Cả Nhà Giả Nghèo, Tôi Lại Tưởng Thật - Chương 56""""
Cập nhật lúc: 06/02/2026 05:24
Tô Dĩ Ngang chợt nghĩ ra điều gì, bèn nói: "Anh trai cậu có tới không? Tớ sẽ dẫn cả hai người đi quét sạch hẻm núi ở phòng huấn luyện!"
Diệp Hàm Đào nghiêng đầu nhìn Chu Minh Thặng đang ngồi bên cạnh với vẻ mặt đầy mong chờ: "Anh ơi, anh có đi không?"
"..." Chu Minh Thặng quyết tâm phải tránh đến căn cứ cùng thời gian với em gái. Trong căn cứ không biết có ảnh chụp gần đây của anh không? Có thể trong điện thoại của các đội viên cũng có lưu trữ, anh phải kiểm tra và tịch thu từng cái một.
Chu Minh Thặng đáp: "Dạo này anh không rảnh lắm."
Ai ngờ, giọng nói của Chu Minh Thặng đã khắc sâu vào xương tủy của các đội viên HT - những người thường xuyên bị anh huấn luyện.
Tô Dĩ Ngang rùng mình trước màn hình: "Đào Đào, giọng anh trai cậu nghe đáng sợ thật đấy. Vừa rồi tớ suýt chút nữa tưởng ông chủ lớn đã trở lại!!!"
Chu Minh Thặng: "..."
Buổi họp lớp trực tuyến kết thúc lúc 11 giờ.
Diệp Hàm Đào cố nén cơn buồn ngủ chúc mọi người ngủ ngon, lại chúc người nhà ngủ ngon rồi đứng dậy về phòng.
[Tiến độ bệnh tình: 85.7%]
Diệp Hàm Đào lập tức tỉnh táo lại trong hai giây. Phản ứng đầu tiên của cô là bài đăng trên tài khoản cá nhân cách đây không lâu đã phát huy tác dụng.
Cô mở tài khoản mới đăng ký trên điện thoại.
Tin nhắn 99+
Người theo dõi 99+
"???"
Diệp Hàm Đào chưa xem tin nhắn mà nhìn vào số lượng người theo dõi, mắt trợn tròn xoe.
62... vạn?! (khoảng 620.000 người)
62 vạn người theo dõi?!
Số lượt tag tên cũng không ít, Diệp Hàm Đào lướt nhanh qua, đủ loại nội dung.
[A a a a a a a Đào Đào! Yêu em! @Diệp Hàm Đào]
[Các Đào Diệp ơi! Tìm thấy nhà rồi! @Diệp Hàm Đào]
[Hu hu hu, sao lại lập tài khoản mới thế? Tài khoản cũ không dám gặp người à? @Diệp Hàm Đào]
[Hư vinh! Làm màu! Đồ nói dối! @Diệp Hàm Đào]
Dù đã chuẩn bị tâm lý, Diệp Hàm Đào vẫn bị cơn bão tag và tin nhắn này làm cho kinh ngạc. Danh sách tin nhắn WeChat cũng đầy ắp.
Có tin nhắn từ Kim Thời Nguyệt, Trình Chiêu, Tô Dĩ Ngang, Ổ Hạ, và cả bạn bè cùng lớp. Đa số đều nhắn ngay sau khi tài khoản chính thức của chương trình tag cô, nhưng do cô để điện thoại trên giường nên không xem kịp.
Nội dung tin nhắn của họ cực kỳ thống nhất: Nhắc cô nhớ bật tường lửa bình luận, sửa đổi cài đặt quyền riêng tư, chẳng hạn như ai có thể bình luận Weibo, ai có thể gửi tin nhắn, v.v.
Diệp Hàm Đào cảm ơn từng người một, rồi xem lại bài đăng đầu tiên kèm ảnh mỹ phẩm dưỡng da.
Trời ơi.
Chia sẻ 12 vạn, bình luận 10 vạn, like 102 vạn.
Nhân lúc nhiệt độ đang cao, Diệp Hàm Đào tranh thủ soạn bài đăng thứ hai.
@Diệp Hàm Đào V: Ngày mai đi mua xe mới cùng gia đình, nhà lại sắp có thêm một chiếc xe nữa rồi, lái không xuể mất thôi (sầu não.jpg).
Các fan: "..."
Các antifan: "..."
Trước khi ngủ, Diệp Hàm Đào chốt lịch đến căn cứ HT với Tô Dĩ Ngang vào thứ Tư, tức là ngày kia.
Lịch trình mấy ngày còn lại: Hai ngày cuối tuần bay đến thành phố khác để ghi hình tập 2 Bạn Học Tới. Thứ Sáu tham gia hội nếm thử món ăn ở Vân Thành. Thứ Năm đi giám định vòng tay gỗ đã khai quang cùng chị Thời Nguyệt.
