Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 282
Cập nhật lúc: 03/03/2026 23:16
“Mấy đứa cháu trai cháu gái của bà ở trong nhóm mắng Nam Nam như thế, vậy mà trọng điểm bà nắm giữ lại là bắt nó đi xin lỗi?
Tôi thật sự không ngờ đấy, bà đuổi nó đi còn nói nó không phải con gái bà, có người làm mẹ nào như bà không?”
Khương mẫu lạnh lùng nhìn Khương phụ:
“Con gái của tôi tôi tự biết rõ, đây là cái thứ cô hồn dã quỷ từ đâu tới không biết, con gái thật sự của chúng ta đã ch-ết rồi.
Cho dù có thể nghe thấy tiếng lòng của nó để thay đổi vận mệnh thì đã sao, đây có lẽ chỉ là sự bù đắp cho chúng ta thôi, vì có nó nên Nam Nam nguyên bản mới ch-ết.”
Khương phụ tức đến đỏ mặt:
“Càng nói càng hoang đường!
Bà!”
Ông ôm ng-ực, trấn tĩnh lại một chút, vung tay một cái:
“Bà tự giải quyết cho tốt đi.
Chuyện Nam Nam bị lưu lạc nơi thôn dã tôi đang điều tra rồi.
Tống Thục Linh, tôi đang điều tra nhà họ Tống, nếu chuyện này thật sự có liên quan đến nhà họ Tống...”
Khương phụ nghiến răng:
“Bà hoặc là đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Tống, hoặc là chúng ta ly hôn!”
Nói xong liền rời đi.
Trong mắt Khương mẫu có chút giằng co, nhà mẹ đẻ của bà sao có thể hại bà được chứ.
Trước khi Nam Nam chào đời, nghe bệnh viện nói là con gái, người nhà mẹ đẻ còn vui mừng hơn cả bà, chăm sóc bà còn tỉ mỉ hơn cả nhà họ Khương.
Cho nên bà tuyệt đối không tin người nhà mẹ đẻ lại tráo đổi con gái của bà, đây nhất định là một tai nạn.
Cho dù Khương phụ có tức giận đến đâu, bà cũng chỉ coi đó là lời nói lẫy, ông sẽ không thực sự ly hôn với bà đâu.
Còn Khương Nam Thư, bà phải để nó ra ngoài xã hội chịu khổ một chút thì mới biết được ở nhà tốt thế nào.
Bây giờ điều quan trọng nhất là phải thay đổi vận mệnh cho đứa cháu trai cả, không thể để nó tiếp tục sa đọa được nữa.
Nghĩ đến đây, bà cũng chẳng màng gì khác, xách túi đi đến nhà họ Tống luôn.
Cùng lúc đó.
Khương Nam Thư đi bộ rời khỏi nhà họ Khương.
Cô chặn sạch mọi phương thức liên lạc của cả gia đình đó.
Trên người cô có tiền, cũng chẳng lo phải lưu lạc đầu đường xó chợ, chỉ là dưới danh nghĩa của cô không có nhà cửa, xem ra phải mua một căn nhà thuộc về mình rồi.
Cô cũng không muốn quay lại nhà họ Khương, cô không có cảm giác thuộc về nơi đó.
Hừm, vui vẻ.
Giá trị chán ghét của Khương mẫu đối với cô chắc là sắp đầy rồi.
Từ khu biệt thự đi ra ngoài phải mất nửa tiếng đồng hồ.
Đến khi Khương Nam Thư đi vòng ra ngoài được thì trời đã tối hẳn.
Cô bắt xe đi đến một khách sạn gần nhất để thuê phòng.
Sau khi tắm rửa xong, mở WeChat ra thì thấy Lục Thanh Diễn gửi tin nhắn cho cô, hỏi cô đang ở đâu.
Lúc này là chín giờ tối.
Khương Nam Thư cầm thẻ phòng trong tay, chụp một tấm ảnh rồi gửi cho Lục Thanh Diễn:
【Cưng à qua đây đi, đặt phòng rồi nè.】
Còn đính kèm thêm một cái định vị.
Lục Thanh Diễn sau đó không trả lời cô nữa.
Khương Nam Thư lẩm bẩm chê bai:
“Thế này mà cũng không đến?
Anh thanh cao thật đấy.”
Mặc áo choàng tắm, cô ngồi đầu giường, co đôi chân thon dài mịn màng như ngọc mỡ dê lại, thong dong đọc truyện H.
Khoảng nửa tiếng sau.
Tiếng gõ cửa phòng khách sạn vang lên.
Khương Nam Thư đi chân trần xuống giường, mở cửa, bên ngoài là Lục Thanh Diễn.
Anh trông như vừa từ nơi rất xa chạy tới, tóc mái bị gió thổi tạt sang hai bên, để lộ vầng trán cao ráo, l.ồ.ng ng-ực hơi phập phồng, có vẻ như anh đã chạy bộ đến đây.
