Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 63

Cập nhật lúc: 03/03/2026 12:20

“Sở Mộc Hi...”

Khương Nam Thư không hề thấy ngạc nhiên.

Chỉ là Khương Nhạc Y vẫn còn chưa biết mình bị “bạn tốt" bán đứng rồi.

Cô rũ mắt nhìn Trần Thiên, dưới ánh mắt khát cầu của cô ta, cô gỡ tay cô ta ra, rồi mỉm cười nói với Trần cha ở cách đó không xa:

“Xin lỗi chú Trần nhé, cháu không hỏi ra được gì cả, chú tự mình làm đi ạ."

Trần Thiên run rẩy cả người, không thể tin nổi mà nhìn Khương Nam Thư.

Lúc bị Trần cha nóng nảy lôi đi, Khương Nam Thư mặc một bộ váy đỏ rực, mỉm cười nhìn theo cô ta, trông giống như một con quỷ dữ vậy.

Trần Thiên đột nhiên điên cuồng vùng vẫy, gào thét khản cả giọng:

“Mày không phải Khương Nam Thư, mày không phải nó!"

“Khương Nam Thư, mày sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!

Mày sẽ không được ch-ết t.ử tế đâu!"

Khương Nam Thư bước chân nhẹ tênh đi vào trong biệt thự.

【 Phải đi tìm anh tư thân yêu của mình thôi nào~ 】

Lại cầu phiếu bầu lần nữa nhé~ Ngày mai sờ cơ bụng!

Chương 51 Em sẽ ngoan ngoãn thành thật với người nhà, giải thích tỉ mỉ quá trình phạm tội của mình

Bốn người vì khoảng cách gần nên lại nghe thấy tiếng lòng của Khương Nam Thư:

“..."

Vừa rồi bộ thao tác trôi chảy như nước chảy mây trôi của Khương Nam Thư đã lọt hết vào mắt bọn họ.

Cô thật sự muốn Trần Thiên phải ch-ết, còn thuận tay đưa cả gậy sắt cho Trần cha nữa, ngay cả một tia do dự cũng không có, càng đừng nói đến việc mủi lòng với Trần Thiên dù chỉ một chút.

Khương Doãn Xuyên lắc lắc đầu, khô khốc bào chữa cho Khương Nam Thư:

“Chuyện này không trách con bé được...

Đều là do đứa bạn thân kia của nó quá xấu xa nên mới khiến con bé nhẫn tâm như vậy, thực ra nó là một cô bé rất đáng yêu và dịu dàng..."

Khương cha:

“..."

“Vậy con có thể đừng có run như cầy sấy được không?"

“Dạ?"

Khương Doãn Xuyên sắp khóc đến nơi rồi:

“Con run sao?

Không lẽ thế chứ, sao con lại run được, con là đang lạnh..."

Khương mẹ:

“...

Bây giờ mới là tháng chín thôi, con lạnh cái gì chứ?"

Mặt bà có chút xanh lét, cố gắng đeo thêm lớp kính lọc cho con gái mình:

“Lão ngũ nói đúng đấy...

Nam Nam chắc chắn là quá đau lòng rồi, hơn nữa người đàn ông đó hung dữ quá đi mất, không làm Nam Nam bị thương là tốt rồi, nhìn xem đ-ánh thành cái dạng kia kìa...

Thật đáng sợ quá."

Vẻ mặt Khương cha đầy khó tả:

“Chúng ta mau đi thôi, con bé lên tìm A Dã rồi kìa, tạo nghiệp mà, nghìn vạn lần đừng để bị phát hiện đấy."

Khương Chu Dã không hiểu mô tê gì:

“?"

“Mọi người đang xì xào bàn tán cái gì vậy?"

Khương Doãn Xuyên hít sâu một hơi, sau đó nói:

“Tóm lại... anh đừng có chọc vào nó là được rồi, có chuyện gì thì cứ nhịn đi một chút vậy...

Chẳng lẽ lại lăn đùng ra ch-ết tại chỗ được sao."

“???"

Mấy người đang định đi ra ngoài.

Bên ngoài liền truyền đến tiếng gõ cửa của Khương Nam Thư:

“Anh tư, em vào nhé~"

Bốn người:

“!!!"

“Mau trốn đi."

Bọn họ loạn lên như những con ruồi không đầu, khiến Khương Chu Dã đang nằm trên giường cũng vã cả mồ hôi hột vì lo lắng.

Khương Doãn Xuyên nhanh chân lủi vào phòng tắm trước, còn khóa trái cửa lại nữa.

Khương mẹ và Khương cha vội vàng chui tọt vào tủ quần áo của Khương Chu Dã.

Giây tiếp theo cửa đã mở ra.

Ánh mắt Khương Nam Thư lập tức dừng lại trên giường.

Khương Chu Dã mở to mắt, nhìn cô với vẻ mặt sống không bằng ch-ết.

【 Ồ?

Tỉnh rồi à?

Vậy thì dễ làm rồi. 】

Bốn người trong phòng sắc mặt lập tức trắng bệch.

Xong đời rồi, anh tự lo lấy mình đi nhé, bọn họ cũng lực bất tòng tâm rồi.

