Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 224
Cập nhật lúc: 03/03/2026 23:08
“Gân xanh trên trán Khương Chu Dã giật giật.”
Anh thật sự rất khâm phục cái gia đình này.
Dưới sự mắng nhiếc của Khương Nam Thư, anh không còn ghét cô nữa, mà ngược lại đã thay đổi tâm tính, muốn đối tốt với cô.
Khương Chu Dã thở dài một tiếng, thôi đi, coi như là bù đắp cho sự quan tâm thiếu thốn của cô mấy năm nay, sau này sẽ bù đắp hết vậy.
Anh lấy điện thoại ra, nghiêng đầu về phía cửa sổ xe tự sướng một tấm.
Soạn bài đăng Weibo.
Khương Chu Dã V:
Ánh nắng thật đẹp, đã lâu không gặp.
【Gửi kèm ảnh】
【Á á á, anh ơi anh ơi, nửa tháng rồi, cuối cùng anh cũng chịu lộ diện kinh doanh rồi, hu hu hu.】
【Giọng đã khỏi chưa anh?
Tối nay em có thể gặp anh ở buổi biểu diễn không?】
【Anh ơi!
Vé xem buổi biểu diễn em mua xong hết rồi, em tới vì anh đấy, anh mà không có ở đó là em mất hết hứng thú xem luôn!】
Bài đăng Weibo soạn chưa đầy một phút, bên dưới đã có gần mười nghìn lượt b-ình lu-ận rồi.
Khương Chu Dã khẽ mỉm cười, rất nhanh sau đó lại hiện lên một dòng b-ình lu-ận nổi bật, ngay lập tức bị nhấn chìm.
【Đệt?
Anh ơi anh thoát ế rồi à?
Cô gái phản chiếu trên cửa sổ xe là ai thế!】
Chương 178 Kinh khủng khiếp
Khương Chu Dã lúc này mới phát hiện ra, không cẩn thận đã để Khương Nam Thư lọt vào ống kính rồi.
Cũng may chỉ là cái bóng phản chiếu, không hề lộ mặt cô.
Anh thở phào nhẹ nhõm, không dự định phản hồi lại.
Anh đắc ý lắc lắc điện thoại trước mặt Khương Nam Thư:
“Nhìn xem nhân khí của anh trai cô đi, dù một thời gian không xuất hiện nhưng vẫn còn nhiều thế này đây."
Khương Nam Thư đại phát từ bi liếc mắt nhìn một cái, miệng hừ hừ:
“Ừm, giỏi lắm giỏi lắm, anh tư thật lợi hại, đầu tư vào không lỗ, fan của anh đúng là tinh mắt, mò kim đáy bể, đều không phải fan giả."
Khương Chu Dã:
“...
Cô đang nói nhăng nói cuội cái gì thế?"
Khương Nam Thư ủy khuất:
“Khen anh mà, nếu anh không thích thì sau này em không khen nữa, tránh làm anh chán ghét."
Khương Chu Dã:
“!!!"
【Dù sao anh cũng được coi là ca sĩ theo dòng hát nhảy đang nổi, nếu mà ngay cả chút nhân khí này cũng không có thì sớm rút lui khỏi giới đi cho rảnh, mất mặt!
Nếu mà tôi hát hay, thì cái làng nhạc này chẳng còn việc gì cho anh làm đâu.】
Khương Nam Thư trong lòng buồn bực.
Cô chưa từng trải qua đào tạo chuyên nghiệp, ở thế giới cũ vì những trải nghiệm hồi nhỏ nên bị ép uống thu-ốc làm hỏng giọng, dây thanh quản bị tổn thương, giọng nói của cô không hề hay, hơi khàn, không được ngọt ngào như ở thế giới này.
Cô biết rất nhiều kỹ năng, duy chỉ có hát là không được.
Giọng nói của c-ơ th-ể này chưa từng qua đào tạo chuyên nghiệp, nên hát có chút lệch tông, Khương Nam Thư không dự định để tâm đến những thứ này.
Khương Chu Dã im lặng khoảng chừng một phút mới nói:
“Khương Nam Thư, tôi dạy cô hát nhé?
Cô có học không."
Đôi mắt hạnh của Khương Nam Thư trợn to, giọng điệu mang theo sự kinh ngạc:
“Anh tư, anh nói thật đấy à?
Ngày xưa em có cầu xin anh ba ngày ba đêm anh cũng chẳng thèm đoái hoài gì tới em mà."
【Thật sự tốt bụng thế sao?
Dạy mình hát?
Nguyên chủ vừa khóc vừa làm loạn mà anh ta vẫn nhất quyết không đồng ý.】
Thần sắc Khương Chu Dã có chút cứng đờ, nhưng may mắn là có khẩu trang che chắn, anh khàn giọng nói:
“Trước kia là trước kia, bây giờ tôi muốn dạy rồi, cô có học không?"
