Cả Nhà Đều Là Phản Diện Pháo Hôi, Theo Sư Muội Quậy Đến Bay Màu - Chương 77
Cập nhật lúc: 01/04/2026 14:26
Tuy nhiên do nó đi quá chậm, bị Lâu Thệ xách gáy, ném vào lòng Lê Dương:
“Mang cầu của em đi."
Khoảnh khắc mọi người rời đi, màn nước bản đồ nhanh ch.óng hạ xuống.
Cô nâng nâng cầu cầu, dường như nhận ra điều bất thường, quay đầu nhìn lại.
Khoảnh khắc màn nước tan chảy, Lê Dương dường như nhìn thấy một mảnh huyết quang.
Tại tế đàn Huyết tộc nơi giao giới giữa chính và ma ở tận cùng đại lục, thiếu chủ Huyết tộc ánh mắt u ám, như thể một cỗ máy, trong con ngươi không có một chút cảm xúc nào, cách vạn dặm giang sơn vào lúc bí cảnh sụp đổ đã chạm phải ánh mắt cô.
Cùng với một tiếng “ong", cô rơi vào một màu đỏ tươi vô biên vô tận.
“Anh anh."
Cầu cầu leo lên cánh tay cô, tìm một vị trí thoải mái để ôm lấy, móng vuốt đen nhỏ nhẹ nhàng vỗ vỗ lên cổ cô.
Huyết sắc vỡ tan, cô định thần lại, vỗ vỗ đầu con thú nhỏ:
“Đi thôi!"
Trên tế đàn Huyết tộc có một lớp màn nước kết nối với Bích Hải Thành, theo đó cũng vỡ tan.
Thiếu chủ Huyết tộc nhấc đầu ngón tay, gạt đi giọt nước b-ắn lên mặt.
Lục trưởng lão:
“Chúng ta trà trộn vào Bích Hải Thành bấy lâu nay, tìm kiếm linh sinh yêu thú của bí cảnh Vãng Sinh lâu như vậy, cuối cùng lại bị Ngự Phong Tông mang đi mất."
“Không sao."
Thiếu chủ Huyết tộc cười:
“Chỉ là con non thôi, cứ để họ giúp chúng ta nuôi nấng một thời gian đi."
“Mà này."
Lê Dương mua mấy miếng bánh nóng hổi bên lề đường, chia cho các sư huynh sư tỷ, lại bẻ một miếng nhỏ cho cầu cầu ăn, vừa ăn vừa hỏi:
“Bí cảnh Vãng Sinh xảy ra lỗ hổng lớn như vậy, chúng ta suýt nữa mất mạng bên trong, không có chút bồi thường nào sao?"
“Bích Hải Thành sẽ thống kê số người, trả lại toàn bộ linh thạch chúng ta nộp lúc đăng ký cho tông môn."
Lâu Thệ nói.
“Hả?
Chỉ vậy thôi sao?"
Bí cảnh giống như một khu vui chơi giải trí lớn, cho người ta lập đội vào chơi, người chơi gặp sự cố, đâu phải chỉ trả lại vé là xong chuyện được.
Lê Dương nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Ít nhất cũng phải bồi thường phí tổn thất tinh thần chứ."
Tiếc là thời đại này không có dịch vụ chu đáo như hiện đại, đối với tu sĩ mà nói, bị thương thậm chí hy sinh trong bí cảnh đều không là gì, không thể có chuyện bồi thường.
Còn cái gì mà phí tổn thất tinh thần, Lâu Thệ nghe còn chưa từng nghe qua.
Liếc nhìn thiếu nữ đang mờ mắt vì tiền:
“Cơ duyên vốn dĩ luôn đi đôi với rủi ro, đây là quy củ."
Bạch Ngọc mắt cười cong cong:
“Mãn nguyện đi tiểu sư muội, lần này ở bí cảnh Vãng Sinh, thu hoạch của em là nhiều nhất đấy."
Cũng đúng.
Lê Dương nhét miếng bánh cuối cùng vào miệng, lại lấy ra hai cái bánh bao, từ lúc ra khỏi bí cảnh đến giờ cái miệng chưa lúc nào ngừng nghỉ.
Cầu cầu đưa tay về phía cô:
“Anh."
Cô nhét cái bánh bao khác qua, thở dài:
“Trước đây một mình ăn no cả nhà không đói, giờ còn phải nuôi thêm một viên thang viên, ôi, cuộc sống thật khó khăn."
Lâu Thệ không khỏi thấy buồn cười:
“Số băng linh khoáng em hái được phải chia ba phần cho tông môn, số còn lại nếu mang đi bán cũng được hàng triệu linh thạch, đủ cho các em ăn thịt cá linh đình lâu lắm đấy."
Mắt Lê Dương sáng lên.
Linh khoáng chia cho tông môn cô không có ý kiến gì, dù sao nếu không nhờ Lâu Thệ và Tề Bất Ly đ-ánh thắng thì cô chắc cũng không thể lấy được nhiều khoáng thạch như vậy.