Ngày mai là thứ Ba. Diệp Hàm Đào và gia đình đã thống nhất sáng mai cô sẽ đi trung tâm thương mại mua quà, buổi chiều đi chọn xe.
Sáng hôm sau, Diệp Duy Chinh lái chiếc Maybach màu đen đưa Đào Đào đến trung tâm thương mại Hằng Long ở Vân Thành.
Tổ chương trình đã chuyển 1 triệu tệ, người nhà bảo cô cứ tự do chi tiêu. Cô chuyển cho ba 15 vạn để mua xe bốn bánh, chuyển cho mẹ 80 vạn coi như tiền góp vốn mua nhà, giữ lại 5 vạn cho mình.
Diệp Hàm Đào định mua quà cho cả nhà, quà cho chị Thời Nguyệt và thầy Hà Tường cũng phải có. Già Duyệt mời cô tham gia chương trình nên cũng cần có quà đáp lễ.
Ngoài ra còn hai người nữa —— Trình Chiêu và "Gió Núi Không Nói Nhảm". Một người đã mời cô ăn sáng và giúp chụp ảnh. Một người là fan công khai ủng hộ cô.
Khu thương mại Hằng Long sầm uất, nhiều tòa nhà văn phòng, trung tâm thương mại cũng có hai cái. Người đông thì xe cũng đông. Diệp Hàm Đào nhìn thấy dáng dấp tòa nhà Hằng Long từ xa nhưng xe đã bị tắc ở ngã rẽ.
Tiếng ve kêu giữa trưa hè.
Hai thanh niên bước ra từ quán cà phê Internet bên đường, vừa châm t.h.u.ố.c vừa liếc thấy chiếc Maybach nổi bật giữa dòng xe cộ, mắt sáng lên: "Uầy, siêu xe kìa."
Một người nhanh tay lấy điện thoại ra chụp ảnh.
"Con này mà tính là siêu xe á? Hơn trăm vạn thôi." Người kia bĩu môi, "Phải đi Bugatti hay Ferrari mới oách."
"Nói cứ như mày có 1 triệu tệ ấy."
"..."
Nói xong, người kia lại chụp thêm vài tấm, thuận tiện nhìn biển số xe. Bốn số cuối là 1207.
Diệp Hàm Đào hoàn toàn không biết gì về những lời bàn tán bên ngoài. Sau trải nghiệm ngày hôm qua, khi ngồi vào chiếc xe bị dân mạng đồn là "siêu xe chục triệu" này, cô đã thấy vô cùng thoải mái và tự nhiên.
Ánh nắng chan hòa, dòng xe cộ tắc nghẽn dần được khơi thông. Hằng Long ngày càng gần.
Diệp Hàm Đào không phải lần đầu đến đây, sau khi vào đại học cô cùng bạn cùng phòng đã tới rất nhiều lần. Trước kỳ nghỉ hè, các cô còn đến tầng 4 ăn liên hoan. Tầng 4 chủ yếu là các nhà hàng, cũng là nơi duy nhất ở Hằng Long mà Diệp Hàm Đào dám tiêu tiền. Các cửa hàng ở tầng khác cô rất ít khi vào, nghe bạn cùng phòng nói đồ ở đó rất đắt, không phải nơi sinh viên như các cô có thể chi trả.
Trước khi đi, Diệp Hàm Đào đã liệt kê đại khái vài hãng khăn lụa và nước hoa. Khi tra giá trên mạng, quan niệm tiêu dùng của cô đã bị chấn động mạnh.
"Khăn lụa mấy ngàn đến cả vạn tệ..." Diệp Hàm Đào vuốt ve chiếc khăn lụa trên balo, cảm giác mềm mại mát lạnh. Đây là chiếc khăn mẹ cô dùng để che bụi cho cái loa nhỏ trên tủ TV. Cô định lấy nó làm tiêu chuẩn để so sánh khi đi mua khăn lụa, cố gắng mua được món đồ có giá trị thực tế cao nhất với mức giá hợp lý nhất.
Diệp Hàm Đào nhìn thấy cổng trung tâm thương mại quen thuộc, kéo khóa balo lên: "Ba, dừng ở bên này —— Ơ?"
Diệp Duy Chinh đ.á.n.h lái rẽ vào lối đi, chạy thẳng xuống hầm để xe của Hằng Long.
"À đúng rồi! Mình có thể đi thang máy từ hầm lên thẳng các tầng." Lần cuối cùng Diệp Hàm Đào được ngồi xe nhà đến đây đã là mấy năm trước, sau này toàn đi tàu điện ngầm hoặc taxi công nghệ.
Diệp Duy Chinh dừng xe.
"Đào Đào, mấy hãng nước hoa và khăn lụa con muốn mua đều ở tầng hai."
