Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước - Chương 216: Lục Sư Huynh, Muội Có Một Suy Nghĩ Táo Bạo

Cập nhật lúc: 26/04/2026 12:12

"Ta đây không gọi là thay đổi, ta đây gọi là khả năng chấp nhận mạnh." Ninh Minh Thành khẽ cười một tiếng.

Diệp Linh Lung mỉm cười lấy lại mảnh vỡ trong tay Ninh Minh Thành cất vào trong nhẫn của mình.

"Tiểu sư muội, chúng ta nên tìm mảnh vỡ tiếp theo như thế nào?"

"Đơn giản a, bắt một con yêu đến hỏi một chút không phải là biết rồi sao."

"Tiểu sư muội của ta trước sau như một cơ trí."

Bên kia, sau khi tách khỏi bọn họ Thẩm Ly Huyền nhanh ch.óng thu dọn lại cảm xúc đi về phía hang động vừa nãy.

Lúc vừa rời đi, những con yêu đó cơ bản là đã bị hầm chín rồi, lúc này đi vào cho dù còn có yêu sống sót hắn cũng có thể ứng phó được, lấy đi mảnh vỡ dưới linh trì hẳn là không thành vấn đề.

Trong lòng hắn nghĩ như vậy, giây tiếp theo bước vào hang động nhìn thấy tình hình bên trong, cả người hắn ngây ngẩn.

Hang động vốn dĩ chứa đầy hải yêu hầm chín lúc này vậy mà lại trống rỗng!

Đừng nói là một con yêu cũng không có, ngay cả nước ao cũng cạn kiệt rồi!

Bên dưới nước ao là vùng đất bị yêu khí ăn mòn, mà bên trong vùng đất cái gì cũng không có!

Thẩm Ly Huyền không thể tin được nhìn tất cả những thứ này, hồi lâu sau hắn mới vung thanh kiếm trong tay c.h.é.m xuống cái ao cạn kiệt này.

Kiếm quang rạch mở cái ao, bên dưới ngoại trừ dây leo bị ngọn lửa lớn thiêu rụi thành tro ra thì cái gì cũng không có, mảnh vỡ của Thương Thủy Châu bị người ta lấy đi rồi!

Thẩm Ly Huyền nhíu mày, bàn tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm đột ngột siết c.h.ặ.t.

Hắn căn bản chưa đi xa, hơn nữa thời gian rời đi cũng không lâu, lúc đi sự chú ý của hắn vẫn luôn đặt ở bên này, rốt cuộc là ai có bản lĩnh thông thiên này dọn dẹp hang động này sạch sẽ như vậy ngay dưới mí mắt hắn?

Người này rốt cuộc là muốn làm gì?

Nếu chỉ vì Thương Thủy Châu vậy tại sao lại dọn dẹp t.h.i t.h.ể của yêu tộc?

Thẩm Ly Huyền nghĩ không ra, lông mày hắn nhăn lại thành một đoàn, trong lòng dâng lên một trận căng thẳng, trong Thanh Vân Châu này có thể có bản lĩnh bực này lặng yên không một tiếng động mang đi mảnh vỡ Thương Thủy Châu, đếm trên đầu ngón tay!

Nếu bọn họ thật sự có người ở ngay gần đây, vậy tiểu sư muội chẳng phải là nguy hiểm sao?

Hỏng rồi, hắn không nên để bọn họ tự mình rời đi!

Hắn lập tức xoay người tìm kiếm về hướng Diệp Linh Lung bọn họ rời đi, nhất định phải mau ch.óng tìm thấy bọn họ!

Bên kia, Diệp Linh Lung và Ninh Minh Thành giả vờ giả vịt đi về phía bên ngoài Thanh Vân Châu một đoạn đường xong, đi vòng một vòng từ một vị trí khác một lần nữa đi về phía sâu trong Thanh Vân Châu một đoạn đường.

