Cả Nhà Dưới Địa Phủ Chờ Báo Thù, Nào Ngờ Muội Ấy Lại Là Kẻ Não Yêu - 15
Cập nhật lúc: 27/06/2026 17:04
Tiểu Mãn không nhìn hắn.
Nàng nhìn chủ tướng Huyền Giáp doanh đang quỳ.
“Hàn Kỳ.”
Vị chủ tướng đột ngột ngẩng đầu.
Tiểu Mãn nói từng chữ:
“Mẫu thân ngươi ở gian thứ năm trong địa khố hậu cung.”
“Muội muội ngươi ở trong mật thất tầng thứ ba của thủy đạo.”
“Ngươi cho rằng bọn họ đã c.h.ế.t vì bệnh từ ba năm trước.”
“Thật ra Hoàng hậu dùng bọn họ để ép ngươi bán mạng.”
Sắc mặt Hàn Kỳ lập tức thay đổi.
Hoàng hậu cao giọng hét:
“Nó nói bậy!”
Tiểu Mãn nghiêng đầu nhìn bà ta.
“Mẫu hậu nương nương, giọng người càng lớn càng giống đang chột dạ.”
Nhị hoàng huynh lập tức vỗ tay.
“Miệng muội muội đã được khai quang.”
Tam hoàng huynh gật đầu.
“Lại còn là loại ánh sáng chuyên khắc chế kẻ ác.”
Tiểu Mãn tiếp tục nói:
“Những người trốn khỏi địa khố đã nhận ra ngọc bài của Hàn gia.”
“Nếu ngươi không tin, có thể tự mình đi xem.”
Bàn tay cầm đao của Hàn Kỳ bắt đầu run.
Ánh mắt Tiêu Đồ lạnh lẽo.
“Hàn Kỳ.”
“Nếu ngươi dám d.a.o động, cô sẽ c.h.é.m ngươi trước.”
Hàn Kỳ ngẩng đầu.
Hắn nhìn Tiêu Đồ, lại nhìn Tiểu Mãn.
Tiểu Mãn nói:
“Ta không ép ngươi giúp Đại Lương.”
“Ta chỉ hỏi ngươi một câu.”
“Ngươi khoác bộ giáp này là để bảo vệ hoàng thất làm ác, hay để bảo vệ bách tính trong thành?”
Phố dài yên tĩnh, chỉ còn tiếng dầu hỏa cháy lách tách trong những miệng giếng.
Hầu kết Hàn Kỳ khẽ động.
Hắn chậm rãi đứng lên.
Sắc mặt Tiêu Đồ hoàn toàn trầm xuống.
“Hàn Kỳ.”
Hàn Kỳ không quỳ trở lại.
Hắn xoay người, cao giọng hạ lệnh với Huyền Giáp doanh:
“Doanh thứ nhất.”
“Thu đao.”
Một nửa Huyền Giáp doanh sững sờ.
Nhưng vẫn có không ít người theo bản năng thu lại lưỡi đao.
Tiêu Đồ giận quá hóa cười.
“Rất tốt.”
“Đến ngươi cũng phản bội cô.”
Tiểu Mãn ho một tiếng.
Bên môi lại tràn ra m.á.u đen.
Bùi Chiếu lập tức đỡ lấy nàng.
Nhưng nàng xua tay, ra hiệu mình vẫn có thể đứng.
“Không phải phản bội.”
“Mà là từ trước đến nay chàng chưa từng đứng ở nơi mình nên đứng.”
Tiêu Đồ nhìn chằm chằm nàng.
Hắn đột nhiên ấn mạnh ngọc tỷ lên một tấm lụa vàng trống.
“Thái t.ử giám quốc.”
“Tru sát yêu nữ Tạ Tiểu Mãn.”
“Huyền Giáp doanh, b.ắ.n tên.”
Sắc mặt Hàn Kỳ thay đổi.
“Không thể.”
Nhưng những kẻ t.ử trung với Tiêu Đồ đã kéo cung.
