Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước - Chương 1448: Chết Oanh Oanh Liệt Liệt, Ai Ai Cũng Biết

Cập nhật lúc: 27/04/2026 23:24

Diệp Linh Lung trong khoảnh khắc đó ủ ma lực, sau đó hướng về phía Cố Lâm Uyên hét lớn một tiếng, làm tăng thêm thanh thế rồi lao sầm vào hắn.

Cố Lâm Uyên bị động tĩnh này của nàng làm cho ngẩn tò te, nhất thời không hiểu nàng muốn làm gì.

Đừng nói nàng đang bị thương nặng như vậy, cho dù không bị thương cũng không thể đ.á.n.h thắng hắn, nhưng hắn vẫn giơ tay lên đỡ một chút, chặn lại thế công của Diệp Linh Lung.

Vừa đỡ một cái, Diệp Linh Lung đã dán một tấm Định Thân Phù lên người hắn, sau đó hung hăng đẩy hắn về phía sương mù dày đặc nhất.

Đẩy xong, Diệp Linh Lung nghe thấy tiếng bước chân của đám người Lãnh Phương Phi ngày càng gần, nàng không thèm ngoảnh đầu lại mà cắm cổ chạy về một hướng khác, vừa chạy vừa dặn dò hắn.

"Tam sư huynh, nếu huynh không chịu đi, vậy thì muội đi. Huynh không cần đuổi theo đâu, đợi huynh giải được Định Thân Phù rồi hẵng tới, muội đã thân t.ử hồn ly rồi. Tạm biệt Tam sư huynh, chúng ta hẹn gặp lại ở Nhân tộc!"

Một chuỗi động tác này của Diệp Linh Lung vô cùng nhanh ch.óng, nhanh đến mức lời còn chưa nói xong, người đã chạy xa tít tắp.

Mặc dù nàng đã dùng hết toàn lực để chạy, nhưng vẫn không thể chạy nhanh được, bởi vì vết thương trên người nàng thực sự quá nặng, chạy chưa được bao lâu nàng đã nghe thấy động tĩnh truy đuổi phía sau ngày càng rõ ràng.

Một luồng sức mạnh tàn độc từ sau lưng đ.á.n.h tới, nàng nhanh ch.óng né tránh, nhưng vẫn bị dư uy làm bị thương, cả người lảo đảo lùi lại mấy bước suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.

Nàng đột ngột quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Lãnh Phương Phi và Bồ Nghiệp đã đuổi kịp nàng.

"Sao chỉ có một mình ngươi chạy vậy?"

Lãnh Phương Phi cảnh giác nhìn lướt qua xung quanh, ả đã lĩnh giáo sự gian xảo của kẻ này, lần này ả tuyệt đối không thể khinh địch nữa.

"Cố Lâm Uyên đâu? Bỏ rơi ngươi rồi à?"

Diệp Linh Lung cười khẩy với ả:"Cho dù có thực sự bỏ rơi ta, cũng sẽ không quay đầu nhìn ngươi lấy một cái, ngươi bận tâm cái gì chứ?"

"Ngươi..." Sát ý trong mắt Lãnh Phương Phi nháy mắt tràn ngập:"Răng nhọn miệng bén, tùy ngươi nói thế nào, hôm nay ta sẽ không để ngươi trốn thoát nữa! Đương nhiên, ta cũng sẽ không để ngươi c.h.ế.t dễ dàng như vậy! Bồ Nghiệp, bắt lấy ả!"

Lãnh Phương Phi vừa ra lệnh, Bồ Nghiệp liền lao về phía Diệp Linh Lung, Diệp Linh Lung nhanh ch.óng lấy từ trong nhẫn của Lãnh Tâm Ngữ ra những bảo bối lót đáy hòm, ném về phía Bồ Nghiệp như không cần tiền, nhằm cản bước tiến công của hắn, đồng thời bản thân cũng đứng dậy tiếp tục bỏ chạy về phía trước.

Mặc dù chắc chắn sẽ c.h.ế.t, nhưng nàng tuyệt đối không thể c.h.ế.t dễ dàng như vậy, có c.h.ế.t nàng cũng phải lột của bọn chúng một lớp da!

Nghĩ như vậy, Diệp Linh Lung vừa ném đồ về phía sau, vừa nhét đồ lên người mình.

Trong lòng nàng đã có một vị trí tự bạo tuyệt hảo, nơi đó là một ngõ cụt, nằm ở góc rẽ giữa hai tòa cung điện, một khi nàng tự bạo, sức mạnh sẽ nổ tung trong không gian nhỏ hẹp, đảm bảo sát thương gây ra trong một khu vực nhất định là lớn nhất.

Cộng thêm những bảo vật nàng đắp lên người này, nàng đảm bảo lần tự bạo này nhất định sẽ khiến tất cả mọi người phải chấn động!

Nghĩ đến đây, Diệp Linh Lung liền mong đợi hẳn lên, cho dù là c.h.ế.t, nàng cũng phải c.h.ế.t oanh oanh liệt liệt, c.h.ế.t cho ai ai cũng biết!

Nhưng đáng tiếc là, lần này ông trời không đứng về phía nàng, khi còn cách vị trí lý tưởng nhất một chút khoảng cách, cơ thể nàng không trụ nổi nữa, mà Bồ Nghiệp cũng chặn nàng lại nhanh hơn dự đoán.

Diệp Linh Lung quay đầu nhìn góc khuất mà nàng khao khát nhất kia, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

Tuy không phải là tốt nhất, nhưng không sao, có chút khiếm khuyết cũng không ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.

