Cả Nhà Giả Nghèo, Tôi Lại Tưởng Thật - Chương 103: Nhận Lỗi

Cập nhật lúc: 08/02/2026 08:01

Sao Diệp Hàm Đào có thể sở hữu món đồ trang trí làm từ ngọc Lão Hố Pha Lê được? Đùa kiểu gì thế này!

Món đồ này nếu là ngọc Lão Hố Pha Lê thật, chưa tính công chế tác, chỉ riêng nguyên liệu ngọc thạch đã có giá trị lên đến cả chục triệu tệ!

Dù trong đầu nảy ra cả vạn lý do phản bác, tim Kỷ Xương Đồ vẫn đập thình thịch. Món đồ này giống hệt cực phẩm Đế Vương Lục Lão Hố Pha Lê mà hắn từng may mắn được chiêm ngưỡng! Năm đó, sau khi người ta khai thác được khối ngọc Đế Vương Lục Lão Hố Pha Lê ở khu nguyên liệu, cả trường đấu giá điên cuồng, ngay cả hắn cũng ôm mộng đổi đời mà bỏ ra mấy trăm vạn mua đá thô về tự cắt. Tiếc là hôm đó đừng nói cực phẩm, đến cả loại Lão Hố Pha Lê bình thường cũng chẳng có.

Kỷ Xương Đồ tay run như bị bệnh. Không chỉ Diệp Hàm Đào nhìn hắn, những người khác cũng nhìn hắn với vẻ khó hiểu.

Hà Tường nhíu mày: "Ông phát bệnh à?"

Mình vừa phản ứng thái quá à? Mình chưa hét lên là Lão Hố Pha Lê đấy chứ? Kỷ Xương Đồ bừng tỉnh, vội rụt tay lại: "Tôi, tôi..."

"Tôi chỉ là..." Hắn vội vàng tìm cớ, "Đói quá thôi."

Tay Kỷ Xương Đồ buông xuống bên người, nhưng đôi mắt vẫn như bị sợi dây vô hình kéo, không tự chủ được cứ liếc về phía món đồ trên bàn. Cực phẩm Đế Vương Lục Lão Hố Pha Lê đấy. Nếu hắn vớ bở được món này, những khoản nợ kia có thể trả được hơn một nửa!

【Vừa nãy thấy Kỷ Xương Đồ trợn mắt há mồm, ngón tay run bần bật, tôi còn tưởng Diệp Hàm Đào lôi đồ cổ ra chứ ha ha ha ha.】

【Nhìn cái kiểu Diệp Hàm Đào quăng vật xuống bàn, món này căng lắm không quá một nghìn tệ.】

【Không đâu, đồ mấy trăm tệ tôi còn tiếc không dám quăng thế, sợ vỡ.】

"Phù......"

Diệp Duy Chinh đang dán mắt vào livestream thở dài một hơi nhẹ nhõm. Ông và Chu Đề đã đến biệt thự ở Nam Thành nửa tiếng trước. Hơn mười năm không ghé qua, nhưng nhờ quản gia cho người dọn dẹp định kỳ nên có thể vào ở ngay.

Suốt dọc đường, mắt Diệp Duy Chinh không rời khỏi màn hình điện thoại. Khi thấy Đào Đào cúp máy, chạy về phòng lấy đồ trang trí Thọ Sơn ra khoe, ông bắt đầu căng thẳng. Đến lúc Kỷ Xương Đồ run rẩy lẩm bẩm về màu xanh lục đó, tim ông như treo lên cổ họng. Dù trước đó họ đã bàn rằng với tính cách của Kỷ Xương Đồ, hắn sẽ không đời nào công khai thừa nhận đó là Lão Hố Pha Lê, vì làm thế chẳng khác nào tự vả mặt mình. Nhưng nhìn thấy trạng thái của Kỷ Xương Đồ, Diệp Duy Chinh vẫn không khỏi lo lắng.

Giờ thấy thế, ông cảm thán: "Kỷ Xương Đồ quả nhiên không nói thẳng."

"Ừ." Chu Đề đáp lời, lại tiếp tục quan sát những người khác trên màn hình.

"Ông chủ Kỷ, sao ông lại rụt tay về thế?" Ý định của Diệp Hàm Đào là để mọi người thưởng thức hình hạc tiên và rừng thông khắc trên khối đá Thọ Sơn nhỏ bé, đồng thời so sánh với ngọc bài của Kỷ Xương Đồ, "Ngọc bài của ông chưa lộ ra kìa."

Tô Dĩ Ngang vốn tính tò mò, không nhịn được ghé sát vào bàn, tì cằm lên mặt bàn, trầm trồ: "Món này khắc tinh xảo thật đấy."

Ống kính của tổ chương trình cũng theo sát Tô Dĩ Ngang quay cận cảnh.

Toàn bộ khán giả phòng livestream được chiêm ngưỡng trực diện món đồ trang trí Thọ Sơn trên bàn. Trong khoảnh khắc, những bình luận mỉa mai đều im bặt. Không gì khác, chỉ vì món đồ này quá đẹp, quá thoát tục.

Trên khối đá Thọ Sơn chỉ bằng lòng bàn tay, khắc hai con hạc tiên đang giang cánh muốn bay trên đỉnh núi, từng lớp lông vũ tinh tế sống động, cây tùng cổ thụ bên cạnh lá kim mảnh như tơ. Khó mà tưởng tượng được kỹ thuật điêu khắc này lại có thể xuất hiện trên thủy tinh!