Khương Nam Thư không hề do dự, khuôn mặt rạng rỡ mang theo nụ cười tươi tắn:
“Học chứ, chỉ cần anh không chê em là được rồi."
【Hi hi, xem tôi hành hạ anh đến ch-ết thì thôi, chỉ dựa vào anh mà đòi dạy được cái giọng vịt đực này của tôi á.】
Khương Chu Dã:
“..."
Xe chạy khoảng một tiếng đồng hồ thì tới địa điểm tổ chức buổi biểu diễn.
Khương Chu Dã đã sớm nói trong nhóm là anh sẽ tới, nhưng người tới đón anh chỉ có một.
Tô Kiến Lâm mặc chiếc áo thun ngắn tay màu xanh lá nhạt, trên đầu đeo băng đô trắng, trông rất năng động và thanh khiết.
Thấy Khương Chu Dã mới tiến lên, để lộ chiếc răng khểnh cười:
“Anh Chu, anh tới rồi, giọng đã khá hơn chút nào chưa?"
Khương Chu Dã khẽ gật đầu, Tô Kiến Lâm là người em có quan hệ khá tốt với anh trong nhóm này, kém anh một tuổi, nhưng vì chưa tra ra được kẻ đứng sau nên hiện tại anh cũng không dám thâm giao.
Thế là anh kéo Khương Nam Thư lại, giới thiệu với nhau:
“Nam Nam, đây là đồng đội của anh, Tô Kiến Lâm, hát cũng rất hay."
“Kiến Lâm, đây là em gái anh, Khương Nam Thư."
Khi nhìn thấy Khương Nam Thư, trong mắt cậu ta lóe lên sự kinh ngạc, khuôn mặt vốn trắng trẻo hơi ửng đỏ:
“Chào em gái, anh là bạn tốt của anh trai em, em có thể gọi anh là anh Kiến Lâm."
【Sao ai cũng không thoát được cái từ “anh trai" này hết vậy?】
Vẻ mặt Khương Nam Thư ngoan ngoãn:
“Chào anh Kiến Lâm, anh hát hay lắm sao?
Nhưng em cảm thấy không hay bằng anh tư của em đâu, anh tư của em mới là tuyệt nhất."
【Lời này của mình nghe có vẻ đáng ghét, còn có thể làm cho đồng đội của anh tư có ấn tượng xấu về anh ta, pha này được 100 điểm!】
Khương Chu Dã:
“..."
Anh thật sự cảm ơn cô lắm luôn ấy.
Chỉ cần có kẽ hở là nhất định phải kéo thù hận cho bằng được, không phân biệt thời gian địa điểm nhân vật, cứ hễ có việc là cô xông xáo lắm.
Ai ngờ Tô Kiến Lâm chẳng hề để tâm, còn vẻ mặt khiêm tốn:
“Em gái Nam Thư em nói rất đúng, anh quả thật không so được với anh Chu, anh luôn coi anh ấy là tấm gương của mình, nhất định sẽ có một ngày anh có thể kề vai sát cánh cùng anh ấy!"
Nói xong còn dùng đôi mắt lấp lánh sự sùng bái nhìn Khương Chu Dã.
Khương Nam Thư:
“..."
【Hóa ra nhóc là một fan cuồng à, để mình nhớ xem, Tô Kiến Lâm...
À, nhớ ra rồi, đây chẳng phải là người sau khi anh tư bị đ-á khỏi nhóm đã làm loạn một trận, cũng muốn rút khỏi nhóm, nhưng vì không bồi thường nổi số tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ nên cuối cùng bị đóng băng hoạt động sao, đây là bạn nối khố của anh đấy, trong lúc anh ngập ngụa trong tin đen mà vẫn giúp anh làm sáng tỏ, nhưng cuối cùng cậu ta lại phải gánh cái danh hại anh, khiến anh hận cậu ta đến thấu xương.】
【Ừm, kịch bản anh em tốt trở mặt thành thù mình cũng thích xem lắm, đặt gạch hóng trước vậy.】
Khương Chu Dã nhìn vào đôi mắt chân thành của Tô Kiến Lâm.
Nếu không phải nhờ tiếng lòng của Khương Nam Thư, anh cũng tưởng rằng chính Tô Kiến Lâm đã hại mình, vì toàn bộ số trà hoa đó đều thông qua tay cậu ta đưa cho anh.
Chỉ là Tô Kiến Lâm cũng đơn thuần, cũng có thể là không khí trong nhóm quá tốt, cậu ta lại là người nhỏ tuổi nhất, nên bốn người còn lại trong nhóm cũng rất cưng chiều cậu ta, dẫn đến việc cậu ta sống như một dòng suối trong giữa cái giới giải trí lừa lọc này, cuối cùng lại phải gánh cái danh hại anh.
Khương Chu Dã khẽ cười một tiếng, ánh mắt chân thành:
“Kiến Lâm, cảm ơn em, chúng ta đều sẽ trở thành những ca sĩ xuất sắc."
Cùng nhau?
Tô Kiến Lâm có chút xúc động.
