Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 456
Cập nhật lúc: 04/03/2026 00:06
“Khi Chu Ngôn Bách nhận được tin nhắn của cấp dưới thì anh ta đang ở trong văn phòng làm việc tại tầng cao nhất của công ty mình ở Cảng Thành.”
Trên chiếc bàn làm việc được chạm khắc từ gỗ t.ử đàn, mấy tấm ảnh được trải ra.
Bàn tay Chu Ngôn Bách nhợt nhạt nhưng các khớp xương lại rõ ràng, anh ta khẽ cầm lấy một tấm ảnh trong số đó.
Trong ảnh là Khương Nam Thư.
Đó là lúc cô bị ghì c.h.ặ.t vào tường ở bệnh viện tâm thần.
Sự tàn nhẫn và bướng bỉnh trong đôi mắt đó vừa lạnh lẽo vừa quyết liệt.
Đúng là một kẻ cứng đầu đấy, Khương Nam Thư ạ.
Chu Ngôn Bách lại cầm lấy một tấm ảnh khác, tấm này chụp Khương Nam Thư sau khi ra viện vào khoảng tháng mười, cô mặc một chiếc váy dài màu đỏ, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác đen dài tay.
Khí chất của cả người cô cao quý và kiều diễm, nhưng cũng trở nên trầm ổn và nội liễm hơn rất nhiều.
Chu Ngôn Bách biết tại sao cô lại mặc dày như vậy dưới ánh mặt trời, đó là để che đi những vết sẹo bầm tím chi chít trên người.
Cô giống như một con gián đ-ánh mãi không ch-ết vậy, cho dù có hành hạ cô đến nửa sống nửa ch-ết thì cô vẫn có thể sống lại, nấp mình trong bóng tối chờ thời cơ để đ-âm cho anh ta một nhát.
Anh ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Khương Nam Thư, kể từ sau khi cô ra viện, mỗi đêm anh ta đều mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ, anh ta mơ thấy mình ở một thế giới khác, yêu một người phụ nữ tầm thường một cách mù quáng và cố chấp, người phụ nữ đó còn m.a.n.g t.h.a.i con của anh ta, chỉ là đứa trẻ đó mệnh không tốt, khi người phụ nữ đó cứ quấn lấy đòi anh ta cưới cô ta thì anh ta đã lỡ tay xô ngã làm đứa bé mất đi, sau đó anh ta đã hết sức bù đắp cho cô ta về mặt tiền bạc nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện cưới xin.
Trong thâm tâm anh ta, loại phụ nữ đó làm sao xứng với anh ta chứ, người bác vốn nên ch-ết sớm cũng không ch-ết mà cứ luôn đối đầu với anh ta, khiến anh ta càng về sau càng gặp nhiều khó khăn.
Anh ta còn tìm thấy con gái ruột và muốn đào tạo thành người thừa kế thế hệ tiếp theo của Chu thị.
Chu Ngôn Bách nhắm mắt lại, khóe miệng nở một nụ cười cực kỳ lạnh lẽo.
Thật sự là quá buồn nôn, cũng may là anh ta sống ở thế giới này, anh ta mới là chủ nhân.
Cho đến tận bây giờ, những giấc mơ đó mới bắt đầu dung hợp với ký ức hiện tại của anh ta.
Hèn chi ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Khương Nam Thư ở thế giới đó anh ta đã thấy quen mắt.
Nhưng Khương Nam Thư khi sở hữu ký ức của cả hai thế giới mà lại có thể nhịn được không g-iết ch-ết anh ta, anh ta nên khen cô là lương thiện sao?
Hay là trong mớ “tình yêu" nực cười kia cô đã mọc ra lương tri rồi?
Đó là thứ vô dụng nhất.
Chu Ngôn Bách lấy từ trong ngăn kéo ra một hũ tro cốt, lấy ra một phần nhỏ rồi rắc vào trong lư hương đang cháy bên cạnh.
Người anh trai đáng thương của tôi ơi.
Ch-ết rồi cũng chỉ có tác dụng làm hương liệu cho tôi thôi.
Chuyện này mà làm trước mặt Khương Nam Thư thì chắc chắn người phụ nữ đó sẽ phát điên mất thôi.
Đôi mắt Chu Ngôn Bách hưng phấn mở to.
Ban đầu anh ta còn lo lắng một mình Chu Ngôn Tự là chưa đủ để làm cho Khương Nam Thư sụp đổ và mất bình tĩnh, giờ đây dường như lại có thêm vài thứ có thể dùng để kích động người phụ nữ điên rồ đó rồi.
Chu Ngôn Bách đắm chìm trong mùi hương đàn hương lan tỏa trong không khí.
Pha lẫn cả mùi vị của anh trai anh ta.
Cảm giác này thực sự quá tuyệt vời.
Đây chính là cái giá của việc không giao quyền thừa kế cho anh ta mà lại giao cho một người lạ.
Anh ta muốn anh trai mình cho dù có ở dưới suối vàng cũng không được yên ổn.
