Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 157
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:31
Khương Diệc Sâm sững sờ một lúc, sau đó mới túm lấy cổ áo Phương Minh Hách:
“Mẹ nó chứ không lẽ anh nhìn trúng con bé đó hả?
Đó là em gái của ông đây, con bé mới có mười chín tuổi thôi!"
Chương 125 Kịp thời dừng lỗ
Phương Minh Hách kinh ngạc đến mức quên cả vùng vẫy, đầu óc có chút mờ mịt.
Vậy thì người nằm trong danh sách bạn bè của anh, tên là “Tô Nhiễm" là ai?
Hồi lâu sau, anh mới đẩy Khương Diệc Sâm ra, những ngón tay rõ khớp xương nới lỏng cổ áo, giọng anh bình thản:
“Cô ấy không phải tên là Tô Nhiễm sao?"
Khương Diệc Sâm ngẩn người, đột nhiên cười phá lên:
“Anh bạn này cũng hài hước thật đấy, hóa ra là đã âm thầm nghe ngóng rồi?
Thế mà cũng có thể nhầm tên người ta được, chỉ với cái kiểu thích này của anh thì ngay cả tư cách xếp hàng anh cũng chẳng có đâu."
Phương Minh Hách:
“..."
Anh đâu có nói là thích, từ đầu đến cuối anh đều là sự chiêm ngưỡng.
Rất khó có người nào có thể nhảy điệu múa ballet khiến tim người ta cũng phải đ-ập theo như vậy, ánh mắt anh chưa từng rời đi một khắc.
Chỉ là, tại sao hiệu trưởng Đại học Kinh đô lại nói cô ấy tên là “Tô Nhiễm"?
Anh đột nhiên day day trán, sớm biết vậy đã thêm vào một đặc điểm màu sắc quần áo rồi, chắc là hiệu trưởng Đại học Kinh đô nhìn nhầm rồi, đây đúng là một sự hiểu lầm tai hại.
“Khương tổng, lệnh muội tên là gì?"
Khương Diệc Sâm liếc anh một cái, cười khẩy:
“Tại sao tôi phải nói cho anh biết chứ, anh còn chẳng thèm hợp tác với tôi, nhưng mà chuyện chúng ta hợp tác là một chuyện, anh không được có ý đồ với con bé, tôi sẽ không đồng ý cho hai người ở bên nhau đâu, con bé mới mười chín tuổi, anh cái đồ trâu già này sớm từ bỏ ý định đó đi, anh còn lớn hơn tôi một tuổi đấy."
Năm nay anh hai mươi tám tuổi, Phương Minh Hách hai mươi chín.
Mặc dù anh rất tán thưởng Phương Minh Hách, nhưng điều đó không có nghĩa là có thể để anh ta gặm cỏ non.
Hơn nữa em gái nhà mình còn có hôn ước, ồ, cho dù không có thì Phương Minh Hách cũng tránh sang một bên đi.
Phương Minh Hách giận quá hóa cười:
“Tôi thấy Khương tổng vốn chẳng hề có ý định thành tâm hợp tác với tập đoàn Phương thị, chi bằng sự hợp tác sau này của chúng ta cũng chấm dứt luôn đi?
Bạc tổng trước anh đã đưa ra cho tôi một điều kiện khiến tôi rất rung động đấy."
Khương Diệc Sâm tức đến nghiến răng, một chân đ-á vào thân cây mộc phù dung bên cạnh.
Cánh hoa vì ngoại lực mà rơi xuống từng lớp từng lớp.
Anh chống hai tay lên hông, trông có vẻ tức giận không hề nhẹ:
“Cái thằng Bạc Yến ch-ết tiệt kia, hóa ra còn tìm đến cửa sớm hơn cả mình sao?
Muốn kéo người cũng không thèm hỏi xem mình có đồng ý không à?
Phương Minh Hách, anh không được đồng ý yêu cầu của hắn."
Lần đầu tiên thấy Khương Diệc Sâm tức tối mất bình tĩnh như vậy, Phương Minh Hách lúc này mới bật cười thành tiếng, giơ tay vê lấy cánh hoa rơi trên áo vest của mình:
“Xin lỗi Khương tổng, chuyện này không nằm trong phạm vi quản lý của anh nữa rồi."
Hợp tác là không thể chấm dứt được.
Thế là Khương Diệc Sâm dịu giọng lại, anh nhoẻn miệng cười, khoác vai Phương Minh Hách:
“Đều là anh em cả mà, đúng không?
Đừng nói những lời hờn dỗi như vậy, tôi không thích nghe đâu, em gái tôi tên là Khương Nam Thư, anh nhìn ai cũng được chứ đừng có nhìn trúng con bé, con bé có hôn ước với nhà họ Lục rồi đấy."
Phương Minh Hách chỉ cảm thấy nhức răng.
Người đại diện mà mình nhìn trúng lại là người nhà họ Khương.
Nhầm nhọt sang thế nào mà lại ký hợp đồng với một người xa lạ, nhưng may mà vẫn còn có thể kịp thời dừng lỗ.
