình.
Ám Hắc Ma Uyên chỉ có thể âm thầm làm loạn, trong khi giúp đám đệ t.ử chính đạo này một tay, lại có cảm giác bất lực khi bị khế ước cộng sinh ràng buộc.
Hắn hiếm khi chủ động trò chuyện với Lê Dương:
“Ngươi có phát hiện ra chỗ nào không ổn không?”
“Hửm?”
Đến tận bây giờ vẫn chưa rời khỏi Thất Tinh Sát Ma Trận, nên Lê Dương vẫn rất tò mò về những điểm kỳ quái bên trong, nghe vậy lười biếng nhướng mí mắt:
“Chỗ nào?”
“Không phải Thất Tinh Sát Ma Trận, mà là thứ ẩn giấu bên trong trận pháp này.”
Ám Hắc Ma Uyên đưa ra cho cô một thiết lập mơ hồ.
Thấy cô không nói gì, hắn liền bất lực thở dài:
“Bỏ đi, ta dẫn ngươi đi xem nhé?”
Vậy thì đi thôi, Lê Dương không chút do dự gật đầu.
Dù sao có khế ước cộng sinh, hắn không thể làm mình ch-ết được.
Ám Hắc Ma Uyên đương nhiên hiểu rõ suy nghĩ của Lê Dương, lườm một cái, bước chân lên con đường nham thạch nóng bỏng.
Đây vốn là nham thạch xuất phát từ lĩnh vực của hắn, có thể nói là một phần của hắn, là v.ũ k.h.í không làm tổn thương được hắn.
Nơi nham thạch tràn qua, yêu thú hóa thành từng làn khói đen.
Nham thạch lan tỏa càng nhanh, yêu thú cũng biến mất càng nhanh.
Lê Dương có chút hứng thú, ngoan ngoãn ngồi xếp bằng, tiện thể liếc nhìn Lâu Khí và Cầu Cầu đang đi theo sau hắn.
Cô nghĩ ngợi một lát, lợi dụng một bản khế ước khác trong đầu để liên lạc với Lâu Khí....
Ám Hắc Ma Uyên thu hết những hành động nhỏ nhặt của cô vào mắt, không mảy may để tâm mà tiếp tục tiến về phía trước.
Hướng họ đang đi là hướng lúc mới đến, một nửa bí cảnh đã được khám phá rồi.
