Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 380
Cập nhật lúc: 03/03/2026 23:29
“Không cho người đàn ông cơ hội nói chuyện.”
Khương Nhạc Y kéo Khương Nam Thư đang đi tới, không ngoảnh đầu chạy thẳng về phía khách sạn.
Cô không muốn nói tên thật của mình cho ông ta biết, luôn cảm thấy người này có chút kỳ quặc, thế là cứ bịa bừa, dù sao ngày mai cô vào đoàn, ngay cả khi về khách sạn cũng là đi xe bảo mẫu, đội mũ đeo khẩu trang, nếu không phải cố ý rình rập thì căn bản không tìm được cô.
Người đàn ông trung niên ánh mắt đờ đẫn:
“Kỷ Nhạc Y...
Kỷ Nhạc Y."
Thật sự quá giống.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp cô, tim ông đã đ-ập nhanh, m-áu cũng đang sôi sục.
Ông tin vào trực giác của mình.
Sự suy sụp trong mắt tan đi, lại biến thành kiên định.
Ông lấy điện thoại ra, gọi một cuộc, chỉ nói một câu:
“Điều tra cho tôi một cô gái tên Kỷ Nhạc Y, đang ở khách sạn Bách Thụy, có thông tin cơ bản của cô ấy thì gửi ngay cho tôi."
Dù chỉ có một phần vạn khả năng.
Ông cũng sẽ không từ bỏ việc tìm con.
Ông kìm nén sự phấn khích, nhưng ông không thể nói với vợ mình.
Sợ bà ấy xúc động lại đến làm phiền cuộc sống của cô gái này.
Nếu cuối cùng không phải là...
ông không muốn bà ấy phải chịu đựng kết quả thất vọng một lần nữa.
Bấy nhiêu năm nay, đã đủ rồi.
Tinh thần của bà ấy đã không đủ để chịu đựng thêm sự t.r.a t.ấ.n từ ngạc nhiên đến thất vọng như thế nữa....
“Chị chạy cái gì?"
Đi đến tận thang máy, Khương Nam Thư mới hỏi ra thắc mắc của mình.
Khương Nhạc Y cứ như bị ch.ó đuổi, làm cô thấy hơi tò mò.
Vì trời quá tối nên cô không nhìn rõ Khương Nhạc Y đang nói chuyện với ai.
Khương Nhạc Y cười gượng gạo:
“Em còn nhớ buổi chiều hôm nay tên thanh niên tên Chu Ngôn Bách bắt nạt hai người già không?"
Chương 304 Khó hiểu
“Ừm, có chút ấn tượng."
Khương Nam Thư gật đầu.
Ngay sau đó nhìn cô đầy khó tin:
“Chị không đ-ánh Chu Ngôn Bách đấy chứ?"
“Cái đó thì không... chị còn chưa có lá gan đó."
Khương Nhạc Y cười khan.
Cô xoa xoa mũi:
“Vừa nãy chị thấy hắn bắt nạt bác trai kia, chị định đến đỡ bác ấy dậy, bác ấy hỏi tên chị, chị không nói tên thật, chị thông minh đúng không?"
Cô làm bộ dáng kiêu ngạo cầu được khen.
Khương Nam Thư cười đáp:
“Ừm ừm, chị gái rất thông minh, không tùy tiện nói tên cho người lạ."
Khương Nhạc Y bám lấy tay Khương Nam Thư:
“Chủ yếu chị sợ bị gài bẫy, lòng người hiểm ác mà, nhưng ông ấy chỉ hỏi tên chị thôi không có gì khác, chắc không sao chứ?"
“Không sao, ngày mai còn vào đoàn, đi ngủ sớm đi."
Khương Nhạc Y gật đầu, nhìn cô:
“Hay là em ngủ với chị đi?
Chị ở một mình sợ lắm."
Biết cô ấy đang nói về chuyện máy nghe lén.
Khương Nam Thư nhướn mày:
“Không cần, tự ngủ đi, đừng làm phiền em."
Khương Nhạc Y bĩu môi đầy tủi thân.
Chia tay Khương Nam Thư, cô đi về phía phòng mình.
Một đêm không mộng mị.
Bảy giờ sáng, Khương Nam Thư bị đồng hồ báo thức đ-ánh thức.
Vệ sinh cá nhân xong, cô đến cổng khách sạn tập hợp.
Tiện tay nhận lấy bữa sáng Khương Nhạc Y đưa cho rồi vừa ăn vừa ngáp.
