Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 270
Cập nhật lúc: 03/03/2026 23:14
“Mẹ ơi!
Là mẹ cháu!"
Thương Tự nhìn thấy người phụ nữ bên ngoài, kích động reo hò.
Khương Nam Thư nhìn theo ánh mắt của Thương Tự.
Người phụ nữ bên ngoài mặc một chiếc váy đen dài tay bằng lụa, tóc buộc sau gáy, rất g-ầy.
Là kiểu g-ầy không khỏe mạnh, g-ầy trơ xương ấy.
Có thể nhìn rõ những đường gân xanh trên làn da lộ ra ngoài của cô ấy.
Trên mặt có trang điểm nhưng cũng không che giấu được vẻ mệt mỏi tràn trề.
Lục Thanh Diễn mở cửa xe, Thương Tự liền xuống xe, sà vào lòng người phụ nữ, người phụ nữ ngồi xổm xuống hôn lên má Thương Tự.
Còn Thương Tự thì líu lo bắt đầu kể với người phụ nữ về sự vui vẻ của chuyến đi hương Minh Nguyệt.
Lục Thanh Diễn và Khương Nam Thư cũng xuống xe theo.
“Chị Thấm."
Nghe thấy giọng của Lục Thanh Diễn.
Người phụ nữ đứng dậy, dắt bàn tay nhỏ của Thương Tự, cô ấy mỉm cười:
“Thanh Diễn, lâu rồi không gặp."
Ánh mắt lại nhìn về phía Khương Nam Thư, giữa đôi lông mày là nụ cười ôn hòa:
“Vị này chắc là vị hôn thê của em nhỉ?
Trông rất xinh đẹp, hai đứa rất đẹp đôi."
Khương Nam Thư quan sát Lục Quân Thấm.
Trong sách đối với vận mệnh của những nhân vật phụ nhỏ bé này đều không miêu tả nhiều.
Ví dụ như Thương Tự.
Cô cũng là sau này mới nghĩ ra, cái đứa trẻ bị rơi xuống lầu ch-ết được nhắc qua một câu đó.
Còn Lục Quân Thấm, cũng được miêu tả rất ít.
【 Cô ấy chính là người mẹ đáng thương cũng tự sát theo sau c-ái ch-ết bất ngờ của Thương Tự sao?
Xem ra nước trong hào môn thật đục quá, một chân bước vào là toàn bùn thôi. 】
Ánh mắt Lục Thanh Diễn hơi trầm xuống, nhìn xung quanh một chút, đối diện đậu một chiếc xe sang màu đen, ngoài ra thì không còn gì khác nữa.
Anh hỏi thăm:
“Thương Trì đâu?
Anh ta không đi cùng chị sao?"
C-ơ th-ể thanh mảnh của Lục Quân Thấm hơi khựng lại, ngẩng đầu cười nói:
“Cha của Tiểu Tự bận kinh doanh, không rảnh đến, nên bảo chị đến đón thằng bé về nhà.
Thanh Diễn, cảm ơn em thời gian qua đã chăm sóc Tiểu Tự, chị phải đưa thằng bé về nhà rồi."
Thương Tự lắc lắc tay Lục Quân Thấm, vui vẻ nói:
“Mẹ ơi, có phải Tự Tự không cần bị nhốt trong biệt thự để học tập nữa không ạ?
Con có thể về trường mẫu giáo chưa ạ?
Con muốn đi chơi với các bạn nhỏ."
Ánh mắt Lục Quân Thấm đầy vẻ yêu chiều nhìn Thương Tự, dịu dàng dỗ dành:
“Ừm, được, về nhà với mẹ, đợi Tự Tự lớn thêm một tuổi nữa thì đi học có được không?"
Thương Tự nhăn mặt, bĩu môi:
“Không đâu, con muốn đi ngay bây giờ cơ, con là trẻ lớn rồi mà, con cái nhà người ta bốn tuổi là có thể đi học mẫu giáo rồi, tại sao con lại không được chứ."
Thương Tự ăn nói rõ ràng, nói năng rất có lý có lẽ.
“Bảo bối nhà mẹ cũng được mà, vậy chúng ta về bảo cha làm giấy chứng nhận nhập học cho con nhé?"
Nhắc đến cha của mình.
Thương Tự cúi đầu, nhỏ giọng nói:
“Mẹ ơi, chúng ta có thể không cần cha không ạ?"
Lục Quân Thấm nhanh ch.óng bịt miệng Thương Tự lại, khiển trách:
“Không được nói bậy."
Thương Tự bĩu môi.
“Vậy chúng tôi đi đây."
Lục Quân Thấm dắt Thương Tự định rời đi.
Lục Thanh Diễn nhìn cô ấy, vẫn nhắc thêm một câu:
“Chị Thấm, có khó khăn gì chị cứ nói với ông nội nhé.
Con gái Lục gia dù có gả đi thì vẫn có nhà ngoại làm chỗ dựa mà."
