Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 443

Cập nhật lúc: 04/03/2026 00:04

【Trị số chán ghét của nam chính 60%.】

Khương Nam Thư ngồi trên ghế, coi như không nghe thấy.

“Đúng rồi, cháo này, anh có ăn không?"

Khương Nam Thư hỏi.

Ánh mắt cô chân thành, cứ như thể chỉ cần anh từ chối, cô sẽ đứng trước mặt anh mà húp sạch chỗ đó vậy.

Rốt cuộc đây là đến thăm bệnh hay là định đến để làm anh tức ch-ết?

Lục Thanh Diễn cười lạnh một tiếng:

“Tôi nói không ăn, thì cô sẽ ăn hết sạch đồ tặng tôi sao?"

Khương Nam Thư cười gượng gạo:

“Lãng phí lương thực là không tốt."

Lục Thanh Diễn mím c.h.ặ.t môi mỏng:

“Ăn."

Khương Nam Thư lập tức bưng cháo đưa cho anh:

“Ăn lúc nóng đi, nguội là không ngon đâu."

Lục Thanh Diễn thực ra không đói, nhưng anh cũng không muốn Khương Nam Thư ngồi trước giường bệnh của mình ăn uống ngon lành một mình.

Anh cúi đầu ăn một miếng, chỉ là món cháo trắng bình thường bán ở tiệm ăn sáng trước cửa bệnh viện, đến cả đường cũng không bỏ cho anh!

【Trị số chán ghét của nam chính 65%.】

Khương Nam Thư:

“???"

Sao cho anh ta ăn mà lại thành ghét thêm thế này.

Khương Nam Thư nhìn về phía cổ tay anh:

“Vết thương trên tay anh sao nửa tháng rồi vẫn chưa lành?

Bị thương như vậy mà sao còn dám đi uống r-ượu."

Chương 355 Ra nước ngoài (Chương này đ-ánh số theo bản gốc)

Câu hỏi hết sức bình thường của cô khiến bàn tay cầm thìa của Lục Thanh Diễn hơi run rẩy.

Anh thực ra nên trả thù cô.

Nên lớn tiếng sảng khoái mà bảo cô cút đi.

Nhưng anh rất đau khổ, mỗi ngày đều rất đau khổ.

Sự lạnh lùng của Khương Nam Thư khiến tim anh đau đến co thắt.

Hình như anh không thể sưởi ấm được cô.

Lục Thanh Diễn kìm nén cảm xúc, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào mặt cô:

“Cô cũng sẽ quản sống ch-ết của tôi sao?"

Thấy đáy mắt anh lại bắt đầu đỏ lên.

Khương Nam Thư sợ anh lại khóc, ông nội Lục vẫn còn ở bên ngoài kìa, đến lúc đó mà truyền ra danh tiếng cô làm tổn thương người bệnh thì không hay chút nào.

“Nếu tôi không muốn quản anh, tối qua tôi đã không đi tìm anh rồi, trời tối lạnh muốn ch-ết, ai mà muốn ở bên ngoài chứ."

Khương Nam Thư vừa nói vừa lầm bầm phàn nàn vài câu:

“Tôi ghét tuyết, ghét mùa đông, lạnh quá."

【Trị số hảo cảm của nam chính tăng lên 10%.】

Anh cười lạnh một tiếng:

“Hư hỏng."

【Trị số hảo cảm của nam chính tăng lên 30%.】

Khương Nam Thư:

“..."

Cô nghi ngờ Đại Sỏa Xuân cũng bị lỗi rồi.

Khương Nam Thư nghĩ, đoạn tình cảm này của bọn họ phát triển hoàn toàn là vì mục đích của cô, lợi dụng tiếng lòng để khiến Lục Thanh Diễn yêu cô, cô có thể rút lui an toàn, nhưng anh dường như rất đau khổ.

Trước đây khi biết anh có thể nghe thấy tiếng lòng của mình, cô chỉ muốn trả thù anh.

Và quả thực cũng đã để lại cho anh một bất ngờ khó quên suốt đời.

Vậy nên hãy dừng lại ở đây thôi.

“Vậy anh dưỡng bệnh cho tốt, tôi đi đây."

Khương Nam Thư đứng dậy, dọn dẹp mang theo bát cháo trắng mà anh mới chỉ ăn một nửa, chuẩn bị vứt vào thùng r-ác bên ngoài.

Cô đi đến cửa, giọng nói của Lục Thanh Diễn đột nhiên vang lên:

“Lời tối qua cô nói muốn bù đắp cho tôi, còn tính không?"

Khương Nam Thư kinh ngạc quay đầu lại, nghĩ đến việc mình làm quả thực tuyệt tình, mới gật đầu:

“Tính, anh muốn tôi làm gì?"