Hũ tro cốt bị ném tùy tiện lên bàn, anh ta đứng dậy bước ra ngoài, thấy nữ thư ký đang đứng chờ ở cửa, anh ta khẽ nghiêng đầu, nụ cười trên môi không sâu:
“Mang cái thứ bẩn thỉu trên bàn theo cho tôi, tôi muốn đi Kinh Thành."
Chương 365 Tro cốt
“Đại ca, trong nửa năm qua chúng ta đã kiếm được hai mươi tỷ tệ đấy!
Chị thực sự quá giỏi, trước đây chị có năng khiếu kinh doanh cao như vậy sao không dùng vào việc này mà cứ mãi nghĩ đến chuyện phát triển ở Cảng Thành làm gì chứ!"
Tuân Võ ngồi bệt dưới tấm t.h.ả.m trải trên sàn một cách không mấy giữ kẽ.
Hắn cứ dán mắt vào điện thoại nhìn dãy số đang nhảy múa và bắt đầu đếm.
Những con số biến thiên lên xuống này sau khi quy đổi ra đều là tiền tươi thóc thật cả đấy.
Khương Nam Thư gần như đã dốc hết toàn bộ số tiền của mình ra để đầu tư.
Tuân Võ từ chỗ kinh ngạc vì sao cô lại có nhiều tiền đến mức đó, cho đến việc tại sao hễ cô đầu tư vào cái gì là cái đó lại đại thắng, vận may tốt đến mức bùng nổ, giúp cô gần như không hề vấp phải bất kỳ hố sâu nào trên con đường phát triển của mình, chỉ có thể dùng bốn chữ “diều gặp gió" để hình dung.
Khương Nam Thư ngồi trên chiếc ghế da cao cấp, một tay chống cằm:
“Trước đây tôi muốn đưa ân nhân của mình về Cảng Thành để an táng, giờ đây tôi chỉ muốn kiếm tiền thôi, tôi đã chịu đủ nỗi đau khổ khi không có tiền rồi."
Tuân Võ:
“..."
Điều này lại làm hắn nhớ đến lần đầu tiên hắn gặp Khương Nam Thư.
Trên người đầy vết thương mà vẫn có thể kéo theo hắn - người đang đ-ánh nh-au với một nhóm côn đồ khác - cùng bỏ chạy.
Hắn không cha không mẹ, lớn lên trong viện mồ côi từ nhỏ.
Khương Nam Thư cũng không cha không mẹ, lại còn bị người ta săn đuổi khắp nơi.
Cộng thêm việc Khương Nam Thư đã vô tình cứu hắn một mạng, hắn là người trọng nghĩa khí nhất, đại ca này hắn nhận định rồi!
Dưới sự bám riết không rời của hắn, hắn đã cùng Khương Nam Thư bắt đầu những công việc trộm gà bắt ch.ó...
ồ, không đúng, là làm những công việc kinh doanh lén lút.
Cũng đã từng trải qua một thời gian không mấy dư dả.
Sau đó vận may của cô khá tốt, học theo người ta đầu tư và kiếm được không ít tiền.
Cô đã dồn hết sức lực để muốn phát triển ở Cảng Thành.
Sau đó cô đã gặp một người, là một ông chủ lớn đến từ Cảng Thành, không biết đã nói gì với cô.
Cô đã cầm d.a.o định đ-âm người đó.
Nhưng không thành công.
Cô bị đưa đến đồn cảnh sát.
Tội danh của cô thuộc loại cố ý gây thương tích nhưng chưa thành, ít nhất cũng phải bị tạm giam ba tháng trở lên.
Nhưng cô lại được giám định là có vấn đề về tâm thần nên không phải ngồi tù mà lại bị chuyển đến bệnh viện tâm thần.
Khi đó Tuân Võ mới biết.
Bàn tay của vị đại gia đó không với tới được đồn cảnh sát nên chỉ có thể chọn cách hạ sách là giam giữ người trong bệnh viện tâm thần để ông ta có thể nắm bắt tình hình của Khương Nam Thư bất cứ lúc nào, nhìn cái đà đó là muốn giam giữ cô cả đời.
Cô bị bắt giam rồi, thế lực mà cô vừa mới xây dựng lên khi thiếu đi hạt nhân là cô tất nhiên cũng tan rã.
Tiền của cô cũng bị tố cáo là khoản tiền đen không rõ nguồn gốc và bị tịch thu hoàn toàn.
Đến cuối cùng cô chẳng còn gì trong tay mà lại còn bị coi là một kẻ tâm thần.
Tuân Võ thầm nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, trong lòng hạ quyết tâm rằng bất luận thế nào cũng không được để Khương Nam Thư đi gặp riêng vị đại gia đến từ Cảng Thành kia nữa.
Chắc chắn ông ta đã nói những lời mà đại ca của hắn không thể chấp nhận nổi nên mới khiến cô bị mất kiểm soát như vậy.
Tuân Võ nhe răng cười với Khương Nam Thư:
“Đại ca, giờ chúng ta kiếm được tiền rồi, số tiền này đủ cho con cháu đời sau của chị dùng mấy đời rồi đấy!
Chúng ta không cần phải sống những ngày nghèo khổ nữa, đúng rồi, có mấy dự án nước ngoài cần chị ký tên đây ạ, em suýt chút nữa thì quên mất."
