Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 58
Cập nhật lúc: 03/03/2026 12:19
Vẻ mặt Khương Nam Thư lộ rõ sự ảm đạm:
“Chẳng lẽ không có việc gì thì không thể tìm anh ba sao?
Một năm rồi em chưa được gặp anh, em đặc biệt lén lén lút lút tới để nhìn anh một cái đấy, hu hu hu."
【 Đù, tên thần kinh này không phải thật sự mang theo d.a.o ra ngoài đấy chứ?
Tay hắn ta để trong túi cứ như đang rục rịch muốn làm gì đó ấy! 】
Đôi mắt lãnh đạm của Khương Hạc Miên thoáng qua một tia kinh ngạc và sửng sốt:
“Cái gì?"
Khương Nam Thư:
“?"
【 Còn trẻ thế này mà đã lãng tai rồi à? 】
Cô sụt sịt mũi, tiếp tục tỏ vẻ đáng thương nói:
“Không có gì, anh ba, anh có chê cười em không, cách thể hiện sự quan tâm của em đối với anh thật vụng về phải không?
Tai nạn một năm trước khiến em áy náy đến tận bây giờ, cũng vì anh không chịu về nhà mà mọi người đều ghét bỏ em, không thích em, cảm thấy là em đã hại anh, hu hu."
Anh ba cuối cùng cũng xuất hiện rồi...
Được rồi, năm người anh trai đã tụ tập đầy đủ...
Chương 47 Cho cô một phút để rời đi, nếu không tôi sẽ đ-âm ch-ết cô
Dù Khương Hạc Miên là một kẻ cuồng nghiên cứu trong giới khoa học, anh cũng chưa bao giờ thấy chuyện gì phi lý đến vậy, anh... có thể nghe thấy tiếng lòng của đứa em gái mà anh ghét nhất này!
Mười điều bí ẩn chưa có lời giải của thế giới cũng không có chuyện nào rời rạc như thế này đâu.
【 Sao không nói gì thế?
Bị mình làm cho buồn nôn rồi à?
Ha ha, hôm nay vận khí đúng là tốt thật, cứ thế mà lướt qua một lượt. 】
Khương Hạc Miên che giấu sự chấn kinh trong đáy mắt, giây tiếp theo đã khôi phục lại trạng thái bình thường:
“Vốn dĩ là do cô hại, bọn họ ghét cô, không thích cô chẳng phải là điều cô đáng phải chịu đựng sao?
Đừng có tới trước mặt tôi mà giả vờ đáng thương, tôi có thể nhẫn nhịn cô một lần, chứ không nhẫn nhịn được lần thứ hai đâu."
Giọng nói của anh mang theo hơi lạnh nguy hiểm, đôi mắt ẩn dưới gọng kính bạc bẽo âm u, mang theo cái lạnh thấu xương khiến người ta sởn gai ốc.
Anh khác với kiểu điên cuồng lộ ra bên ngoài của Khương Diệc Sâm, sự âm ám của anh đều giấu dưới lớp da túi xinh đẹp này.
Bệnh hoạn, âm trầm, lại mang theo sự lạnh lẽo khát m-áu.
Cũng chỉ có điên cuồng làm thí nghiệm mới có thể áp chế được tính cách này của anh, khiến anh trông giống như một người bình thường.
Khương Nam Thư biết anh đang nói về chuyện gì, một năm trước cô đã làm gãy xương tay của anh, khiến anh ghi hận đến tận bây giờ.
【 Rùa Ninja cũng không nhẫn nhịn bằng anh đâu, anh là nhất, anh là giỏi nhất, không nhịn được thì cứ việc hóa điên đi, đồ lắm chuyện. 】
Khương Nam Thư không nhịn được thầm mắng trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phớt lờ sắc mặt càng lúc càng lạnh của Khương Hạc Miên, cô thút thít nhỏ giọng nói:
“Cầu xin anh đừng nói chuyện với em như vậy, bệnh trầm cảm nặng của em hình như sẽ không bao giờ khỏi nữa, em đặc biệt tới xem tay của anh đã lành hẳn chưa...
Hy vọng anh có thể về nhà."
Khương Hạc Miên hơi nheo mắt lại, có một khoảnh khắc anh muốn đưa Khương Nam Thư về viện nghiên cứu để m.ổ x.ẻ nghiên cứu trọng điểm một chút.
Nếu đã có thể nghe thấy tiếng lòng của cô, vậy có phải là do sức mạnh huyết quản tạo ra sự cộng hưởng không?
Hay là tim của cô có vấn đề?
Hồi lâu sau, anh nhấn mạnh từng chữ:
“Đặc biệt?"
Tiếng lòng của cô nghe chẳng có vẻ gì là đặc biệt tới quan tâm anh hay muốn anh về nhà cả, ngược lại giống như cố tình tới để làm anh buồn nôn hơn.
Khương Nam Thư vẻ mặt chân thành gật đầu:
“Đúng vậy, để tới chỗ anh, em còn không thèm ngồi xe, đi bộ suốt ba tiếng đồng hồ để bày tỏ lòng thành đấy."
【 Nếu không phải do tên ngu Khương Diệc Sâm kia lái xe tới tận nơi đồng không m-ông quạnh này, thì ai mà thèm tới chứ, cạn lời. 】
Khương Hạc Miên:
“..."