Lúc này, hai người bọn họ đang ngồi xổm phía sau một bức tường đổ nát nhìn về phía trước.

Phía trước là nhà cửa và đường phố đã bị hủy hoại đến mức hoàn toàn thay đổi, đúng như Nhị sư huynh đã nói, Thanh Vân Châu đã thất thủ rồi, người trong Thanh Vân Châu lưu lạc khắp nơi, thương vong vô số, trên đường phố cơ bản rất khó nhìn thấy người sống.

Nhưng không khéo là, lúc bọn họ đến thị trấn nhỏ đầu tiên trong Thanh Vân Châu, vậy mà thật sự nhìn thấy người sống, hơn nữa còn không chỉ một người.

Càng trùng hợp hơn là, năm người sống phía trước, vậy mà lại có ba người là bọn họ quen biết!

Lúc này, năm người bọn họ đang bị một đám hải sản hội đồng, số lượng hải sản lên tới mười mấy con, so với đợt trước bọn họ nhìn thấy, chất lượng của đợt hải sản này tốt hơn một chút, số lượng Nguyên Anh nhiều hơn trước đó vài con.

Năm người này bị vây ở giữa, hai cô nương không quen biết khác thể hư khí nhược không có sức chiến đấu, ba đệ t.ử Thất Tinh Tông còn lại lấy ít địch nhiều vẫn đang khổ sở chống đỡ, nhưng thoạt nhìn sắp không chống đỡ được bao lâu nữa rồi.

"Tiểu sư muội, ba đệ t.ử Thất Tinh Tông phía trước đó không phải là mấy người nhường phòng khách cho chúng ta ở Cửu Hoa Sơn trước đó sao? Nhất là người đứng đầu kia, khá có lễ phép."

"Lục sư huynh, muội đính chính một chút phòng khách vốn dĩ là của chúng ta, cần bọn họ nhường sao? Còn nữa, hắn có lễ phép hay không cũng không phụ thuộc vào bản thân hắn."

Ninh Minh Thành trước sau như một chỉ nghe hiểu một nửa, nhưng vấn đề không lớn, ít nhất hắn đã theo kịp một nửa tư duy của tiểu sư muội rồi, rất có tiến bộ.

"Tiểu sư muội, muội định làm thế nào? Chúng ta tìm một vòng lớn, vất vả lắm mới tìm thấy những hải yêu này, nhưng người của Thất Tinh Tông lại ở đó, thân là danh môn chính phái chúng ta không tiện trực tiếp làm việc a."

"Lục sư huynh, muội có một suy nghĩ táo bạo."

Ninh Minh Thành toàn thân chấn động.

"Táo bạo đến mức nào?"

Diệp Linh Lung nhỏ giọng nói vài câu bên tai Ninh Minh Thành.

!!!

Cái này đâu chỉ là táo bạo!

"Muội nghiêm túc chứ?"

"Muội nghiêm túc a! Đây là cách tốt nhất để tìm đủ toàn bộ mảnh vỡ trong một lần! Huynh yên tâm, nếu thật sự xảy ra chuyện, đ.á.n.h không lại còn không chạy thoát được sao? Muội có hậu chiêu!"

Diệp Linh Lung lấy ra một xấp bùa chú từ trong nhẫn đưa cho Ninh Minh Thành.

"Lục sư huynh cái này huynh cầm lấy."

"Cái này là cái gì?"

"Muội bắt chước Bảo Mệnh Phù của những đại môn phái kia làm ra. Bảo Mệnh Phù của bọn họ là dùng khí huyết tẩm bổ rất nhiều năm khiến cho bùa chú liên kết với mệnh số của bản thân mà thành. Nhưng với tần suất gây chuyện này của chúng ta mà xem, cách nuôi bùa dài hạn đó của bọn họ quá tốn thời gian tốn công sức rồi. Cái này muội liền làm đơn giản một chút, huynh dùng tạm."