Lục Quân Thấm quay lưng về phía anh.
Hồi lâu mới nói:
“Cảm ơn em Thanh Diễn, chị rất tốt."
Cô ấy cúi người bế Thương Tự lên.
Vì động tác mạnh, ống tay áo che cánh tay bị co lên một đoạn.
Lộ ra một phần vết roi tím tái đến phát đen.
Đến cả tư thế đi lại cũng có chút kỳ lạ, dường như đang cố gắng gồng mình lên.
【 Chị họ của Lục Thanh Diễn không lẽ bị bạo hành gia đình rồi sao? 】
Chương 215 Cô đúng là ngôi sao may mắn nhỏ của nhà tôi
Nghe tiếng lòng của Khương Nam Thư, Lục Thanh Diễn nhìn kỹ bóng lưng rời đi của Lục Quân Thấm.
Anh chỉ biết Lục Quân Thấm sống không hạnh phúc ở Thương gia, nếu không thì đứa con trai duy nhất của cô cũng sẽ không bị buộc phải giao cho mẹ Lục quản giáo.
Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ tới việc Thương Trì lại to gan lớn mật đến mức bạo hành gia đình, mà Lục Quân Thấm cũng chưa bao giờ nói ra, ước chừng ngay cả Thương Tự cũng không biết.
Chiếc xe sang màu đen rời đi, Thương Tự hạ cửa kính xe xuống, vẫy bàn tay nhỏ về phía Lục Thanh Diễn và Khương Nam Thư, có thể thấy rõ sự vui mừng của cậu bé khi được cùng mẹ về nhà.
Khương Nam Thư vẫy vẫy tay về phía cậu bé.
Cô nghĩ đến năm bốn tuổi của mình.
Chính vì Chu Ngôn Thự đã dịu dàng đưa bàn tay cứu rỗi về phía cô, mới khiến cô sống sót được, nếu không thì kết cục chờ đợi cô chính là ch-ết cóng trong đống tuyết lạnh giá.
Cặp cha mẹ vô lương tâm kia ước chừng chỉ quấn cho cô một chiếc chiếu rách rồi ném lên núi cho dã thú ăn, hoặc chờ đợi cô sẽ là một ngôi mộ nhỏ ngay cả cái tên cũng không có.
Ở thế giới cũ cô chẳng phải cũng là một nhân vật nhỏ bé ngay cả cái tên cũng khó để lại sao, những chương miêu tả về cô chỉ với vài nét b.út đã khái quát nên cuộc đời ngắn ngủi và thê lương của cô.
Lúc bị xe tông ch-ết, xương cốt của cô đều đau đớn vô cùng.
Vậy thì rơi xuống lầu chắc hẳn cũng rất đau.
Thương Tự còn nhỏ như vậy.
Cậu bé cái gì cũng không biết.
Khương Nam Thư hít một hơi thật sâu, mới nghiêng đầu nói với Lục Thanh Diễn:
“Anh Thanh Diễn, anh hãy chú ý thêm tình hình của Tự Tự đi, em luôn cảm thấy... gia đình thằng bé có gì đó kỳ lạ."
【 Mình và Thương gia cũng không quen biết, mạo muội tìm đến e là sẽ bị coi là kẻ thần kinh mà đuổi ra ngoài mất.
Để Lục Thanh Diễn đi lưu ý, vạn nhất thật sự xảy ra chuyện gì thì cũng có thể kịp thời cứu vãn chứ nhỉ? 】
Vẻ mặt Lục Thanh Diễn dịu đi, khẽ đáp:
“Ừm, được."
Khương Nam Thư cho dù có lạnh lùng đến đâu thì tận sâu trong xương tủy cô vẫn còn giữ lại một phần lương thiện.
Phần lương thiện dịu dàng này bắt nguồn từ ngày cô được Chu Ngôn Thự cứu rỗi, khiến cô không thể khoanh tay đứng nhìn những nhóm người yếu thế.
Giống như mẹ nuôi của cô, trong lòng nghĩ là đoạn tuyệt mọi quan hệ, nhưng vẫn bịa ra lý do để bà yên tâm tiếp nhận điều trị.
Lục Thanh Diễn trong lòng thở dài một tiếng, anh thật sự ngày càng tò mò về Chu Ngôn Thự rồi.
Anh suy nghĩ sâu xa, liệu nhiệm vụ của Khương Nam Thư có phải là đạt được giá trị chán ghét của tất cả mọi người, sau đó thoát khỏi thế giới này?
Nghĩ đến đây.
Lục Thanh Diễn đột nhiên cảm thấy mạch suy nghĩ trong đầu trở nên rõ ràng rồi.
Bởi vì Khương Nam Thư sớm muộn gì cũng sẽ rời đi, cho nên cô mới không có chút quyến luyến nào với thế giới này, cho nên cô trông mới không có cảm giác thuộc về như vậy.
