Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 215

Cập nhật lúc: 03/03/2026 23:07

“Cuối cùng Chung Khải lên sân khấu, thu dọn bức tranh của Khương Nam Thư mang đi.”

Họ căn bản không hiểu ý nghĩa của bức tranh này.

Đây không phải được vẽ bằng b.út, mà là bằng kiếm!

Có thể điều khiển đến mức độ này, chứng tỏ công phu thư pháp của cô rất thâm hậu.

Chỉ cần nghĩ đến việc một nhân tài như vậy không thuộc về hiệp hội của mình là ông lại thấy đau lòng quá đi mất.

Đạo diễn Ôn thông minh hơn, trực tiếp âm thầm đi tìm Khương Nam Thư.

Người này nhất định phải lôi kéo vào đoàn phim cho bằng được.

Đợi đến khi mọi người đi hết rồi, họ mới từ từ phát ra tiếng bàn tán.

“Mọi người chắc chắn chứ, cái người vừa nãy là kẻ rơm r-ác vô dụng Khương Nam Thư sao?

Cô ta được đưa đi tái tạo lại rồi à?!"

“Không chắc chắn lắm... có lẽ là bị quỷ nhập tràng rồi, nếu không sao thay đổi lớn đến thế."

“Mặc dù vậy... tôi đột nhiên thấy thích cô ấy rồi thì phải làm sao bây giờ?

Cô ấy có để tâm đến giới tính không?

Tôi có thể vì yêu mà làm số 0."

Phương Minh Hách từ hàng ghế đầu đứng dậy, nụ cười trên môi không thể nào che giấu được.

Anh nhìn Khương Diệc Sâm cũng đang đờ đẫn:

“Khương gia các anh thực sự đã bồi dưỡng được một bảo bối rồi đấy, người đại diện cho dòng trang sức 'Sơn Hải' của tôi cũng có rồi."

Khương Diệc Sâm nghiến răng:

“...

Đồ gian thương!"

“Tôi đã ký thỏa thuận với cô ấy rồi, khi làm đại diện cho tôi thì không được ký với công ty khác.

Lát nữa tôi sẽ tăng thù lao gấp đôi cho cô ấy, cô ấy cứ yên tâm ở lại Phương thị là được rồi."

Khương Diệc Sâm thực sự hối hận.

Tìm mấy ngôi sao kia làm gì chứ, chẳng thà tìm em gái mình.

Bây giờ bị Phương Minh Hách nẫng tay trên mất rồi, anh tức đến vẹo cả mũi.

Thấy người chuẩn bị đi.

Anh vội vàng đuổi theo:

“Đợi tôi với, bàn bạc chút đi... trả em gái lại cho tôi."

Tô Nhiễm có chút bất lực tựa người vào tường.

Chứng kiến màn biểu diễn của Khương Nam Thư, màn biểu diễn mà cô vốn tràn đầy tự tin có thể gây chấn động bỗng trở nên giống như một trò hề, khiến cô tiến thoái lưỡng nan.

Cuối cùng cô nén lại sự bực bội trong lòng, vừa xuất hiện đã phát hiện người bên dưới đã bỏ đi gần hết, những người còn lại thì tâm hồn treo ngược cành cây, chẳng mảy may hứng thú xem cô biểu diễn.

Lại là Khương Nam Thư!

Tại sao cô ta luôn thích đến để chặn đường cô như vậy.

Sự không cam lòng trong lòng cô hóa thành một hố đen nuốt chửng lấy cô.

Còn đạo diễn Ôn, người vừa đuổi kịp Khương Nam Thư, sau khi nghe cô đưa ra điều kiện thì liền trợn tròn mắt.

“Cô... cô nói cái gì?"

Khương Nam Thư lại lặp lại một lần nữa:

“Tôi có thể tham gia đoàn phim của ông, nhưng vai nữ phụ số hai này nhất định phải giao cho Khương Nhạc Y."

Cô dừng lại một chút, môi nở nụ cười:

“Tôi cũng không cần thù lao của ông, tôi sẽ làm không công cho ông, nhưng ông nhất định phải cho những người có nỗ lực một cơ hội để chứng minh bản thân."

Cầu xin phiếu bầu, các bạn nhặt lỗi chính tả giúp mình nhé.

Tiểu Khương:

“Vì chị 'kim chủ', tôi có dễ dàng gì đâu?”

Chương 171 Ánh mặt trời thật ấm áp, có thể chữa lành mọi vết thương chưa khép miệng

Đạo diễn Ôn cau mày, ông thực sự lay động.

Trời mới biết ông muốn giữ Khương Nhạc Y lại đến mức nào, đặc biệt là sau khi phải chịu đựng sự tức giận từ việc Tô Nhiễm mang vốn vào đoàn phim, ông lại càng nhớ đến một Khương Nhạc Y cầu tiến và nỗ lực.

Chỉ là Bạc tổng đã nói rồi, lần đầu tư này là vì Tô Nhiễm, cô ta muốn cái gì thì cứ làm theo lời cô ta nói.

Mặc dù giới giải trí không thiếu những kim chủ lăng xê cho các sao nữ, nhưng Bạc Yến này lại là lần đầu tiên dốc sức lăng xê một người như vậy.

“Nhưng Bạc tổng, anh ta..."

Khương Nam Thư nhìn dáng vẻ do dự này của ông, cô biết ông đang lo lắng điều gì.