Lông mày Ninh Minh Thành nhíu lại, tiểu sư muội nói đơn giản, vậy chắc chắn vô cùng đơn giản, đơn giản đến mức ly kỳ cắt đứt một nhát cái loại đó, bắt buộc phải hỏi cho rõ ràng.

"Vậy dùng lên có gì khác biệt so với của bọn họ?"

"Bảo Mệnh Phù của bọn họ, bách xé bách linh, của muội xem vận may, vừa vặn xé trúng một tờ có thể khế hợp với huynh là có thể thuấn di rời đi."

!!!

Thứ bảo vệ tính mạng còn phải xem vận may? Lỡ như vận may không tốt thì sao?

"Trong tình huống khẩn cấp làm gì có thời gian xé từng tờ một? Vậy ta có thể xé toàn bộ một lúc không? Dù sao chắc chắn sẽ có tờ trúng."

"Không thể, bởi vì xé một tờ huynh liền thử rời đi một lần, cùng nhau xé toàn bộ cùng nhau thử dễ xảy ra chuyện, không chừng đồng thời có hiệu lực mấy tờ, đầu và tay của huynh đi không cùng một nơi."

!!!

Đây là câu chuyện kinh dị gì vậy, người chưa bị đối phương c.h.é.m c.h.ế.t, đã bị chính mình xé mất rồi!

"Vậy nếu ta vận may không tốt, chẳng phải là phải xé đến tờ cuối cùng mới có thể rời đi sao?"

"Lục sư huynh lời này sai rồi, nếu huynh thật sự vận may không tốt, xé hết rồi huynh cũng không thể rời đi."

...

Bảo Mệnh Phù của tiểu sư muội đơn giản đến mức quả thực có hơi quá đơn giản rồi.

Thời khắc mấu chốt còn phải chơi trò tim đập thình thịch, có thể sống hay không toàn dựa vào nhân phẩm.

"Vậy muội cho ta thêm vài tờ đi, không chừng một xấp này không có một tờ nào khế hợp với ta."

"Cho nhiều cũng vô dụng a, nhiều tờ như vậy xé xong huynh vẫn chưa đi, đối phương chắc chắn đã tiễn huynh đi trước rồi."

...

Ninh Minh Thành nắm c.h.ặ.t xấp bùa chú mà Diệp Linh Lung đưa, mặt xám như tro tàn, không có một chút bảo đảm nào.

"Tiểu sư muội, nếu thật sự xảy ra chuyện..."

"Từ xưa tu tiên nghịch thiên cải mệnh, làm gì có chuyện không nguy hiểm? Hơn nữa huynh muốn thiên tài địa bảo, không phải trả chút giá sao? Lề mề cái gì chứ? Tin muội đi, làm xong vố lớn này, huynh chắc chắn cả người đều sẽ thăng hoa!"

"Muội chắc chắn không phải là thăng thiên chứ?"

"Vậy thì thăng a! Ai bảo huynh không chăm chỉ tu luyện, ai bảo huynh đ.á.n.h không lại Thất sư huynh, ai bảo huynh đ.á.n.h không lại đối phương, thăng thiên huynh trách ai? Huynh không phải nên tự kiểm điểm lại thật tốt sao?"

...

Nói rất có lý a.

"Nhanh lên a, bọn họ sắp không chống đỡ nổi nữa rồi."

"C.h.ế.t thì c.h.ế.t! Muội một Trúc Cơ đều dám chơi, ta một Kim Đan sợ cái gì?"

"Thế này không phải đúng rồi sao! Đời người khó có được một lần buông thả, đi chiến đấu đi, thiếu niên!"

Ninh Minh Thành "vút" một tiếng xách theo trường kiếm của mình nhảy ra ngoài.

*

Cập nhật hai chương trước, còn hai chương nữa trước mười hai giờ trưa mai sẽ bổ sung.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước - Chương 216: Chương 216: Lục Sư Huynh, Muội Có Một Suy Nghĩ Táo Bạo | MonkeyD