Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 113
Cập nhật lúc: 03/03/2026 16:06
Khương Nam Thư gật gật đầu:
“Bởi vì tôi chỉ học một tiếng đồng hồ thôi."
“..."
Anh ta gượng cười:
“Vậy mức giá phù hợp trong lòng cô là bao nhiêu?"
“Chín đồng chín hào."
Nhân viên công tác:
“..."
“Cô đừng mặc cả nữa, cô lại đây mà c.h.é.m tôi luôn đi."
Cuối cùng Khương Nam Thư vẫn đi vào.
Bởi vì phòng tập bơi mở cửa mười tiếng một ngày, quy đổi ra thì một tiếng đúng thật là bằng chín đồng chín hào.
Sắc mặt của tất cả mọi người trong phòng tập bơi đều đen xì, duy chỉ có Khương Nam Thư là hớn hở.
Đúng thật là sống lâu mới thấy, lần đầu tiên thấy người keo kiệt như vậy!
Nhưng cô vào trong lại mua một bộ đồ bơi trị giá ba trăm tệ.
Mọi người:
“..."
Cái này rốt cuộc là nghèo hay là không nghèo đây?
Khương Nam Thư thay bộ đồ bơi hai dây, chất vải màu đen mỏng nhẹ làm nổi bật vóc dáng lồi lõm có khúc của cô, làn da trắng như tuyết, đi chân trần trên bờ bể bơi, tự thành một phong cảnh trong phòng tập bơi.
Ánh mắt của khách khứa trong phòng tập không tự chủ được mà đặt trên người Khương Nam Thư.
Cô giơ tay b.úi tóc lên, bộ đồ bơi này là dạng liền thân, phần thân trên để lộ xương quai xanh tinh tế của cô, cùng với chiếc cổ thiên nga thon dài, phần thân dưới có một dải váy cực ngắn che chắn gốc đùi, mỗi bước đi đều phong tình vạn chủng.
“Chào cô, tôi là huấn luyện viên phụ trách dạy cô."
Giọng nói của người đàn ông mang theo sự nam tính.
Khương Nam Thư ngẩng đầu, người đàn ông rất cao, chiều cao 1m65 của Khương Nam Thư cũng chỉ đến vai anh ta.
Sau khi nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông, Khương Nam Thư cười rồi:
“Soái ca, nhìn quen mắt quá, tên là gì vậy?"
Đoạn Hoài Vũ hơi cúi đầu, anh mặc một chiếc áo ba lỗ bó sát màu đen, cơ bụng ẩn hiện dưới lớp áo ba lỗ.
Anh vốn chẳng trông mong Khương Nam Thư có thể nhớ được tên của mình, đối với một người mẫu nam không mấy nổi bật từng được cô b.a.o n.u.ô.i một lần như anh thì đúng thật là khó lòng lọt vào mắt cô.
“Khương tiểu thư, tôi tên là Đoạn Hoài Vũ."
Nhưng anh vẫn lặp lại một lần nữa.
“Cô muốn học động tác gì, tôi đều có thể dạy cô."
Ngũ quan góc cạnh của anh thần sắc rất nhạt, quy quy củ củ giữ khoảng cách với cô.
Đoạn Hoài Vũ.
Cô nhớ ra rồi.
Đây chính là vệ sĩ đắc lực được Tô Nhiễm thu phục mà.
Theo cốt truyện này thì anh ta đã nhận được ơn huệ của Tô Nhiễm rồi.
Khương Nam Thư môi đỏ cong lên cười, dư quang liếc thấy Tô Nhiễm đang từ cửa lớn đi vào:
“Vòng tròn thật nhỏ, lại gặp nhau rồi."
Cầu phiếu, có lỗi chữ có thể bắt lỗi một chút, cảm ơn.
Chương 91 Sao lại giống như ban phát cho ch.ó vậy
Khương Nam Thư cảm thấy, cái cốt truyện này nên phục vụ cô mới đúng, cô đi đến đâu là có Tô Nhiễm xuất hiện ở đó, lúc này cô chỉ muốn chân thành tha thiết học bơi thôi, đợi đến lúc cô có thể bơi nhanh hơn cá mập, cô ngay cả nhảy đại dương cũng chẳng sợ nữa.
“Huấn luyện viên Đoạn, anh định dạy tôi như thế nào đây?"
Khương Nam Thư thu hồi tầm mắt, cười híp mắt nhìn Đoạn Hoài Vũ.
Đoạn Hoài Vũ không dám nhìn thẳng vào mắt cô, rõ ràng chỉ là một câu nói rất bình thường, nhưng giọng nói của Khương Nam Thư kiều nhuyễn lảnh lót, lọt vào tai anh cứ như mang theo những chiếc móc nhỏ quấn quấn quýt quýt, mập mờ nảy sinh.
Anh đi xuống nước, cả người nổi trên mặt nước, đưa tay về phía Khương Nam Thư:
“Xuống đây mới có thể dạy cô được."