Gương mặt thanh tú tinh tế nửa ẩn nửa hiện trong bóng tối.
Anh cụp mắt xuống là có thể nhìn thấy xương quai xanh tinh xảo trắng ngần của Khương Nam Thư, cùng với khe ng-ực nửa kín nửa hở, vóc dáng cô phát triển cực tốt, khiến người ta phải thèm thuồng.
Khương Nam Thư nhìn yết hầu sắc sảo đang lên xuống của anh, cười rạng rỡ, đưa tay kéo cổ áo anh, bắt anh cúi đầu:
“Cứ tưởng anh sẽ không đến cơ, làm em đau lòng một hồi đấy.”
“Để anh vào trước đã.”
Giọng của Lục Thanh Diễn có chút khàn.
Lúc này Khương Nam Thư mới buông anh ra, quay người đi chân trần trên t.h.ả.m.
Làn da trắng như sữa tương phản rõ rệt với tấm t.h.ả.m màu xám, trông như một bức tượng ngọc tuyệt đẹp.
“Giả thanh cao.”
Lúc Lục Thanh Diễn đóng cửa, nghe thấy Khương Nam Thư nhỏ giọng lẩm bẩm.
Cô quỳ ngồi giữa giường, áo choàng tắm lỏng lẻo, ngoắc tay như đang mời gọi anh.
Lục Thanh Diễn rốt cuộc vẫn không nhịn được mà bước tới, cụp mắt nhìn cô:
“Khương Nam Thư, mấy ông anh của em đang tìm em đến phát điên rồi đấy.”
Khương Nam Thư nhướng mày không quan tâm, lại một lần nữa đưa tay kéo Lục Thanh Diễn ngã xuống giường, cô ngồi lên người anh.
“Quan tâm họ làm gì, sau này em chỉ cần A Diễn thôi.”
Cô cúi đầu hôn nhẹ lên môi anh, đôi mắt diễm lệ tràn đầy sự dịu dàng và yêu thương:
“Sau này anh phải trở thành người nhà duy nhất và thiên vị em nhất.
Em yêu anh, Lục Thanh Diễn.”
Cầu phiếu tháng, đầu tháng hãy dùng phiếu đ-ập vào người tôi đi nào.
Khụ, tiếp theo nên làm gì đây?
Tác giả là một em bé, không biết phát triển thế nào nữa (mặt ch.ó)
Chương 225 Đó là vì Nam Nam quá thơm
Khương Nam Thư nói một cách chân thành, đôi mắt hạnh xinh đẹp phản chiếu hình bóng của anh.
Lục Thanh Diễn chăm chú lắng nghe, khi trái tim anh loạn nhịp, anh không nghe thấy tiếng lòng của Khương Nam Thư, biểu cảm nghiêm túc của cô khiến anh suýt chút nữa thì chìm đắm.
Anh hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim, rồi mới bình tĩnh nhìn cô.
Mái tóc đen hơi xoăn tỏa ra hương hoa thoang thoảng, lướt qua gò má anh như một chiếc lông vũ, mang lại cảm giác ngứa ngáy.
Anh mặc kệ cô ngồi đó, vạt áo choàng tắm màu trắng tản ra, để lộ sắc xuân vô hạn.
Lục Thanh Diễn dời mắt đi, đưa tay nghịch tóc cô:
“Trước khi trở thành người nhà, chúng ta phải đăng ký kết hôn đã, hay là hôm nào rảnh mình đi lĩnh chứng đi?”
Khương Nam Thư:
“...”
“Hả?”
【Đại ca à, anh hôn lại đi chứ, bầu không khí em đã tạo đến mức này rồi, anh đột nhiên đòi kết hôn, nếu em không đồng ý chẳng phải trông em giống như một đứa con gái tệ bạc sao.】
Lục Thanh Diễn nhìn cô chằm chằm, bàn tay đang nghịch tóc dời xuống đặt lên cặp đùi mịn màng của cô.
“Hửm?”
“...”
Khương Nam Thư không còn tâm trí đâu mà mập mờ nữa, cô chỉ muốn trêu chọc người ta thôi chứ không muốn tống táng hôn nhân của mình vào đó.
“Có phải hơi vội quá không...”
Vì căng thẳng, cô thậm chí còn không chú ý đến bàn tay đang xoa nắn da thịt mình của Lục Thanh Diễn.
Lục Thanh Diễn ôm eo cô rồi ngồi dậy.
Vì mất thăng bằng nên cô theo bản năng vòng tay qua cổ anh, đôi chân quấn lấy bụng và eo anh, ngồi trên đùi anh.
Cả người Khương Nam Thư cứng đờ.
Cô thậm chí còn cảm nhận được sức sống mãnh liệt của anh!
