Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 1067

Cập nhật lúc: 29/01/2026 03:13

“Có người đảm nhiệm chức Phủ chủ, tự nhiên sẽ sắp xếp cho bọn họ, chỉ cần bọn họ không có dã tâm quá mức.”

Phó Hạo Tinh nói xong, Diệp Linh Lung đột nhiên bật cười.

“Muội cười cái gì?”

“Đại sư tỷ, tỷ thấy sao?”

“Ta cũng thấy khá buồn cười.”

“Các muội…”

“C.h.ế.t cũng cứng miệng. Đồ vật trên bàn, huynh tự mình xử lý đi, nhiệm vụ của muội hoàn thành rồi. Đại sư tỷ, chúng ta đi thôi.”

“Đáng lẽ phải đi từ sớm rồi, ở đây lãng phí nhiều thời gian với hắn như vậy.”

“Dù sao cũng là một Uyên chủ, tỷ nể mặt một chút.”

“Uyên chủ cái gì chứ? Đánh nhau, hắn chưa chắc đã thắng được ta.”

“Đại sư tỷ uy vũ!”

Diệp Linh Lung và Ngu Hồng Lan hai người càng đi càng xa, trong phòng chỉ còn lại một mình Phó Hạo Tinh.

Đêm khuya thanh vắng, trong căn phòng chỉ còn lại chính mình, Phó Hạo Tinh cuối cùng cũng dám mở mắt ra.

Nhìn thấy lễ bái sư đặt trên bàn, thân thể hắn khẽ run lên, một lát sau bật cười một tiếng nhẹ nhàng.

Sau khi hai người đi xa, Ngu Hồng Lan đột nhiên dừng bước.

“Sao vậy Đại sư tỷ?”

“Thực ra, Phó Hạo Tinh là muốn hướng lên phía trên mà đi.”

Diệp Linh Lung ngẩn ra.

Ý của việc hướng lên phía trên chính là rời khỏi Thiên Lăng Phủ, tiến vào bảy đại tông môn tiếp tục tu luyện, xung kích về phía đỉnh cao của giới tu tiên.

“Không giống như Phó Hạo Quyền tư chất tầm thường, chỉ có thể dựa vào thủ đoạn, thiên phú của Phó Hạo Tinh tốt hơn hắn nhiều, cho nên hắn một lòng muốn dựa vào thực lực của chính mình hướng lên trên, chưa từng nghĩ tới việc dừng chân tại Thiên Lăng Phủ.”

“Vậy…”

“Đó là suy nghĩ của hắn hơn một trăm năm trước. Sau này bị Phó Hạo Quyền hại, rất lâu không thể thoát ra khỏi tuyệt vọng, mãi cho đến khi gặp ta. Ta vì muốn cho hắn chút vướng bận, thỉnh thoảng sẽ nhặt vài người đáng thương đem về cho hắn.”

Ngu Hồng Lan thở dài.

“Người càng ngày càng nhiều, thế giới của hắn cuối cùng không còn chỉ có chính mình, đã có thêm nhiều tiếng động hơn, hắn cảm thấy mình giống như đang sống ở nhân gian hơn rồi.

Cho nên nội tâm hắn cảm kích tất cả những người đã đến Vô Ngân Uyên, chính bọn họ đã đưa hắn ra khỏi vũng bùn tuyệt vọng. Cũng bởi vậy, hắn đối với những đệ t.ử kia dốc hết lòng thành, truyền thụ hết sở học, không giữ lại chút sức lực nào.

Mặc dù hiện tại hắn đã giành lại tự do, nhưng nếu để hắn chọn bây giờ, hắn nhất định sẽ vì những đệ t.ử kia của mình mà ở lại Vô Ngân Uyên hoặc tới Thiên Lăng Phủ, chứ không chọn một mình hướng lên trên nữa.

Dù vậy, kỳ vọng ban đầu trong nội tâm hắn vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Cho nên khoảnh khắc hắn do dự sáng nay, đại khái cũng có nguyên nhân từ tiếng lòng đã lâu không xuất hiện này.”

Diệp Linh Lung nghe xong, không kìm được thở dài một tiếng.

“Tạo hóa trêu ngươi, nhưng hắn thật sự không thể tiếp tục hướng lên trên nữa sao?”

