Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 14

Cập nhật lúc: 03/03/2026 12:08

Trần Thiên thần sắc chân thành, Khương Nam Thư do dự một chút rồi gật đầu:

“Dù sao nhiều tiền cũng đã đưa rồi, chẳng thiếu thêm chút này nữa, tớ đi mượn cho cậu."

Trần Thiên còn chưa kịp phản ứng.

Đúng lúc này, Khương Doãn Xuyên tìm tới, anh ta thấy mắt Khương Nam Thư đỏ hoe, nhíu mày hỏi:

“Sao cô lại khóc rồi?

Ai bắt nạt cô à?"

Khương Nam Thư liếc nhìn Trần Thiên, hạ quyết tâm:

“Anh năm, anh có thể cho em mượn ít tiền được không, em giúp Thiên Thiên đóng viện phí."

Cô chớp đôi mắt to, điên cuồng ám thị:

【 Mau hỏi tôi đi, tiền của tôi đâu, mau hỏi mau hỏi mau hỏi! 】

Khương Doãn Xuyên bị tiếng ồn làm cho đau cả tai, thuận theo ý cô:

“Tiền của cô đâu?

Cha mẹ hằng tháng đều cho cô tiền tiêu vặt, đi đâu hết rồi?"

Mắt Khương Nam Thư sáng lên, không ngờ Khương Doãn Xuyên lại hiểu ý đến thế, cô do dự nhìn về phía Trần Thiên.

Trần Thiên thầm kêu không ổn.

Giây tiếp theo, liền thấy Khương Nam Thư nói toẹt hết ra:

“Em đều đưa cho Thiên Thiên hết rồi, cậu ấy nói cậu ấy là bạn tốt nhất của em, bất cứ thứ gì của chúng em cũng phải chi-a s-ẻ với nhau, tiền tiêu vặt cha mẹ cho em hằng tháng, cậu ấy đều mượn đi một nửa."

Ánh mắt Khương Doãn Xuyên sâu thẳm.

Tuy người nhà không quản Khương Nam Thư, chỉ cần người còn sống là coi như nuôi tốt rồi.

Nhưng cũng chẳng có lý do gì để lấy trắng nhiều tiền như thế mà không trả, nên biết tiền tiêu vặt một tháng của Khương Nam Thư là một trăm nghìn tệ, về mặt tiền bạc, họ chưa bao giờ bạc đãi cô.

“Tổng cộng đã mượn bao nhiêu?"

Trần Thiên lúc này thực sự là mặt không còn chút sắc m-áu nào, cô ta có thể lừa bịp Khương Nam Thư, nhưng tuyệt đối không lừa được Khương Doãn Xuyên.

Còn có mấy người cảnh sát đang đứng xem, rõ ràng không ngờ một nữ sinh viên chưa đầy hai mươi tuổi như cô ta lại mượn nhiều tiền đến vậy.

Cô ta run môi:

“Mượn, mượn Nam Thư bốn trăm nghìn."

“Không đúng đâu, có tám trăm nghìn lận mà Thiên Thiên."

Khương Nam Thư rành mạch đính chính:

“Còn rất nhiều túi xách và quần áo đặt may cùng trang sức cậu mượn đeo nữa, mượn đi rồi chẳng bao giờ trả lại cho tớ, quần áo tớ cũng không lấy lại nữa, quy đổi hết thành tiền rồi, vậy tám trăm nghìn này, bao giờ cậu trả lại cho tớ?"

Trần Thiên hận không thể trợn mắt ngất xỉu luôn cho xong.

Con tiện nhân này chẳng phải luôn rất ngu ngốc sao?

Cô ta mượn nhiều như vậy, thấy nó cũng chẳng có ý định đòi lại nên mới càng ngày càng quá đáng.

Dù sao mặc đồ của nó, dùng đồ của nó, nó cũng chẳng hé răng nửa lời, còn chủ động dâng lên cho cô ta nữa.

Khương Doãn Xuyên hừ lạnh một tiếng, nghĩ đến câu “tớ chỉ là một kẻ đáng thương không có ai yêu" của Khương Nam Thư, trong lòng bỗng thấy có chút không dễ chịu.

Thế là nói:

“Xem như cô là bạn của em gái tôi, tôi cho cô thời gian một tuần, tám trăm nghìn này phải trả lại không thiếu một xu cho em gái tôi, nếu không thì cô cứ đợi hầu tòa đi."

Chương 12 Với cái giọng hát độc hại này, ai nghe người nấy ch-ết!

Một tuần?

Bắt cô ta trả tám trăm nghìn?

Lần này cô ta khóc thật rồi.

Mắt vì chua xót mà đau dữ dội.

Đặc biệt là một bên mắt còn bị thương, bác sĩ nói nếu không giữ gìn cẩn thận, khả năng cao là sẽ không nhìn thấy gì nữa.

Cô ta dụi đỏ con mắt còn lành lặn, nhìn Khương Nam Thư đầy đáng thương:

“Nam Thư, tớ..."