Trong mắt Khương Chu Dã mang theo sự kinh hoàng lộ rõ:

“Cô, cô còn muốn làm cái gì nữa?"

【 Khương Nam Thư mày giỏi thật đấy, hạ thu-ốc kiểu gì mà khiến thằng nhóc này sợ đến mức để lại bóng ma tâm lý luôn rồi. 】

Khương Nam Thư lặng lẽ quan sát anh ta.

Sau đó dùng tay dụi dụi mắt, giây tiếp theo đôi mắt đã đỏ hoe, bắt đầu chảy nước mắt.

【 Hành tây này công hiệu thật đấy, hu hu hu, đau mắt quá. 】

Cô sụt sịt khóc lóc:

“Anh tư, em không phải cố ý muốn hạ thu-ốc anh đâu, thực sự là vì Thiên Thiên quá thích anh rồi, em bất đắc dĩ mới đồng ý với cậu ấy.

Anh cũng biết đấy, tính cách của em không được lòng người nên chẳng có mấy người bạn cả, chỉ có mỗi cậu ấy là người bạn thân thiết thôi, không ngờ lại làm ơn mắc oán, bị ba cậu ấy biết chuyện rồi, em lo lắng cho cậu ấy quá."

Mấy người ở ngoài sáng lẫn nấp trong bóng tối đều im lặng.

Đúng là “bạn thân thiết" thật.

Cô trực tiếp chu đáo tiễn người ta vào phòng hồi sức tích cực (ICU) luôn.

Trên trán Khương Chu Dã bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, anh ta lạnh lùng nhắm mắt lại:

“Thu hồi đi, tôi coi như chưa nghe thấy gì hết."

Khương Nam Thư:

“???"

【 Anh đang chat Wechat với tôi đấy à mà đòi thu hồi. 】

Khương Chu Dã:

“..."

Xấu hổ đến mức ngón chân sắp quắp lại rồi.

“Không, anh đã nghe thấy rồi, anh tư, anh yên tâm đi, em sẽ ngoan ngoãn thành thật với người nhà, giải thích tỉ mỉ quá trình phạm tội của mình."

Bốn người:

“..."

Thật sự không cần phải báo cáo chi tiết đâu, cảm ơn!

Bọn họ đã biết hết sạch sành sanh rồi!

【 Đợi bọn họ về mình sẽ khai ra toàn bộ chi tiết, chờ đợi mình sẽ là bị đuổi ra khỏi nhà hay là đoạn tuyệt quan hệ đây?

Mình có nên đi nhặt viên kim cương ở t.h.ả.m cỏ nhà bên cạnh về trước không nhỉ, để lỡ có bị đuổi ra đường thì cũng không sợ không có tiền. 】

Khương Nam Thư đã bắt đầu suy nghĩ về con đường lui cho mình rồi.

Mấy người họ thấy chua xót vô cùng.

Ây, cái đứa trẻ ngốc nghếch này.

Mặt Khương Chu Dã đen lại, quay đầu nhìn vào đôi mắt đỏ hoe kia của cô, trông có vẻ đáng thương vô cùng, rõ ràng biết là cô ta đang giả vờ, nhưng vẫn có chút mủi lòng.

Anh ta hít sâu một hơi, dùng giọng điệu lạnh lùng để tìm lý do bào chữa cho tội lỗi của Khương Nam Thư:

“Nói cho ba mẹ nghe thì đã sao chứ?

Đến lúc đó lại làm sâu sắc thêm hiểu lầm trong gia đình à?

Khương Nam Thư, chỉ cần tôi còn sống chung dưới một mái nhà với cô, thì cô, cô chính là em gái của tôi...

Tôi không muốn thấy ba mẹ phải phiền lòng vì anh em chúng ta bất hòa."

Anh ta chưa bao giờ nghĩ tới việc mình là người bị hại mà lại đi tìm lý do để bào chữa tội lỗi cho kẻ hại mình, anh ta thật sự muốn khóc ch-ết mất thôi.

Khương Nam Thư:

“..."

【 Thật là thấy quỷ rồi, sao anh ta lại trở nên độ lượng như thế này chứ?

Một năm trước sao không thấy như vậy?

Hãy lấy cái khí thế giống như anh ba muốn đ-âm ch-ết tôi ra đi chứ. 】

Khương Chu Dã:

“..."

Cứu mạng, lùi lại, lùi lại đi!

“Cô mau đi ra ngoài đi, đừng làm ảnh hưởng đến việc tôi nghỉ ngơi, tôi muốn đi ngủ rồi."

Khương Chu Dã nhắm tịt mắt lại tiếp tục giả vờ ch-ết.

Khương Nam Thư chỉ có thể tiếc nuối rời khỏi sân khấu.

【 Miệng ở trên người tôi, anh còn quản được tôi nói hay không chắc?

Hi hi, tôi cứ thích nói đấy. 】

Cô đứng dậy, vẻ mặt đầy hối lỗi:

“Dạ, được rồi ạ."

Nhưng đôi mắt bị cay do hành tây khiến cô khó chịu quá, thế là cô đi vài bước về phía phòng tắm:

“Anh tư, mượn phòng tắm của anh dùng một lát nhé."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 63: Chương 63 | MonkeyD