Tô Nhiễm đội mũ lưỡi trai đi tới cuối cùng.
Người khác thì kết thành nhóm ba nhóm năm, chỉ có mình cô ta đi lẻ loi, trông có vẻ khá cô độc.
Địa điểm của đoàn phim là một địa danh quay phim nổi tiếng ở Cảng Thành, đoàn phim sẽ lấy bối cảnh ở đây khoảng một tháng, sau đó mới đổi địa điểm quay.
Lên xe buýt.
Các diễn viên chính ngoài Tống Thời Chiêu chưa tới, những người khác hầu hết đều ngồi cùng nhau.
Mà nhân viên hỗ trợ như Khương Nam Thư đều ngồi ở hàng cuối cùng.
Cô lấy mũ che lên mặt ngủ.
Tô Nhiễm quan sát thấy Khương Nam Thư không tỉnh, mới giả vờ vô tình bắt chuyện với Khương Nhạc Y:
“Nhạc Y, thoại của cậu thuộc hết chưa?"
Khương Nhạc Y đang nghịch điện thoại, chợt nghe thấy giọng Tô Nhiễm hỏi.
Có chút kinh ngạc nhìn cô ta.
Tô Nhiễm lại tìm cô bắt chuyện, chuyện lạ đời thật.
Trước đây hai người ở cùng một đoàn phim, vì cô không ưa Tô Nhiễm, nên Tô Nhiễm hiếm khi tìm cô.
“Cậu có việc gì?"
Khương Nhạc Y nhíu mày nhìn cô ta.
Tô Nhiễm mím môi, chỉ cảm thấy môi khô khốc.
Liếc nhìn Nguyên Phong đang cười nhìn mình, cô ta cố ép bản thân nói tiếp:
“Khả năng diễn thoại của tôi không vững, tôi muốn nhờ cậu diễn tập thoại với tôi, chúng ta có thể xin đạo diễn Ôn cho qua phân cảnh của chúng ta trước."
Thấy Khương Nhạc Y lẳng lặng nhìn mình.
Tô Nhiễm bổ sung thêm:
“Chúng ta đều là diễn viên, để mang đến màn trình diễn hoàn hảo cho khán giả, cảm xúc và biểu cảm nhất định phải chuẩn xác, diễn xuất của tôi không tốt bằng cậu, nên muốn thỉnh giáo cậu chút ít."
Khương Nhạc Y:
“???"
Đây có phải là Tô Nhiễm không chịu cúi đầu đó không?
Cô ta lại dám thừa nhận diễn xuất của cô tốt hơn cô ta.
Cũng thật là vô lý.
Nhưng cô ta nói đúng một câu, bọn họ đều là diễn viên, trước mặt diễn xuất, mọi ân oán đều có thể tạm gác lại.
Dù sao thì bộ phim này tốt, bọn họ mới có thể nổi tiếng.
Thế là cô c.ắ.n răng đáp:
“Được thôi, chọn thời gian mà diễn thử."
Tô Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, cười thật lòng với Khương Nhạc Y:
“Được, cảm ơn cậu Nhạc Y."
Khương Nhạc Y mặt không cảm xúc:
“Không cần khách sáo, tất cả đều vì phục vụ cho diễn xuất, cậu cũng phải học thoại cho tốt, tôi cũng không có nhiều thời gian đồng hành với cậu đâu."
Nụ cười của Tô Nhiễm nhạt dần:
“Ừ, tôi biết rồi."
Xe buýt chạy khoảng nửa tiếng thì đến đích.
Đạo diễn Ôn đã đợi ở đó từ sớm.
Mọi người chụp ảnh khai máy xong, liền bắt đầu làm việc.
Phân cảnh ban đầu đều là cảnh của Tô Nhiễm.
Tống Thời Chiêu đến vào buổi trưa.
Ở đây có cảnh đ-ánh nh-au.
Khương Nam Thư với tư cách là chỉ đạo võ thuật ra sân hướng dẫn.
Thực ra diễn viên nữ chỉ cần làm mấy động tác, sau đó tạo ra ảo giác “một chọi mười", thêm hiệu ứng hậu kỳ, là sẽ hiện ra vẻ nữ chính võ lực MAX.
Nhưng cô đ-ánh giá thấp sự sợ hãi, e dè của Tô Nhiễm, cô ta thậm chí căn bản không dám dang tay múa chân, tay luôn vô thức che lấy bụng.