Ông đưa tay giúp Diệp Hàm Đào chỉnh lại dây đeo balo: "Ba đi xem nhà cùng khách hàng trước, con mua xong thì gọi điện, ba đến đón."
Diệp Hàm Đào vỗ nhẹ vào tay ông, ra dáng cụ non nói: "Lão Diệp! Ba cứ thoải mái làm việc đi!"
Diệp Duy Chinh cười: "Được được được, Diệp t.ử của ba cũng cứ thoải mái mua sắm nhé!"
Diệp Hàm Đào làm ký hiệu OK.
Xuống xe, Diệp Duy Chinh vẫy tay qua cửa sổ: "Đào Đào, con vào thang máy trước đi, lát nữa ba đi sau."
Hầm để xe không sáng sủa như bên ngoài. Dù là buổi sáng ngày làm việc nhưng cũng đậu không ít xe. Khả năng định hướng của Diệp Hàm Đào rất kém, bình thường khó tìm được thang máy, nhưng ba cô chọn chỗ đậu rất tốt, vừa xuống xe là thấy ngay.
Diệp Duy Chinh ngồi trong xe nhìn con gái đi vào, lúc này mới nổ máy rời khỏi hầm. Ông đâu cần dẫn khách đi xem nhà thật, mà là đi xử lý công việc tồn đọng của chi nhánh nước ngoài. Chờ ông giải quyết xong việc thì chắc Đào Đào cũng mua sắm xong.
Cửa hàng đầu tiên Diệp Hàm Đào bước vào là SAR, không phải để mua khăn lụa hay nước hoa, mà là để xem túi xách. Lần trước nghe đến thương hiệu này là từ cái áo thun in hoa giá bốn chữ số của Già Duyệt.
Bước vào cửa hàng, cô bị choáng ngợp bởi tông màu đen trắng chủ đạo, thiết kế rất tối giản. Trong tiệm treo một vài bức ảnh quảng cáo, Diệp Hàm Đào vừa đi vừa ngắm nghía xem có ảnh nào của Già Duyệt không, nhưng không thấy.
Ngược lại, một cô người mẫu ngoại quốc tóc vàng xuất hiện với tần suất dày đặc.
Diệp Hàm Đào lên mạng tra thử, bất ngờ phát hiện dưới từ khóa tìm kiếm tên cô người mẫu này có liên quan đến chị Thời Nguyệt. Bấm vào xem, hiện ra một đoạn phỏng vấn bằng tiếng Anh của một tờ báo với cô người mẫu này, nội dung nói về việc cô ta bị chị Thời Nguyệt cướp mất vị trí vedette trên sàn diễn.
Phóng viên hỏi cô ta có ý kiến gì không.
"Chỉ là một kẻ thất bại đi ra từ xó xỉnh nào đó thôi."
"Trên sân khấu ánh đèn có sáng đến đâu cũng không che giấu được sự nghèo hèn toát ra từ trong xương tủy."
Diệp Hàm Đào tắt ảnh chụp màn hình, nhìn lại tấm áp phích khổng lồ trên tường thêm hai giây rồi thầm phỉ nhổ trong lòng: Phì —— Cô mới là kẻ thất bại. Kẻ thất bại bị chị Thời Nguyệt thay thế.
Diệp Hàm Đào không thèm nhìn cô người mẫu ngoại quốc kia nữa, đi sâu vào trong tiệm vài bước, ánh mắt lướt qua từng tủ trưng bày. Ngoài các kiểu túi xách khác nhau, quần áo và trang sức cũng muôn hình vạn trạng.
Sở dĩ hôm nay cô vào cửa hàng SAR là vì khi đi ngang qua đây, cô nhớ đến một đoạn cốt truyện trong nguyên tác. Nhóm đối chiếu đã chụp vài tấm ảnh cùng túi xách tại một cửa hàng SAR, đăng lên mạng xã hội với dòng trạng thái "đi dạo phố cả ngày". Ngay sau đó, một fan của Liêu Già Duyệt tình cờ có mặt tại cửa hàng đã đăng ảnh vạch trần nhóm đối chiếu chỉ vào chụp ảnh "sống ảo" chứ không hề mua túi.
"Xin chào, quý khách cần gì ạ?" Nhân viên tư vấn bán hàng bước tới chào hỏi.
Ánh mắt cô ta lướt từ tóc, quần áo đến giày của Diệp Hàm Đào, đ.á.n.h giá một vòng, ánh mắt không thay đổi gì, vẫn giữ nụ cười nhạt: "Quý khách muốn xem gì ạ?"
Diệp Hàm Đào chỉ sang bên cạnh: "Xem túi."