Đúng lúc này, thanh kiếm của Bồ Nghiệp đ.â.m về phía nàng, nàng khó nhọc muốn né tránh, nhưng lại không thể né hoàn toàn, khi pháp bảo trong tay nàng còn chưa kịp ném về phía Lãnh Phương Phi, nàng đã bị một kiếm đ.â.m trúng trước, sau đó bị một chưởng đ.á.n.h bay ra ngoài.

Khoảnh khắc đó, nàng nghe thấy tiếng xương cốt mình vỡ vụn cùng với lục phủ ngũ tạng tổn thương.

Đau quá, đau đến mức hai mắt hoa lên, đau đến mức răng đ.á.n.h bò cạp.

Bồ Nghiệp cố ý nương tay, không dùng toàn lực ngay từ đầu, nếu không nàng bây giờ đã c.h.ế.t rồi.

Diệp Linh Lung phun ra một ngụm m.á.u lớn, nhìn Lãnh Phương Phi từng bước tiến lại gần nàng.

"Yên tâm, ta đã nói sẽ không để ngươi c.h.ế.t dễ dàng đâu, món nợ ngươi trút lên người ta, cái c.h.ế.t của tứ đệ ta, mối thù của cửu muội ta, còn cả sự nhục nhã ngươi dành cho ta, ta sẽ từng cọc từng món đòi lại hết từ trên người ngươi!"

Nghe thấy lời này, Diệp Linh Lung bật cười thành tiếng, vừa cười vừa lén lút chuẩn bị tự bạo, cho dù vị trí không tốt, nàng cũng phải phát huy điểm tối đa trong khoảnh khắc này.

"Lúc Lãnh Thế Hải c.h.ế.t, ngươi chẳng buồn bã chút nào, sống c.h.ế.t của Lãnh Tâm Ngữ, ngươi lại càng không quan tâm, còn về sự nhục nhã ta dành cho ngươi? Chẳng phải là ngươi tự rước lấy nhục sao? Hắn vốn không yêu ngươi, ngươi lại cứ mặt dày bám lấy, chậc chậc, ngươi chắc chắn không soi gương à?"

"Ngươi..."

Trải qua lần trước, Lãnh Phương Phi đã lĩnh giáo sự lợi hại của nàng, đã sớm tỉnh táo lại không để bị nàng chọc giận làm cho mờ mắt nữa, nhưng nàng vừa mở miệng, vẫn dễ như trở bàn tay chọc trúng chỗ đau nhất của ả.

Ả vốn định mang kẻ này về thẩm vấn, nhưng bây giờ ả sắp không nhịn nổi nữa rồi!

"Ta thì sao? Ngươi khinh thường ta, ngươi tự hào về bản thân, nhưng ta chưa từng vì đàn ông mà mất đi lý trí, còn ngươi lại vì đàn ông mà làm ra đủ trò xấu xí, chút lòng tự tôn đó của ngươi đúng là một trò cười to bằng trời!"

Lãnh Phương Phi tức giận đến mức toàn thân run rẩy, ả hít sâu vài hơi, giơ thanh kiếm trong tay lên, đi về phía Diệp Linh Lung.

"Ta biết ngươi cố ý chọc giận ta là muốn ta g.i.ế.c ngươi, ta cứ không để ngươi toại nguyện đấy! Miệng lưỡi lợi hại nhất đúng không? Vậy ta sẽ cắt lưỡi ngươi trước!"

Trơ mắt nhìn ả tiến lại gần, Diệp Linh Lung bắt đầu tính toán khoảng cách, năm bước, bốn bước, ba bước...

Tuy nhiên đúng lúc này, một thanh trường kiếm từ bên hông bay tới, đ.â.m thẳng về phía thái dương của Lãnh Phương Phi, Lãnh Phương Phi lập tức lùi lại mấy bước, giơ thanh kiếm trong tay lên gạt ra.

Vừa gạt ra, một bóng dáng quen thuộc nhanh ch.óng xuất hiện, ôm lấy Diệp Linh Lung trên mặt đất bay lùi về phía sau một đoạn khá xa, sau khi bị Bồ Nghiệp chặn lại mới dừng bước.

Trong vòng tay ấm áp và quen thuộc này, Diệp Linh Lung đột ngột ngẩng đầu lên, không thể tin nổi nhìn người trước mặt.

"Tam sư huynh, huynh... sao huynh lại, sao huynh lại tới đây!"

"Tiểu sư muội, ta tuy không giỏi mưu lược, nhưng ăn một kiếp lớn một trí, cái trò đ.á.n.h lén dán bùa này, muội đã dùng ở ngoài Vô Ưu Thụ trăm năm trước rồi. Ta đã bị muội dùng cách hy sinh bản thân đẩy ra một lần, ta có kém cỏi đến đâu, cũng sẽ không mắc bẫy cùng một chiêu trò lần thứ hai."

Cố Lâm Uyên thở dài:"Nếu không phải muội đẩy ta vào trong sương đen, ta nhất thời không tìm được phương hướng, muội thậm chí còn không chạy thoát được. Tiểu sư muội, trăm năm trước ta đã hối hận một lần, trăm năm sau muội lại muốn ta phải gánh chịu thêm một lần nữa sao? Ta lại, dễ bắt nạt thế à?"

Nghe thấy lời này, hốc mắt Diệp Linh Lung nóng lên.

"Muội không bắt nạt huynh! Muội chỉ đang cân nhắc lợi hại, đưa ra lựa chọn tối ưu nhất, tại sao huynh không nghe muội chứ?"

"Đó là lựa chọn tối ưu mà muội nghĩ, nhưng ở chỗ ta, chưa bao giờ là lựa chọn tối ưu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.