“Xì, cô không định quỵt tiền đấy chứ?"

Khương Doãn Xuyên lạnh lùng cắt ngang lời định bán t.h.ả.m của Trần Thiên.

Khương Nam Thư lập tức chắn trước mặt Trần Thiên, vẻ mặt rất giận dữ:

“Anh năm, anh còn dám nghi ngờ nhân phẩm bạn của em là em sẽ không khách khí với anh đâu, Thiên Thiên không phải hạng người như thế, cậu ấy đã hứa trong vòng một tuần sẽ trả lại cho em thì nhất định sẽ trả!

Đúng không Thiên Thiên."

Trần Thiên:

“..."

Cô ta chưa có hứa mà, thậm chí còn đang muốn cầu xin để quỵt nợ.

Nhưng lời đã bị Khương Nam Thư nói đến mức này rồi, sắc mặt cô ta xanh rồi lại tái, tái rồi lại đen, cuối cùng biến thành trắng bệch, uể oải thốt ra một chữ:

“Đúng..."

Khương Nam Thư đi tới trước mặt Trần Thiên, đắp lại chăn cho cô ta, giả vờ như không thấy ánh mắt hận không thể xé xác mình của cô ta, ghé sát vào tai cô ta khẽ nói:

“Cậu yên tâm, tớ nhất định sẽ giúp cậu cưa đổ anh tư của tớ."

Mắt Trần Thiên lúc này mới sáng lên, thậm chí hận thù đối với Khương Nam Thư cũng tan biến hết sạch.

Đúng rồi, Khương Nam Thư đã hứa sẽ giúp cô ta xử lý Khương Chu Dã.

Nếu có thể trở thành chị dâu của nó, chẳng phải tám trăm nghìn này cuối cùng cũng quay về tay cô ta sao?

Đến lúc đó cô ta đổ hết trách nhiệm hãm hại Khương Chu Dã lên đầu Khương Nam Thư, còn sợ nó không ch-ết chắc sao?

Trần Thiên thở phào nhẹ nhõm, đưa tay nắm lấy tay Khương Nam Thư, cảm động nói:

“Nam Thư, cậu đối với tớ tốt quá, tớ trách cậu như vậy mà cậu cũng không giận, còn muốn giúp tớ, tớ không biết phải cảm ơn cậu thế nào cho phải."

Khương Nam Thư cười rạng rỡ:

“Không sao đâu, chúng mình là bạn mà, vừa nãy chắc chắn là do mắt cậu đau quá nên mới nổi giận như vậy, tớ không trách cậu đâu."

“Đúng rồi."

Cô chuyển chủ đề:

“Hôm nay tớ thấy chú giấu tiền trên lầu, trông cũng nhiều lắm, số tiền đó có thể dùng để đóng viện phí đấy."

“Cảm ơn cậu, Nam Thư."

“Không có gì đâu."

Trần Thiên nhìn dáng vẻ đại lượng của cô, trong lòng đem Khương Nam Thư ra hỏi thăm từ đầu đến chân một lượt.

Đây có lẽ chính là cái lợi khi có một người bạn đại thánh mẫu, chuyện gì trong mắt nó cũng có thể được tha thứ, vẫn ngu ngốc như xưa.

Trần Thiên chỉ có thể quy chuyện lần này là ngoài ý muốn.

Đợi cô ta trở thành tứ phu nhân nhà họ Khương, những kẻ sỉ nhục cô ta, cô ta sẽ không tha cho một ai hết.

Rời khỏi bệnh viện.

Khương Nam Thư bề ngoài không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng vui sướng đến phát điên, không ngừng hát hò, thậm chí còn hát cả bài “Vận may đến".

Tám trăm nghìn tệ, đủ để cô đi du lịch một vòng quanh thế giới rồi.

Khương Doãn Xuyên nghe cái giọng hát lệch tông kia mà mặt tái mét đi mấy độ.

Hèn chi lúc Khương Nam Thư học cấp ba lại muốn đi theo con đường ca sĩ giống Khương Chu Dã, kết quả là thu âm một bài xong đã bị mắng đến mức phải rút lui khỏi giới ca hát.

Với cái giọng hát độc hại này, ai nghe người nấy ch-ết!

Cả nhà họ Khương, cũng chỉ có Khương Chu Dã là có giọng hát hay nhất, hát cũng truyền cảm nhất.

Anh ta vội vàng tìm một chủ đề, hỏi ra câu hỏi mà anh ta muốn hỏi nhất:

“Em gái... em thấy tôi và anh hai ai đẹp trai hơn?"

Khương Nam Thư:

?

Từ lúc ở phòng bệnh của Trần Thiên cô đã thấy gã này có chút không bình thường rồi.

Rõ ràng buổi sáng còn lạnh nhạt nhìn cô, mở miệng là gọi Khương Nam Thư, vậy mà một buổi chiều trôi qua đã bắt đầu gọi cô là “em gái".

Khương Nam Thư chỉ thấy, chồn chúc tết gà, chẳng có ý tốt gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 14: Chương 14 | MonkeyD