Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 547
Cập nhật lúc: 04/03/2026 00:17
Tay Khương Nam Thư chống lên mặt bàn làm việc màu nâu, từ từ nắm c.h.ặ.t thành nắm đ-ấm:
“Nếu không điều trị thì sao ạ?"
Bác sĩ lắc đầu:
“Thần tiên cũng không cứu được."
Chỉ để lại bốn chữ này, bác sĩ không trả lời thêm lời nào của Khương Nam Thư nữa.
Bác sĩ không nói rõ là bệnh gì, nhưng qua lời nói không khó để nhận ra, Nghiêm Nghệ Đan đã mắc phải căn bệnh rất nghiêm trọng.
Và có nguy hiểm đến tính mạng.
Điều này cũng giải thích được tại sao thời gian qua Nghiêm Nghệ Đan ít liên lạc với bọn họ, hoặc tại sao lại từ chối Khương Uẩn Xuyên.
Khương Nam Thư đột nhiên cảm thấy thật châm biếm.
Rõ ràng kết cục của cuốn sách này đã thay đổi rồi.
Mỗi người lẽ ra đều phải có một vận mệnh tốt đẹp.
Nhưng những người bạn thân thiết của cô, ai nấy đều không hạnh phúc.
Đây là sự trừng phạt của ông trời dành cho cô sao?
Trừng phạt vì cô đã tự ý thay đổi kết cục.
Khi bảo mẫu tìm đến, Khương Nam Thư vẫn còn đang thất thần.
Trên tay bảo mẫu cầm một xấp báo cáo kết quả:
“Phu nhân, kết quả kiểm tra đều rất tốt, đứa bé cũng rất khỏe mạnh, cái t.h.a.i này của cô thật ngoan, sinh ra nhất định sẽ là một em bé ngoan ngoãn."
Khương Nam Thư xoa bụng hoàn hồn, điềm tĩnh đứng dậy:
“Đi thôi, về nhà."
Bảo mẫu cất báo cáo vào túi, rồi đi sát bên cạnh Khương Nam Thư.
Chương 442 Hồi kết (2)
Bảo mẫu nhận ra tâm trạng của Khương Nam Thư không tốt, cũng không nói gì thêm.
Sau khi gọi điện cho tài xế, hai người đứng bên lề đường chờ xe.
Nắng rất gắt, bảo mẫu cầm ô che cho Khương Nam Thư.
Khương Nam Thư đang nghĩ ngày mai cô phải đi tìm Nghiêm Nghệ Đan để hỏi cho ra lẽ, rốt cuộc là bị bệnh gì, tại sao phải giấu giếm.
Có vấn đề thì giải quyết là được mà.
Giải quyết xong, chị ấy cũng sẽ khỏe lại thôi.
Tất cả đều còn trẻ, tương lai vẫn còn một con đường dài phía trước.
“Ôi chao, sao đằng kia có đứa trẻ nằm bò giữa đường thế kia, sốt ruột quá đi mất."
Bảo mẫu đột nhiên lên tiếng, giọng điệu lo lắng.
Khương Nam Thư nhìn sang, một đứa trẻ nằm im lìm không động đậy giữa lòng đường.
Mắt thấy từ xa có một chiếc xe đang lao tới, dù biết rõ có đứa trẻ ở đó nhưng tốc độ xe vẫn không hề giảm bớt.
Giống như đã nhịn từ lâu, đứa trẻ đột nhiên òa khóc nức nở, tiếng khóc rất ch.ói tai.
Đang lúc giữa trưa, xung quanh chưa có mấy người, chiếc xe vậy mà vẫn không dừng lại, ngay khoảnh khắc sắp cán qua người đứa bé.
Khương Nam Thư lao lên phía trước, vẫy tay ra hiệu cho chiếc xe đang chạy tới, ngăn chặn bánh xe sắp cán lên người đứa trẻ, cũng vì phanh gấp mà tiếng bánh xe ma sát với mặt đường nghe thật ch.ói tai.
Bánh xe đó chỉ cách đứa trẻ có ba centimet.
Nếu Khương Nam Thư chỉ cần chậm một giây, đứa trẻ này chắc chắn sẽ mất mạng trên con đường này.
Cô bước tới, cúi người lật đứa trẻ lại.
Khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đỏ bừng, Khương Nam Thư ngẩn người:
“Du Du?"
Cửa xe bị mở toang, một nhóm người bước xuống nhanh ch.óng khống chế Khương Nam Thư, động tác thô bạo lôi cô tống vào trong xe.
Bảo mẫu thấy vậy, sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m-áu, xông lên giằng co với đám người này:
“Các người buông phu nhân nhà tôi ra, giữa thanh thiên bạch nhật mà các người dám bắt cóc không coi vương pháp ra gì, không sợ phải đi tù sao?"
