Cả Nhà Đều Muốn Ta Chết - Chương 2
Cập nhật lúc: 28/07/2026 00:01
"Hoàn hồn!"
Lão đạo sĩ quát lớn một tiếng, ta mở mắt ra, trước mặt đã là chính sảnh.
Trong sảnh đã đốt một lò hương, đại ca yếu ớt tựa vào phía bên phải chiếc án dài, thần trí mê man, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Đừng tới đây... đừng tới đây..."
Không biết từ lúc nào ta đã bị đặt ngồi ở phía bên trái án dài, trên cổ tay buộc một sợi chỉ đỏ nối với cây phất trần của lão đạo sĩ.
Đầu còn lại của sợi chỉ đỏ nối với cổ tay tái nhợt của đại ca.
Lão đạo sĩ cầm chiếc linh đang trên bàn, không ngừng đi vòng quanh ta và đại ca.
Lồng n.g.ự.c ta càng lúc càng nặng nề, ta muốn đứng dậy, nhưng lại bị phụ thân giữ c.h.ặ.t trên ghế.
Ta quay đầu nhìn người, muốn nói với người rằng ta rất khó chịu.
Hai tay phụ thân ghì c.h.ặ.t vai ta, nhưng ánh mắt lại chỉ chăm chăm nhìn đại ca ở phía đối diện, gương mặt đầy vẻ sốt ruột.
Sợi chỉ đỏ bỗng bay lên.
Từng luồng khí tức nhàn nhạt từ trong cơ thể ta không ngừng trào ra, cuồn cuộn chảy vào thân thể đại ca.
Lão đạo sĩ đi càng lúc càng nhanh, càng lúc càng gấp.
Sợi chỉ đỏ siết c.h.ặ.t lấy ta, càng thu càng ngắn.
Đến cuối cùng, đoạn chỉ đỏ quấn trên cổ tay ta chỉ còn lại độ rộng bằng hai ngón tay.
Lão đạo sĩ dừng lại.
Phụ thân buông tay ta ra, thở phào một hơi thật dài.
Sắc mặt đại ca dần hồng hào, thần thái cũng chẳng khác gì người bình thường.
Chỉ là...
Ta mệt quá.
Ta nhớ mẫu thân.
Tỷ tỷ nói với ta, ban đầu đón nàng trở về cũng là để cứu đại ca.
Thế nhưng thể chất của nàng lại tương khắc với đại ca.
Khi ta sinh ra, vạn trượng kim quang chiếu khắp trời đất, chính là thể chất cực dương trăm năm khó gặp.
Suốt mười năm sau đó, ta đều sống cùng tỷ tỷ.
Ta không còn gặp lại những người mà trong nhà gọi là "thân nhân" nữa.
Tỷ tỷ hơn ta hai tuổi, nàng luôn kể cho ta nghe về thế giới bên ngoài.
Nàng kể cho ta nghe về mẫu thân của nàng.
Nàng nói mẫu thân nàng là một người vô cùng tốt bụng, từng mua cho nàng những bức đường họa, dạy nàng đọc sách nhận chữ, còn cười khanh khách nói với nàng rằng trong sách tự có Nhan Như Ngọc.
Thế nhưng Nhan Như Ngọc của mẫu thân nàng lại là một con quái vật mặt xanh.
Năm nàng lên năm tuổi, con quái vật mặt xanh ấy đã bắt nàng đi, còn phóng một ngọn lửa lớn thiêu rụi căn nhà tranh.
Người quá tốt, cuối cùng thường chẳng có kết cục tốt đẹp.
Từ đó về sau, nàng không còn được gặp lại mẫu thân nữa.
Chúng ta đều là những kẻ bị ruồng bỏ, chỉ có thể nương tựa lẫn nhau mà sống qua những tháng ngày khốn khó.
Năm ta hai mươi tuổi, khắp Trương gia treo đầy cờ trắng, tiếng chuông pháp sự quen thuộc lại leng keng vang lên.
Thì ra người đó... cũng sẽ c.h.ế.t.