Ngoài kỹ thuật điêu khắc, chất liệu cũng trong vắt đến cực điểm, mắt thường có thể nhìn thấy rõ. Qua màn hình, họ cũng có thể tưởng tượng được cảm giác mát lạnh, êm dịu khi cầm món đồ này trên tay.

【Thủy tinh bình thường có thể có độ bóng và độ trong thế này sao?】

【Không biết nữa, chai rượu nhà tôi không được như thế.】

【Các bạn thấy ít nên lạ thôi, ở Vân Tỉnh cứ vào bừa một cửa hàng đồ lưu niệm xem, mắt thường không phân biệt được thật giả đâu.】

【Tôi có cái vòng tay phỉ thúy, nhìn độ bóng không bằng cái này.】

【Cảm giác là do kỹ thuật điêu khắc tạo hiệu ứng thôi.】

【Rút lại lời nói trước đó, món này tôi nghi phải hơn một nghìn tệ.】

【Không thể nào, tôi vừa chụp ảnh tìm kiếm trên Pinduoduo, cả đống, mấy chục tệ là mua được.】

【Thế rốt cuộc món này bao nhiêu tiền? Hơi bị rung rinh rồi đấy.】

【... Mấy người này, giờ mà không có thương gia nào tìm Diệp Hàm Đào quảng cáo thì hơi phí.】

Tô Dĩ Ngang ngước mắt lên: "Đào Đào, đây là hạc và tùng phải không?"

Diệp Hàm Đào cầm món đồ lên nhét vào tay Tô Dĩ Ngang cho cậu ta nhìn rõ hơn: "Là hạc và tùng, cả hai đều tượng trưng cho sự trường thọ mà."

Kỷ Xương Đồ theo bản năng hét lên: "Cô nhẹ tay thôi!!! Đây là ——" Lão Hố Pha Lê đấy!!!

Nửa câu sau bị hắn nuốt ngược vào trong dưới ánh mắt nghi hoặc của mọi người.

Cũng có người chẳng thèm để ý đến hắn. Trình Chiêu, Trần Khiếu Phong và Kim Thời Nguyệt từ lúc Diệp Hàm Đào đặt món đồ lên bàn đã chăm chú quan sát. Họ không nhìn kỹ thuật chạm khắc, mà nhìn chất liệu.

Trình Chiêu và Trần Khiếu Phong xuất thân không tồi, từ nhỏ đã thấy qua vô số đồ cổ ngọc ngà. Kim Thời Nguyệt lại là đại diện toàn cầu của một thương hiệu trang sức xa xỉ, từng đeo những chiếc vòng cổ đá quý, vòng tay phỉ thúy trị giá hàng chục triệu tệ. Họ không thể gọi là chuyên gia, nhưng con mắt nhìn đồ thì hơn người thường rất nhiều.

Thấy Diệp Hàm Đào dễ dàng nhét món đồ vào tay Tô Dĩ Ngang, mặc kệ cậu ta cầm xem nghía lung tung, sắc mặt ba người mỗi người một vẻ.

Trình Chiêu đưa tay lên, ấn nhẹ vào miếng ngọc bội đeo trước n.g.ự.c qua lớp áo thun. Hồi nhỏ anh nghịch ngợm không yên, có lần ngã từ mái hiên xuống phải nằm liệt giường cả tháng, bị bà nội ép đeo miếng ngọc bình an này. Nghe nói nguyên liệu là Lão Hố Pha Lê. Ông nội tặng bà nội chiếc vòng tay, còn thừa chút ít làm thành miếng ngọc bình an này.

Nhà họ Diệp quả nhiên chưa phá sản. Trong lòng anh vẫn hy vọng nhà họ Diệp không phá sản, để Đào Đào được sống trong nhung lụa từ bé. Nhưng nếu không phá sản mà hôn ước từ bé giữa anh và Đào Đào lại bị hủy bỏ... Chỉ có thể chứng tỏ một điều, nhà họ Diệp cực kỳ không hài lòng về anh.

Giây tiếp theo, trong đầu Trình Chiêu lại hiện lên vẻ phẫn nộ và chán ghét hiếm hoi của Diệp Hàm Đào khi kể về chuyện bị trấn lột hồi cấp hai.

Liêu Già Duyệt đợi mãi không thấy Kỷ Xương Đồ chê bai món đồ của Diệp Hàm Đào, trong lòng đầy khó chịu. Chỉ khi Diệp Hàm Đào bị bẽ mặt, khán giả mới quên đi chuyện cô ta thi được 36 điểm!

Liêu Già Duyệt chủ động đi đến bên cạnh Tô Dĩ Ngang, nhìn món đồ trong tay cậu ta, ánh mắt khẽ động. Kỹ thuật điêu khắc quả thực sống động như thật, thảo nào Diệp Hàm Đào tự tin lấy ra như vậy. Nghĩ lại, Liêu Già Duyệt không khỏi cười thầm, dù kỹ thuật điêu khắc có tinh xảo đến đâu, thì cũng chỉ là một khối thủy tinh rẻ tiền, sao so được với phỉ thúy Băng Chủng Dương Lục hàng thật giá thật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.