Lục Thanh Diễn nhìn cô không chút biểu cảm, đôi mắt đen lạnh lùng:

“Tôi muốn thấy trước cổng lớn trồng đầy hoa hồng, có làm được không?"

Khương Nam Thư nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết lớn bắt đầu rơi từ lúc nào không hay.

Trời đông giá rét thế này, hoa hồng có thể sống nổi ở trước cổng không?

Nhưng để không làm Lục Thanh Diễn mất hứng, cô ngập ngừng gật đầu:

“Chắc là được, cứ giao cho tôi."

Lần đầu tiên anh nhận được hoa của Khương Nam Thư, lại còn phải lấy tiền đề là “bù đắp".

Nghĩ cũng thấy thật nực cười.

Sau khi Khương Nam Thư đi khỏi, ông nội Lục mới bước vào.

Thấy anh đang lặng lẽ thẫn thờ, ông bực mình nói:

“Không phát điên nữa à?"

Lại nhìn về phía cổ tay anh:

“Cháu muốn thì cứ dưỡng cho tốt, vất vả lắm vết thương mới khá hơn một chút, lại giày vò đến mức nứt ra, ông thấy cháu đúng là có bệnh thật rồi."

“Bị cô ấy ép đến phát điên, nếu cháu ch-ết rồi, Khương Nam Thư có cảm thấy áy náy với cháu không?"

Ông nội Lục nghẹn lời.

Nhìn dáng vẻ nửa sống nửa ch-ết này của anh.

Ông tức giận mắng:

“Thế thì tại sao lúc trước cháu lại muốn hủy hôn với con bé?"

“Bởi vì cô ấy không yêu cháu."

Ông nội Lục trợn ngược mắt tức giận:

“Đã chia tay rồi, cháu còn làm ra động tĩnh lớn như vậy làm gì?"

Lục Thanh Diễn đột nhiên cười một tiếng:

“Không cam lòng mà ông nội, cháu sẽ không buông tha cho cô ấy đâu, cô ấy dù có ch-ết, cũng chỉ có thể ch-ết ở bên cạnh cháu."

Ông nội Lục:

“..."

Thật là hỏng bét!

Sớm biết vậy lúc đầu đã không nói dối chuyện cao nhân ở chùa chỉ điểm nhân duyên của hai đứa.

Đều là tại ông xem tivi nhiều quá, mấy cái chuyện nhận nhầm ân nhân cứu mạng, cuối cùng tổng tài tìm được ân nhân cứu mạng thật sự, ở giữa ngược luyến rất dài.

Giờ ông phát hiện ra rồi, dù không có đoạn đó thì cũng đủ ngược rồi....

Khương Nam Thư bên kia vẫn đang suy nghĩ làm sao để trồng hoa hồng.

Kinh thành đổ tuyết liên tục mấy ngày liền.

Gió bấc thổi vù vù.

Khương Nam Thư nhìn mấy chậu hoa hồng cô mua về đều bị đông ch-ết sạch.

Cô có chút ưu phiền.

Qua thăm dò, mới biết Lục Thanh Diễn hiện đang sống ở cạnh nhà Thương Tự.

Buổi tối, Khương Nam Thư mặc thật dày, trên tay cầm một xấp que gỗ nhỏ.

Ban ngày cô hơi ngại, chỉ có thể buổi tối lén lút đến làm hoa hồng tuyết.

Cổng trang viên hé mở, Khương Nam Thư lặng lẽ đi vào, ngồi xổm xuống đất bắt đầu bốc tuyết.

Thứ này đông vài ngày cũng không ch-ết, lại còn đẹp mắt.

Lúc đầu Khương Nam Thư còn đeo găng tay làm, sau đó hiệu quả quá chậm, cô trực tiếp tháo găng tay ra, làm xong một bông là cắm ngay vào chậu cây.

Đến nửa đêm trời thực sự quá lạnh.

Tay cô đau nhức vì cóng.

Vừa hà hơi vào tay vừa lầm bầm mắng mỏ:

“Mùa đông lạnh lẽo thế này mà xem hoa hồng cái nỗi gì."

Đếm đếm mấy chậu cây bên cạnh, đã làm được khoảng năm mươi bông.

Khương Nam Thư nghĩ chắc cũng hòm hòm rồi.

Trông cũng khá là tráng lệ.

Cô lại xếp những chậu cây này ngay ngắn chỉnh tề.

Vừa xếp xong chậu cuối cùng, cửa biệt thự đột nhiên mở ra.

Ánh sáng vàng cam chiếu sáng cả sân viện.

Khương Nam Thư giật b-ắn mình.

Lục Thanh Diễn mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác dạ, thấy Khương Nam Thư đêm hôm khuya khoắt ở bên ngoài, đôi mày bình thản của anh khẽ động:

“Cô ở đây làm gì?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.