Nhưng bà đã hơn bốn mươi tuổi, xương cốt chắc chắn không bằng thanh niên, chỉ vài cái đã bị đ-á văng sang bên cạnh dải cây xanh ven đường, sau gáy đ-ập mạnh vào gờ đ-á, bà trực tiếp ngất xỉu, rất nhanh đã có vệt m-áu đỏ tươi chảy ra.
Du Du cũng bị tiện tay ném vào trong xe, làm xong tất cả những việc này, bọn chúng mới lập tức lái xe rời khỏi khu vực này.
“A!
Du Du, con gái của tôi, trả lại con gái cho tôi."
Tô Nhiễm đang vội vã chạy từ phía đối diện con đường tới, khi nhìn thấy cảnh tượng này thì hai mắt đỏ sọc.
Nhưng bà ta vẫn chậm một bước, Khương Nam Thư và Du Du đều đã bị tống lên chiếc xe này mang đi.
Bà ta suy sụp quỳ xuống đất khóc t.h.ả.m thiết.
Bà ta chỉ đi lấy cơm cho con một lát, mà đứa trẻ trong phòng bệnh đã biến mất.
Bà ta kiểm tra camera đuổi theo suốt dọc đường nhưng vẫn muộn rồi.
Du Du của bà ta ơi.
Động tĩnh ở phía bên này vẫn thu hút sự chú ý của không ít người.
Vì ở gần bệnh viện, bảo mẫu đã được đưa vào bệnh viện kịp thời.
Tài xế thấy Khương Nam Thư biến mất, mặt tái mét vội vàng gọi điện cho Lục Thanh Diễn.
Nhưng không biết vì sao, điện thoại của Lục Thanh Diễn luôn không gọi được.
Ông không quản bảo mẫu nữa, mà lái xe lao thẳng về phía công ty, nếu Khương Nam Thư và đứa trẻ có mệnh hệ gì, ông không dám tưởng tượng nổi tổng giám đốc của bọn họ sẽ điên đến mức nào.
Khương Nam Thư sau khi bị áp giải lên xe thì đã từ bỏ việc kháng cự.
Bởi vì họng s-úng lạnh lẽo đang cách một lớp quần áo dí sát vào eo cô, chỉ cần cô có hành động lạ, cô và đứa trẻ sẽ một xác hai mạng.
“Muốn sống thì ngoan ngoãn nghe lời, Khương tiểu thư dù có tài giỏi đến đâu cũng phải nghĩ cho đứa trẻ trong bụng mình chứ?"
Ngoài tên lái xe phía trước, phía sau có ba gã đàn ông bao vây quanh cô trước sau trái phải, không gian nhỏ hẹp như vậy, Khương Nam Thư đừng nói là chạy, cô cũng chưa chắc đã nhanh hơn viên đ-ạn trong tay đối phương.
Ánh mắt bọn chúng nhìn chằm chằm vào bụng Khương Nam Thư với ý đồ xấu xa.
“Nghe nói đứa trẻ này 'sống bảy không sống tám', cô mới có t.h.a.i gần sáu tháng, sinh non chắc chắn là không sống nổi rồi."
Bọn chúng cười hì hì, lời nói đầy vẻ coi thường mạng sống.
Khương Nam Thư giữ bình tĩnh, cúi gằm mặt không nói một lời.
Trong đầu cô đang suy nghĩ xem người bắt cóc cô lần này là ai.
Cuối cùng dừng lại ở một cái tên.
Thấy Khương Nam Thư im lặng không nói, vẻ mặt lạnh lùng, một trong số đó cảm thấy như mình bị khiêu khích, gã đã chịu đủ sự khinh miệt của đám nhà giàu này rồi, cứ như thể bọn gã là r-ác r-ưởi vậy, nhìn một cái cũng thấy bẩn mắt.
Gã đưa tay bóp mạnh lấy mặt Khương Nam Thư, ánh mắt tham lam đảo quanh đôi gò má kiều diễm của cô, rồi dừng lại đầy ẩn ý trên bụng bầu, nhe ra hàm răng vàng khè:
“Tao chưa từng được chơi loại như mày, chắc chắn là sướng lắm đây."
Khương Nam Thư giơ tay hất tay gã ra, giọng nói trong trẻo đanh thép:
“Đừng có chạm vào tôi, bẩn."
“Mày!"
Gã có chút tức giận.
Đã thành tù nhân rồi mà còn kiêu căng cái gì!
Gã vừa định ra tay lôi kéo Khương Nam Thư, tên tài xế phía trước khẽ ho một tiếng, giọng điệu nghiêm nghị:
“Lão Ngũ, lệnh của cấp trên chưa xuống, không được đụng vào cô ta."
Lão Ngũ không cam tâm nhìn Khương Nam Thư một cái, rồi mới ngồi lại chỗ cũ.
Một bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay của Khương Nam Thư.
Đứa trẻ vốn đang nằm trên ghế ngồi bò dậy, dựa sát vào người Khương Nam Thư, cho đến khi chạm được vào nguồn nhiệt, con bé mới dừng lại, đôi tay nhỏ bé ôm c.h.ặ.t lấy Khương Nam Thư.