Quả thật là báo ứng nhãn tiền.
Tỷ tỷ khe khẽ ngân nga khúc dân ca nơi quê cũ, trên đầu và cổ tay đều cài đầy hoa trắng.
Đó là lần đầu tiên ta thấy nàng cười vui đến như vậy.
Ta cũng thấy có chút vui, hiếm khi nổi hứng đi dạo trong hoa viên.
Những dải cờ trắng phấp phới trước mắt tựa như cờ chiến thắng đang tung bay.
Giá mà ngày nào cũng treo cờ trắng thì tốt biết bao.
Lão đạo sĩ lại đến.
Ông ta vừa nhìn thấy ta liền sửng sốt: "Tiểu thiếu gia, ngươi vậy mà vẫn còn sống."
Ta gầy đến chỉ còn da bọc xương, bộ y phục bạc màu vì giặt quá nhiều lần cứ lất phất theo gió trên người.
Ta cười khẩy một tiếng rồi xoay người rời đi.
"Lấy điều mê hoặc ấy để khiến người tỉnh ngộ."
Đã nhiều năm ta không mở miệng nói chuyện, giọng nói trở nên khàn đặc khó nghe.
Một câu ấy thốt ra chẳng khác nào tiếng quạ kêu, thật lâu vẫn quanh quẩn trong hoa viên.
Một năm sau khi phụ thân qua đời, chiến loạn nổi lên khắp nơi.
Thanh Thủy trấn lung lay sắp đổ, chúng ta buộc phải chạy về phương bắc lánh nạn.
Con thuyền rời bến chỉ còn lại một chiếc cuối cùng, đến lượt ta thì người chèo thuyền lớn tiếng hô: "Đầy rồi! Đầy rồi! Thêm người nữa thì thuyền sẽ chìm!"
Mây đen kéo kín bầu trời, không còn thấy ánh mặt trời.
Sau khi tỉnh táo trở lại, câu đầu tiên đại ca nói với ta là: "Tứ đệ, vậy thì đệ ở lại đi."
Rốt cuộc từng rương vàng bạc châu báu kia vẫn nặng hơn ta.
Khuôn mặt huynh ấy ở ngay trước mắt, giống như Diêm Vương đến đòi mạng, hung ác dữ tợn khiến lòng người phát lạnh.
Thế nhưng giữa ấn đường của huynh ấy, ta lại nhìn thấy một luồng t.ử khí.
Ta kéo lấy tay tỷ tỷ rồi nói: "Tỷ cũng ở lại đi."
Tỷ tỷ còn đang chần chừ thì đích mẫu đã một tay đẩy nàng xuống khỏi thuyền: "Xuống đi! Ngươi cũng chỉ là một thứ bồi tiền!"
Mưa lớn bất ngờ đổ xuống, sóng dữ cuộn trào trên mặt sông.
Ta liều mạng mở to mắt, nước mưa tràn vào hốc mắt rồi theo gò má chảy xuống.
Lau đi, vẫn ướt.
Lau thêm lần nữa, vẫn ướt.
Cuối cùng, sấm sét đột ngột nổi lên, trên mặt sông xuất hiện thêm một chiếc thuyền đắm.
Những tấm gấm Vân Cẩm được vận chuyển từ Nam Kinh nổi lềnh bềnh trên mặt nước, đỏ rực như m.á.u.
Trong cổ họng ta phát ra từng tràng cười khục khặc, chậm rãi rồi càng lúc càng lớn, ta vừa múa may vừa lớn tiếng hô:
"Người nếu không có điều đáng hổ thẹn, cớ sao lại c.h.ế.t?
"Người nếu không có điều đáng hổ thẹn, cớ sao lại c.h.ế.t!"
Nước mưa men theo gương mặt ta chảy khắp toàn thân rồi nhỏ xuống mặt đất, cuối cùng hòa vào dòng sông.
Dòng nước nhỏ róc rách gột sạch mọi nhơ bẩn trên người ta.
Mọi dơ bẩn của ta đều được chôn cùng bọn họ.