Cô không nhịn được bật cười:

“Đạo diễn Ôn, ông cũng là một đạo diễn kỳ cựu rồi, phim của ông có bộ nào thành tích kém đâu?

Không đầu tư cho ông mới là tổn thất của họ.

Cho dù mất đi Bạc gia, thì trong giới hào môn ở Kinh Thành vẫn còn rất nhiều người khác, chẳng ai chê tiền nhiều đâu.

Hơn nữa..."

Khương Nam Thư khẽ nheo mắt:

“Tôi cá là Bạc Yến sẽ không rút vốn đâu, bởi vì Tô Nhiễm cần bộ phim này."

Đạo diễn Ôn thở dài một tiếng.

Bản thân ông thì chẳng sợ gì, chỉ là ông đã miệt mài với nghệ thuật bao nhiêu năm qua, cũng sợ Bạc Yến hạ lệnh một cái là các nhà tư bản đều không đầu tư vào phim của ông nữa.

Nhưng Khương Nam Thư nói đúng, tài năng và sự nỗ lực không nên bị vùi dập, ông nên cho Khương Nhạc Y một cơ hội.

Thế là ông gật đầu một cách trịnh trọng:

“Tôi đồng ý với cô, cho dù bị rút vốn cũng không sao, tôi sẽ tìm người đầu tư lại.

Bộ phim này tôi đã chuẩn bị suốt ba năm, dù thế nào cũng phải quay cho bằng được."

Sau đó ông nói với Khương Nam Thư:

“Nhất định phải đến đấy nhé, đừng có cho tôi leo cây đấy."

Chỉ là một chỉ đạo võ thuật, vẽ vài bức tranh thôi mà, cũng chẳng phải chuyện gì quá khó khăn.

Khương Nam Thư gật đầu lia lịa, đạo diễn Ôn mãn nguyện rời đi.

Ông đã nhanh hơn Chung Khải một bước giành được người về, ừm, cảm giác khá là sướng.

Hứa Hề ôm một bó hoa hướng dương hớt hải chạy tới:

“Khương Khương, chúc mừng cậu biểu diễn thuận lợi, màn biểu diễn đó thực sự rất hay, tớ thích lắm."

Bó hoa hướng dương được nhét vào tay Khương Nam Thư.

Cô ngẩng đầu nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Hề và vẻ mặt bất lực của Từ Tinh Vãn.

Nụ cười trên môi cô nhàn nhạt:

“Cảm ơn hai cậu, đây là lần đầu tiên trong đời tớ nhận được hoa đấy."

Hứa Hề cười rạng rỡ:

“Khách khí với bọn tớ làm gì.

Đúng rồi..."

Ánh mắt cô bạn có chút mờ mịt:

“Khương Khương, vừa nãy cái vị Viện trưởng họ Chung gì đó đã mang bức tranh cậu vẽ đi rồi, Hiệu trưởng còn cung kính tiễn ông ta đi nữa.

Ông ta thực sự là Viện trưởng của cái gọi là Hiệp hội Thư pháp Hoa Quốc sao?

Tại sao một người như vậy lại hạ mình đến tham dự buổi dạ tiệc này nhỉ?"

Khương Nam Thư nhún vai:

“Không biết, có lẽ là quen biết với lão già họ Ôn kia chăng?"

Hứa Hề:

“..."

Người ta là đạo diễn lớn mà qua miệng cậu bỗng chốc trở thành 'lão già họ Ôn' rồi sao.

Từ Tinh Vãn nở nụ cười:

“Màn biểu diễn của cậu thực sự rất bất ngờ, nó cũng khiến tớ có một cái nhìn hoàn toàn mới về cậu đấy.

Mọi người bên ngoài đang mải miết dò hỏi tin tức về cậu kìa, chẳng ai thèm xem màn biểu diễn của Tô Nhiễm nữa."

Khương Nam Thư đã đoán trước được điều này rồi.

Cho nên cô mới đặc biệt yêu cầu tiết mục của mình phải được sắp xếp trước Tô Nhiễm.

Chỉ cần cô đủ thu hút ánh nhìn thì có thể kéo được đạo diễn Ôn đi.

Còn về tiết mục mà Tô Nhiễm sắp biểu diễn, đạo diễn Ôn dĩ nhiên là chẳng còn thời gian đâu mà xem.

Cô quay sang nhìn Từ Tinh Vãn, nhe hàm răng trắng tinh ra cười:

“Tớ vừa nghe đạo diễn Ôn nói Tô Nhiễm là mang vốn vào đoàn phim đấy, nhà đầu tư là Bạc Yến.

Anh trai cậu đối với ai cũng hào phóng như vậy sao?"

Nụ cười của Từ Tinh Vãn lập tức tắt ngóm.

Cô chưa bao giờ quan tâm đến chuyện công việc của Bạc Yến, bởi vì cô ghét anh ta.

Nhưng khi nghe thấy anh ta dốc sức lăng xê cho một người phụ nữ khác như vậy, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác buồn nôn.

Cô lạnh mặt đáp:

“Anh ta không phải anh trai tớ, tớ và anh ta không có quan hệ gì cả.

Sớm muộn gì cũng có ngày tớ rời khỏi cái nơi ch-ết tiệt này."

Nói xong, dường như nhớ lại chuyện gì đó không vui, cô liền bỏ đi trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.