Mũi tên đồng loạt chĩa về phía Tiểu Mãn.
Phụ hoàng lao tới chắn trước mặt nàng.
“Có bản lĩnh thì b.ắ.n trẫm!”
Nhị hoàng huynh sốt ruột.
“Phụ hoàng, hiện giờ người không có điều kiện để bị b.ắ.n.”
Tam hoàng huynh cũng chắn tới.
“Vẫn phải chắn.”
“Ít nhất chắn lấy khí thế.”
Đại hoàng huynh nhét đầu vào lòng ta.
“Muội muội, ta cũng muốn chắn.”
“Nhưng ta sợ đầu lăn quá xa, ảnh hưởng đội hình.”
Ta nhìn chằm chằm Tiểu Mãn.
Nàng không tránh.
Nàng chỉ giơ tay, chỉ vào tấm lụa vàng mà Tiêu Đồ vừa đóng dấu.
“Các người nhìn đi.”
Trên lụa vàng, dấu ngọc tỷ chậm rãi đổi màu.
Dấu son vốn đỏ tươi lại dần hiện ra những chữ màu đen.
Trên phố dài có người kinh hô.
Những chữ ấy nối lại thành một câu.
“G.i.ế.c vua đoạt vị, đốt thành diệt khẩu.”
Đồng t.ử Tiêu Đồ đột ngột co lại.
Tiểu Mãn mỉm cười.
“Chàng cho rằng thứ mình trộm là truyền quốc tỷ.”
“Thật ra đó là ngọc tỷ giả do ta sai người đặt trong địa khố.”
“Trong mực đóng dấu có trộn t.h.u.ố.c hiện chữ.”
“Kẻ nào đóng, kẻ đó tự nhận.”
Nhị hoàng huynh há to miệng.
“Còn có thể như vậy sao?”
Tam hoàng huynh nghiêm nghị kính phục.
“Muội muội không phải đang đ.á.n.h cờ.”
“Nó đã nấu luôn cả bàn cờ.”
Tiêu Đồ lập tức xé nát tấm lụa vàng.
Nhưng đã quá muộn.
Thư sinh béo không biết từ đâu chui ra, giơ cao một tờ giấy vừa sao chép.
“Ta đã chép lại.”
“Chữ xấu nhưng chứng cứ là thật.”
Trong đám bách tính có người hô theo:
“Chúng ta cũng nhìn thấy.”
“Thái t.ử muốn đốt thành.”
“Thái t.ử muốn g.i.ế.c vua.”
Tiếng hô càng lúc càng lớn.
Giống như thủy triều tràn qua phố dài.
Gương mặt Tiêu Đồ cuối cùng trở nên vặn vẹo.
Hắn giật lấy cung tên của người bên cạnh, tự mình kéo căng dây cung.
Mũi tên chĩa thẳng vào tim Tiểu Mãn.
“Tạ Tiểu Mãn.”
“Cô sẽ khiến nàng ngậm miệng trước.”
Dây cung đột ngột vang lên.
Mũi tên phá gió lao tới.
Khi Bùi Chiếu nhào tới, mũi tên đã đến ngay trước mặt Tiểu Mãn.
Chương 17
Mũi tên ấy nhanh như bùa đòi mạng.
Ta còn chưa kịp kêu lên.
Bùi Chiếu đột ngột ôm Tiểu Mãn xoay người.
Mũi tên xuyên qua phần giáp vai, cắm vào lớp thịt bên ngoài lưng hắn.
Máu lập tức nhuộm đỏ huyền giáp.
Tiểu Mãn sững sờ.
Bùi Chiếu nghiến răng, vẫn bảo vệ nàng trong lòng.
“Đừng quay đầu.”
“Đứng vững.”
Phụ hoàng hít mạnh một ngụm âm khí.
“Tiểu t.ử này được.”
Nhị hoàng huynh đỏ mắt gật đầu.
“Có thể kết giao.”
Tam hoàng huynh bổ sung:
“Ít nhất còn giống con người hơn Tiêu Đồ.”