Anh không chút biểu cảm nói:
“Vậy thì thật là vất vả cho cô quá."
“Không vất vả, vì anh thì đều là việc nên làm mà."
Sau đó Khương Hạc Miên giơ tay chỉ ra phía đại lộ:
“Cho cô một phút, rời khỏi đây, nếu không tôi sẽ trực tiếp đ-âm ch-ết cô."
Khương Nam Thư:
“!!!"
【 Đúng là bệnh hoạn một cách khác biệt. 】
Sau đó ánh mắt cô dừng lại trên đôi tay thon dài rõ khớp xương của anh một chút.
【 Hy vọng lúc anh mất đi đôi tay thì vẫn còn cứng miệng mà nói ra được câu muốn đ-âm ch-ết tôi nhé. 】
Khương Hạc Miên biến sắc, đang định vươn tay chộp lấy Khương Nam Thư thì thấy cô chạy còn nhanh hơn cả vòi rồng.
【 Thật là, không nói đạo đức gì cả, mới khởi động chưa đầy năm giây đã muốn bắt người rồi, đồ tiểu nhân. 】
Để lại một câu tiếng lòng như vậy, Khương Nam Thư lập tức chạy mất dạng.
Khương Hạc Miên:
“..."
Anh vẫn còn nhớ rõ, năm đó cô ta đã cứng cổ, quật cường không chịu xin lỗi, nhất định đòi người nhà phải đuổi Khương Nhạc Y đi trước mới chịu phục tùng.
Nếu không phải mọi người trong nhà đều khuyên ngăn, anh không dám đảm bảo lúc đó sẽ không đ-ập vỡ gáo cô ta ra để xem trong não cô ta rốt cuộc chứa cái gì.
Sau đó anh lại cúi đầu nhìn tay mình.
Một năm rồi, bàn tay bị gãy xương cũng đã hồi phục bình thường.
Nhưng tại sao trong lòng Khương Nam Thư lại nhắc đến việc anh sẽ mất đi đôi tay chứ?...
Khương Nam Thư chạy được một đoạn thì bắt taxi về nhà, tốn mất của cô hai trăm tệ, cả người đều ỉu xìu.
Quan trọng nhất là cơ bụng vẫn chưa sờ được, chỉ đành chọn một ngày hoàng đạo khác để đi vậy.
Cho nên, nỗi khổ của ngày hôm nay đến đây là đủ rồi, cô cần được nghỉ ngơi.
Mọi người trong nhà đều không có mặt, cô ăn trưa một mình rồi lên lầu ngủ.
Mãi đến tận buổi chiều mới tỉnh dậy, mở điện thoại ra xem, Trần Thiên đã gửi cho cô hơn 99 tin nhắn cùng với hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ.
Xem xem đứa nhỏ này lo lắng đến mức vò đầu bứt tai kìa.
Cũng may là trước khi ngủ cô đã để chế độ im lặng, nên mới không bị quấy rầy.
Cô ngáp một cái, sau đó mới chậm rãi trả lời:
【 Sao thế Thiên Thiên?
Tìm tớ có việc gì à? 】
Trần Thiên trả lời ngay lập tức:
【 Khương Nam Thư, cậu đã đi đâu vậy!
Cậu có biết không tìm thấy cậu tớ đã sắp phát điên rồi không! 】
Trần Thiên đang quan tâm cô sao?
Chỉ dựa vào một người bạn tâm địa không tốt, muốn hại cô để trục lợi, Khương Nam Thư sẽ không tự đa tình như vậy.
Chắc chắn là vì chuyện của Khương Chu Dã, cô ta còn sợ chuyện không thành hơn bất cứ ai.
Cô cố ý treo máy vài phút, thấy Trần Thiên lại gửi thêm vài câu hỏi cô đang ở đâu, Khương Nam Thư mới thong thả tiếp tục trả lời:
【 Thiên Thiên, cậu thật sự quan tâm tớ quá, tớ chỉ ngủ trưa một chút thôi mà cậu đã tìm tớ khắp thế giới rồi, cậu đúng là người bạn thân nhất đời của tớ! 】
Mà ở phía bên kia, Trần Thiên nhìn thấy tin nhắn trả lời thì tức đến nổ phổi.
Một con mắt của cô ta không nhìn thấy gì, nên việc nhìn màn hình điện thoại rất khó khăn, nhìn lâu mắt sẽ bị đau.
Khương Nam Thư rốt cuộc có biết việc cô ta phải chờ đợi tin nhắn lâu như vậy gây hại cho mắt cô ta đến mức nào không?
Cô ta nén cơn bực bội, trả lời một cách không mấy thiện cảm:
【 Anh tư của cậu đâu?
Có ở nhà không?
Cậu có lừa tớ không đấy?
Nếu đã muốn giúp tớ thì thời gian vào buổi tối là tốt nhất, tại sao lại bảo tớ đến vào buổi sáng? 】
Cô ta càng nghĩ càng thấy không đúng, làm cái chuyện đó chẳng phải nên vào buổi tối sao?
Ban ngày cô ta đến đó làm gì?
Thì làm được chuyện gì chứ!