Dẫn Diệp Hàm Đào đi vài bước, nhân viên tư vấn bỗng nhớ ra vị khách này trông quen quen. Đây chẳng phải là Diệp Hàm Đào trong show Bạn Học Tới đang rất hot gần đây sao! Cô ta bình thường không hay xem show giải trí, nhưng nhận ra được Diệp Hàm Đào là nhờ hot search ngày hôm qua.
#Siêu xe chục triệu tệ của Diệp Hàm Đào#
Diệp Hàm Đào nhìn quanh cửa hàng một vòng, ánh mắt dừng lại ở khu vực quần áo, nơi có một cô gái đang cầm điện thoại. Thấy Diệp Hàm Đào nhìn về phía mình, cô gái kia lập tức quay đi giả vờ chọn quần áo, nhưng chiếc điện thoại vẫn giơ lên chụp tách tách qua khe hở giữa các bộ đồ.
Diệp Hàm Đào xác định đây chính là fan sẽ đăng ảnh bóc phốt cô. Chỉ là bị quần áo che khuất nên không thấy rõ mặt. Nhưng không quan trọng, miễn là người bị chụp như cô thấy rõ mặt là được.
Vì thế, Diệp Hàm Đào vừa nghiêng người điều chỉnh góc độ để cô gái kia chụp được chính diện, vừa hỏi nhân viên tư vấn bên cạnh: "Chị ơi, em có thể mượn cái túi này chụp ảnh được không?"
"Quý khách khách sáo quá, cần gì phải mượn." Nhân viên tư vấn nghe Diệp Hàm Đào muốn chụp ảnh, không những không khó chịu mà thái độ còn thân thiện hơn, "Được phục vụ quý khách là vinh hạnh của tôi."
Người khác có thể chỉ nhìn thấy ba chữ Maybach, nhưng cô ta lại ghi nhớ kỹ cái tên 62 Zeppelin. Loại xe này sản xuất giới hạn 100 chiếc toàn cầu, trong nước chỉ có hơn mười chiếc, hoàn toàn không có khả năng xuất hiện trên thị trường cho thuê xe. Người nhà Diệp Hàm Đào có thể mượn được xe và lái tùy ý, chứng tỏ họ phải mang lại lợi ích cực lớn hoặc có quan hệ cực kỳ thân thiết với chủ xe. Kết giao với người như vậy chỉ có lợi chứ không có hại.
"Quý khách thấy chiếc túi này thế nào?"
Diệp Hàm Đào không rành về các mẫu túi của SAR, nhưng nhìn chiếc túi có dây xích này rất thuận mắt: "Cái này bao nhiêu tiền ạ?"
"Mẫu da sần này hiện tại có giá 8 vạn tệ (khoảng 280 triệu VND)." Nhân viên tư vấn ra hiệu cho Diệp Hàm Đào đeo thử, "Ngoài phối màu đen vàng này, cửa hàng còn có mẫu phối màu đen bạc."
Dưới ánh mắt sáng rực của nhân viên tư vấn, Diệp Hàm Đào đeo chiếc túi lên vai.
Trong gương, cô gái cao ráo trắng trẻo, mái tóc dài tết kiểu xương cá lỏng lẻo, phối cùng quần yếm bò màu xanh nhạt, trông rất thanh xuân xinh đẹp. Nhờ chỉnh lại túi cho Diệp Hàm Đào, nhân viên tư vấn đứng gần mới phát hiện chiếc quần yếm có phom dáng rất đẹp, như được may đo riêng, ôm sát từng đường nét cơ thể của Diệp Hàm Đào.
Cô ta cười khen ngợi: "Mẫu túi này rất hợp với quý khách, nhiệt tình hoạt bát mà không mất đi vẻ thanh lịch."
Diệp Hàm Đào nhìn mình trong gương, ánh mắt cũng tràn đầy vẻ hài lòng. Trong show đụng phải cái áo thun bốn chữ số của Già Duyệt còn sợ làm rách, giờ cô đã có gan thử đeo cái túi 8 vạn tệ, đúng là có tiến bộ!
"Trong cửa hàng còn có bộ sưu tập màu ombre." Nhân viên tư vấn hỏi, "Quý khách có muốn xem không? Tôi có thể lấy ra cho quý khách thử hết."
Diệp Hàm Đào đã nhanh ch.óng chụp được hai tấm ảnh, trả túi lại cho nhân viên: "Không cần xem nữa đâu ạ, cảm ơn chị."
Khi Diệp Hàm Đào vừa rời khỏi cửa hàng, một nhân viên khác đi tới nói nhỏ: "Elena, người vừa nãy là 'thánh nổ' nổi tiếng trên mạng đấy, sao cô còn tâng bốc cô ta thế?"
Nhân viên tư vấn Elena vừa phục vụ Diệp Hàm Đào cũng chính là "best seller" (người bán hàng giỏi nhất) của cửa hàng.