Đại hoàng huynh nhỏ giọng nói:
“Tiêu chuẩn này có phải hơi thấp không?”
Nhìn thấy Bùi Chiếu đỡ tên thay Tiểu Mãn, ánh mắt Tiêu Đồ càng trở nên âm u.
“Bùi Chiếu, ngươi cũng vì nàng mà không cần mạng sao?”
Bùi Chiếu giơ tay bẻ gãy thân tên.
Sắc mặt hắn trắng bệch, nhưng vết thương không chạm đến nội tạng, nên vẫn có thể đứng vững.
“Ta không phải vì nàng.”
“Ta vì ba mươi sáu thành Bắc Cảnh.”
“Vì những sinh mạng bị ngươi xóa khỏi sổ lương thảo.”
Hắn ngẩng mắt nhìn Tiêu Đồ.
“Cũng vì tám nghìn tướng sĩ bị ngươi hại c.h.ế.t trên cánh đồng tuyết năm năm trước.”
Phố dài lại yên tĩnh.
Hoàng đế Cảnh quốc đột ngột nhìn Tiêu Đồ.
“Thất bại trên cánh đồng tuyết thật sự là do ngươi?”
Tiêu Đồ không trả lời.
Nhưng sự im lặng của hắn còn vang dội hơn bất kỳ lời thừa nhận nào.
Bùi Chiếu lấy từ trong lòng ra một cuộn huyết thư.
“Năm ấy Bắc Cảnh quân bị cắt lương là do Đông cung ngầm sửa quân lệnh.”
“Tiêu Đồ muốn ép Bùi gia giao binh quyền, cố ý khiến tám nghìn người bị vây c.h.ế.t trên cánh đồng tuyết.”
“Cuộn huyết thư này là tên của những tướng sĩ đã viết lại trước lúc c.h.ế.t.”
Nói xong, hắn giao huyết thư cho phó tướng bên cạnh.
Phó tướng mở ra.
Những cái tên dày đặc bày ra dưới ánh mặt trời.
Bắc Cảnh quân trên phố dài đồng loạt đỏ mắt.
Phụ hoàng thấp giọng nói:
“Thì ra là vậy.”
“Chẳng trách Bắc Cảnh quân chịu vào kinh.”
Tiểu Mãn nhìn m.á.u sau lưng Bùi Chiếu, giọng khàn đi.
“Ngươi không nên đỡ.”
Bùi Chiếu nhếch khóe môi.
“Người cũng không nên nhảy khỏi thành lâu.”
Tiểu Mãn im lặng một lát.
“Vậy chúng ta hòa nhau.”
Bùi Chiếu gật đầu.
“Được.”
Nhị hoàng huynh nhìn đến ngơ ngác.
“Bọn họ đang nói lời tình ý sao?”
Tam hoàng huynh suy nghĩ.
“Giống hai người bị thương đang phê bình lẫn nhau hơn.”
Đại hoàng huynh nghiêm túc nói:
“Bình thường hơn đôi trong hỉ đường nhiều.”
Tiêu Đồ đột nhiên bật cười.
Hắn cười đến bả vai khẽ run.
“Tốt.”
“Các ngươi đều cho rằng mình có lý.”
“Cô muốn xem đạo lý có thể đỡ được đao hay không.”
Hắn giơ tay.
Trong bóng tối đột nhiên vang lên một hồi còi ch.ói tai.
Phía sau Huyền Giáp doanh vừa thu đao lại xông ra một nhóm t.ử sĩ áo đen.
Trên mặt bọn họ đeo mặt nạ sắt.
Trong tay không cầm đao.
Mà là những vò lửa.
Bọn họ lao thẳng về phía trận linh bài và đầu ngõ nơi bách tính tụ tập.
Sắc mặt Tiểu Mãn thay đổi.
“Ngăn bọn chúng lại.”
Hàn Kỳ lập tức dẫn người xông lên.
Bắc Cảnh quân cũng chia binh nghênh chiến.