Khương Nam Thư ngồi bên hồ bơi, đôi chân trần đạp trên mặt nước trong vắt, cánh tay trắng ngần chống trên thành hồ, lúc cô hơi nghiêng đầu, những sợi tóc xõa bên tai cũng đung đưa theo.
Đôi mắt hạnh sáng như nước mang theo ý cười, ngữ khí kiêu ngạo:
“Không muốn."
Cô nhìn Đoạn Hoài Vũ chỉ huy nói:
“Anh bơi cho tôi xem đi, bơi đẹp tôi mới cần anh dạy."
Khương Nam Thư mang theo sự kiêu kỳ của đại tiểu thư, rõ ràng lời nói ra không mấy dễ nghe, nhưng nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp này của cô thì dường như cũng không phải là không thể tha thứ.
Cô đang cậy đẹp mà làm càn, Đoạn Hoài Vũ không nhận ra được mà thở dài một tiếng, lựa chọn thần phục.
Đoạn Hoài Vũ đ-âm đầu xuống nước, vóc dáng cường tráng khi bơi lên cũng rất thuận mắt.
“Khương Nam Thư?"
Nghe thấy giọng nói của Tô Nhiễm.
Khương Nam Thư quay đầu nhìn cô ta một cái, trên tay cô ta xách một cái túi, ánh mắt khó hiểu lại kinh ngạc nhìn cô.
Khương Nam Thư nở nụ cười tươi rói:
“Có việc gì không?"
Tô Nhiễm mím môi, cô ta đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Khương Nam Thư và Đoạn Hoài Vũ, nhìn Đoạn Hoài Vũ đang bơi đi rồi quay lại một nửa, trong lòng nhất thời dâng lên cơn giận.
Cô sao có thể cậy mình có tiền mà hành hạ huấn luyện viên dạy bơi như vậy chứ?
Tô Nhiễm ngữ khí bình tĩnh:
“Cô ở đây làm gì vậy?"
Khương Nam Thư đảo mắt một cái:
“Bơi lội chứ làm gì, cô bị mù à."
Tô Nhiễm nén giận:
“Đã là bơi lội thì tại sao phải hành hạ huấn luyện viên dạy bơi như vậy?
Anh ấy cũng không dễ dàng gì, chỉ là ra ngoài kiếm miếng cơm ăn thôi."
“Sao hả?
Quan tâm như vậy, cô xót xa cho anh ta à?"
Khương Nam Thư chớp chớp mắt, ngữ khí chân thành.
Tô Nhiễm nghẹn lời, sắc mặt đỏ bừng, có chút bực bội:
“Khương Nam Thư, tôi chỉ là nói một câu công bằng thôi, hành vi của cô vốn dĩ là không đúng, hà tất phải làm khó người làm công chứ, hơn nữa thời gian của Hoài Vũ rất gấp, huấn luyện viên phòng tập bơi chỉ là nghề tay trái của anh ấy thôi."
Khương Nam Thư đúng thật là không ngờ tới, mới bao lâu chứ, cô ta đã tìm hiểu về Đoạn Hoài Vũ nhiều như vậy rồi.
Trình Án cũng đúng là đồ vô dụng, trông chừng Tô Nhiễm mà cũng có thể để cô ta quen biết thêm nam giới mới.
Đoạn Hoài Vũ trồi đầu lên khỏi mặt nước, vuốt ngược mái tóc ướt, nhìn thấy Tô Nhiễm trong chớp mắt có chút ngỡ ngàng:
“Tô tiểu thư?
Sao cô lại ở đây?"
Tô Nhiễm trên mặt mang theo nụ cười, xách xách cái túi:
“Em ở đây có mấy hộp thu-ốc mỡ, trước đây lúc em ở nước ngoài bị thương ở thắt lưng, chính là nhờ cái này bôi mà khỏi đấy, vì vẫn còn thừa một ít nên em mang đến đây, anh mang về nhà cho bác gái dùng, bác chắc chắn sẽ nhanh ch.óng bình phục thôi."
Khuôn mặt góc cạnh của Đoạn Hoài Vũ hiện ra một nụ cười nhạt:
“Tô tiểu thư cảm ơn cô, mẹ tôi nếu biết cô ghi nhớ bà như vậy thì chắc chắn sẽ rất vui."
Tô Nhiễm thanh thuần mỉm cười:
“Không sao đâu, có thể giúp được mọi người là tốt rồi."
Khương Nam Thư hơi híp mắt, những tình tiết đã đọc qua hiện lên trong não.
Đoạn Hoài Vũ sinh ra trong một gia đình bình thường, hơn nữa có một người mẹ bị gãy xương phức tạp nửa thân dưới do ngã lầu.
Mỗi năm tiền anh ta kiếm được đều dùng để chi trả viện phí cho mẹ anh ta.
Mà ngày hôm đó ở quán bar, chính là lúc anh ta thiếu tiền nhất.
Cốt truyện ban đầu nên là, Tô Nhiễm đi mượn r-ượu giải sầu, đã gọi điện thoại cho Lục Thanh Diễn.