Trong lòng anh, không có ai hợp với vị trí người đại diện cho “San Hô Hải" hơn Khương Nam Thư.
Nếu có thể hợp tác, San Hô Hải tiêu thụ tốt, còn có thể đại diện cho dòng trang sức “Sơn Hải" của Phương thị.
Đ-á quý cũng không đẹp bằng khuôn mặt đó của cô.
Chỉ là Khương Diệc Sâm muốn hợp tác triệt để với anh, đồng ý với anh ta thì sẽ mất đi lợi ích mà nhà họ Bạc đưa ra.
Phương Minh Hách là thương nhân, sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy, anh đẩy Khương Diệc Sâm ra:
“Ừm, tôi biết rồi, cảm ơn đã cho biết."
Thấy anh đi rồi.
Khương Diệc Sâm cười mỉa:
“Anh đúng là loại bạc tình bạc nghĩa, dùng xong là vứt bỏ tôi luôn hả."
Anh đang định đuổi theo thì có một sự mềm mại đ-âm sầm vào lưng anh.
Khương Diệc Sâm cau mày quay đầu lại, vị trí này của bọn họ hơi tối, lại hẻo lánh, theo lý mà nói người nhà họ Khương sẽ không nhìn thấy anh, anh vốn dĩ không định chơi với bọn họ, tìm Phương Minh Hách mới là việc quan trọng.
Tô Nhiễm xoa xoa cái mũi bị đụng đau, lùi lại một bước, đôi mắt ửng đỏ nhìn Khương Diệc Sâm một cái, mới không ngừng cúi đầu xin lỗi:
“Xin lỗi xin lỗi, tôi không biết ở đây có người, có làm anh đau không?"
Là cô ta sao?
Khương Diệc Sâm cười tà mị, nảy sinh ý định trêu chọc:
“Cô nói xem?
Đụng tôi đau ch-ết đi được, bồi thường chút tiền thu-ốc men đi?"
Ánh mắt Tô Nhiễm kinh ngạc, rõ ràng là không ngờ tới người trước mặt này trông đẹp trai như vậy mà lại là kẻ ăn vạ.
Mặt cô ta đỏ bừng lên, dưới cái nhìn của Khương Diệc Sâm, cô ta mới chậm chạp lấy từ trong túi ra vài tờ tiền trăm tệ, lí nhí:
“Bồi thường cho anh này, tôi phải đi tìm nhà vệ sinh đây, tạm biệt."
Trên tay cầm những tờ tiền vẫn còn hơi ấm, anh thực sự không ngờ cô gái này lại thẳng thắn như vậy, người ta đòi bồi thường là cô ta bồi thường luôn.
Anh đột nhiên nhớ ra chính sự, nhét bừa tiền vào túi quần tây:
“Phương Minh Hách, anh đợi ông đây với!"
Mà Phương Minh Hách đã sớm nhân lúc Khương Diệc Sâm không chú ý mà lái xe rời đi rồi.
Đùa à, gặp phải loại kẹo mạch nha này chắc chắn phải chạy thật xa, nếu không lại bị quấn lấy nói chuyện hợp tác nữa cho xem.
Cho dù anh có hợp tác v-ĩnh vi-ễn với nhà họ Khương thì cũng chỉ tìm em gái anh ta thôi.
Chỉ là không biết Khương Nam Thư có đồng ý đến đại diện quảng cáo không.
Anh đã tìm lâu như vậy mới tìm được người phù hợp nhất với hình tượng.
Chiếc xe đang di chuyển trên đường, anh tìm thấy WeChat của Tô Nhiễm, gửi một tin nhắn cực kỳ khách khí qua đó:
【Tô tiểu thư, xin lỗi, lần này hợp đồng thử vai San Hô Hải mà cô đã ký tôi đơn phương tuyên bố tạm dừng, tôi tìm nhầm người rồi, người đại diện lý tưởng nhất trong lòng tôi không phải là cô, tôi sẽ bồi thường cho cô một khoản tổn thất nhất định, trợ lý của tôi sẽ chuyển tiền vào thẻ của cô.】
Gửi xong câu nói này.
Phương Minh Hách liền xóa luôn cái người không quan trọng này đi.
Giây tiếp theo, điện thoại của Khương Diệc Sâm gọi tới, anh trực tiếp tắt màn hình, coi như không nhìn thấy....
Trang viên Phong Lâm.
Tô Nhiễm vất vả lắm mới tìm thấy nhà vệ sinh, lúc đang rửa tay ở bồn rửa mặt, điện thoại vang lên một tiếng.
Cô ta tưởng là Trình Án gửi tới, vì cô ta đã đi ra ngoài một lúc rồi.
Mở tin nhắn ra, tay cô ta run lên, điện thoại trực tiếp rơi xuống đất, màn hình vỡ nát.
Cô ta ngồi xổm trên đất nhặt lên, đoạn chữ này của Phương Minh Hách dưới lớp kính vỡ vụn có chút rời rạc.
Giống như một giấc mơ vậy.
Người đại diện của San Hô Hải chẳng phải đã chọn cô ta rồi sao?