Ninh Thời Yến do dự một chút, nhỏ giọng hỏi:
“Tiểu sư muội, có thể bán cho anh một ít linh khoáng được không?"
Cậu là khí tu, có thể dùng để luyện khí.
Lê Dương gật đầu, cực kỳ hào phóng:
“Cứ lấy tự nhiên, tặng anh đấy."
Cậu được chiều mà sợ:
“Vài viên là được rồi... năng lực của anh có hạn."
Lê Dương lập tức hóa thân thành bà dì ở nhà họ hàng ngày Tết, dùng cách bốc kẹo nhét đầy băng linh khoáng vào lòng cậu.
“Đủ rồi đủ rồi."
Đôi má cậu đỏ hồng, mím môi cười thân thiện:
“Cảm ơn tiểu sư muội, đợi về tông môn anh sẽ giúp em luyện thêm mấy thanh huyền kiếm."
“Được ạ."
Nghĩ đến huyền kiếm, thiếu nữ bỗng nhớ ra trên người Tống Hành dường như có một thanh của mình, chắc là bị anh ta bỏ vào túi trữ vật rồi quên mất.
Lần tới gặp mặt nhất định phải đòi lại.
Trang Sở Nhiên nhắc nhở:
“Số linh khoáng còn lại cũng đừng bán hết, em là băng linh căn, sau này nếu tìm được bản mệnh linh kiếm thuộc tính băng, có thể dùng linh khoáng để tôi luyện, băng linh khoáng vốn dĩ khó tìm, đến lúc đó nói không chừng em có tiền cũng không mua được đâu."
Cô bấy giờ mới nhớ ra còn có thứ gọi là bản mệnh linh kiếm, khẽ chậm bước suy tư.
Mẹ Huyền Vũ trước khi rời đi có dặn dò cô, hãy đến Lưu Ly Thành để tìm Trường Sinh Kiếm.
Nhưng Trường Sinh Kiếm, thuộc tính là gì nhỉ?
Trang Sở Nhiên thấy cô đi chậm lại, tưởng cô lại đang nghĩ cách kiếm tiền, khẽ thở dài, đưa tay ấn đầu cô xoa xoa:
“Nếu thực sự hết tiền rồi, chị cho em."
Một câu nói đầy mùi vị của phú bà.
Lê Dương:
‧˚₊̥(∗︎⁰͈꒨⁰͈)‧˚₊*̥
Trang Sở Nhiên bình thản bổ sung một câu:
“Điều kiện là phải cùng chị đ-ánh nh-au."
Lê Dương:
“..."
Cái đầu vốn đầy rẫy những chữ phú bà nuôi em bỗng chốc đ-á phăng hai chữ phú bà ra khỏi não (╯>д<)╯⁽˙³˙⁾
Cô ôm c.h.ặ.t cầu cầu:
“Thôi cứ từ từ nuôi vậy, em ăn gì nó ăn nấy."
Dù sao cô toàn ăn thịt yêu thú mà người khác không ăn, đi bí cảnh một chuyến là có thể nhặt được cả đống về, chắc là nuôi nổi một viên thang viên thịt.
Cầu cầu ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Phần nhân bánh bao dính lên mặt, nó nặn nặn lớp vỏ bên ngoài, đưa về phía Lê Dương.
Lê Dương vỗ đầu nó:
“Con tự ăn đi là được."
Nó nhìn Lê Dương lập tức như nhìn thấy một vị kim chủ phú bà đang tỏa sáng lấp lánh.
Cầu cầu:
‧˚₊̥(∗︎⁰͈꒨⁰͈)‧˚₊*̥
Ra khỏi Bích Hải Thành mới có thể ngự kiếm, hầu hết người của các tông môn đều ngự kiếm trở về.
Thái Hư Tông và Đan Vương Tông giàu có, trực tiếp ngồi phi thuyền rời đi.
Mấy tên ngốc của Đan Vương Tông trông có vẻ hơi khờ đứng trên phi thuyền.
Phương Nhất Chu lại khôi phục cái dáng vẻ nhìn người bằng lỗ mũi đó.
Chưởng quỹ vừa mới nhận linh thạch của Lạc Thanh Dương, lúc sang hỏi tiền anh ta, anh ta ném xuống một cái lệnh bài của Đan Vương Tông, bá khí rò rỉ:
“Về tông môn rồi đưa."
Ừm, họ không có tiền.
Trong năm người, Tống Hành là một kẻ keo kiệt tính toán chi li, vốn dĩ không mang theo nhiều linh thạch, túi trữ vật của Phương Nhất Chu và An Dịch bị cướp nên không còn một xu dính túi, Mạnh Chương bị Lê Dương lừa mặc dù sau đó bán đan d.ư.ợ.c kiếm được một ít nhưng số linh thạch này phải về tông môn chia theo tỷ lệ, sợ nhầm lẫn nên anh ta tạm thời không muốn dùng, Phượng Dao, bốn người đàn ông họ lại ngại tiêu tiền của một cô gái.