“Ai mà biết được chứ? Giống như lúc sáng hắn hưng phấn chờ muội đến vá lại hồn phách cho hắn, cũng đâu có ngờ kết cục là hắn sẽ về Thiên Lăng Phủ đâu.”

Ngu Hồng Lan lại cất bước đi về phía trước.

“Đi thôi, mỗi người đều có con đường riêng của mình, đều là người lớn cả rồi, nên đi thế nào trong lòng đều rõ.”

“Biết rồi Đại sư tỷ, nhưng mà…” Diệp Linh Lung hỏi: “Đại tỷ phu bao giờ mới về ạ?”

Bước chân Ngu Hồng Lan khựng lại, quay đầu lại nở một nụ cười nhẹ nhõm với nàng.

“Yên tâm, nhanh thôi.”

Thấy Đại sư tỷ như vậy, Diệp Linh Lung liền không lo lắng nữa.

Tạm biệt Đại sư tỷ, Diệp Linh Lung về phòng mình, vừa đi tới cửa phòng nàng đã nghe thấy có người đang cãi nhau.

“Đều tại ngươi! Đầu óc ngươi có vấn đề gì không hả? Ngươi có thể đừng có dính lấy ta không?” Giọng nói tức tối của Huyền Ảnh truyền tới.

“Sao lại trách ta chứ? Ngươi vào chẳng lẽ lại không bị đuổi ra sao?” Hắc Long cãi lại nó, vẻ mặt không phục.

“Không phải, đại ca, ngươi làm rõ ràng đi nhé! Ta là kiếm của chủ nhân, một thanh kiếm đặt trong phòng chủ nhân chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao? Tại sao lại bị đuổi ra?” Huyền Ảnh sắp tức nổ phổi rồi.

“Đúng rồi, vậy thanh kiếm là ngươi bây giờ tại sao lại bị đuổi ra?”

“Chẳng phải là nhờ ơn ngươi sao? Ta nằm ở đó đang yên đang lành, ngươi cứ nhất định phải vào nằm cùng ta. Giờ thì hay rồi, bị hắn phát hiện ra đến cả ta cũng bị đuổi ra!”

“Ngươi nằm được sao ta lại không nằm được? Ta hóa thành nguyên hình sau đó thu nhỏ cơ thể lại, không gian chiếm dụng còn nhỏ hơn cả ngươi.”

“Không phải, chuyện này có liên quan gì đến không gian chiếm dụng chứ? Ngươi là một con Hắc Long hoang dã đã hóa hình người rồi đấy, ngươi biết đi biết nhảy biết treo cổ, đang yên đang lành lẻn vào phòng một người đàn ông khác ngủ, ngươi không cảm thấy ngươi rất biến thái sao?”

“Không cảm thấy, linh kiếm là một phần của chủ nhân, linh sủng cũng vậy. Vừa rồi ta thấy có thứ gì đó bay vào phòng Diệp Linh Lung, cũng đâu thấy nàng ấy đuổi ai ra đâu.”

“Đó là Diệp Linh Lung, đâu phải Dạ Thanh Huyền! Hai người bọn họ có thể giống nhau sao? Sao ngươi lại thiếu suy nghĩ thế chứ?”

Chương 887 Nửa đêm nửa hôm, đạo tâm loạn rồi

“Cho nên trong phòng của Dạ Thanh Huyền chỉ có thể để kiếm, không thể để linh sủng sao?”

“Đó là đương nhiên!”

“Nói bậy! Thật sự là như vậy, thì hắn đuổi ngươi ra làm gì? Chẳng phải là cũng không muốn cho ngươi vào phòng hắn sao? Cho nên tổng kết lại, phòng của Dạ Thanh Huyền, không thể để linh sủng, cũng không thể để linh kiếm. Cho nên, ngươi và ta, chẳng có gì khác biệt cả!”

!!!

Cái quái gì mà không có khác biệt!

Nó đã theo Dạ Thanh Huyền vạn năm, không bằng cái túi m.á.u biết mê hoặc lòng người Diệp Linh Lung kia thì thôi đi, dựa vào cái gì mà đến một con Hắc Long hoang dã huyết mạch không thuần chính cũng không bằng chứ?

Dựa vào cái gì chứ? Không có đạo lý đó mà!

Cái tên ngốc này thật sự quá phiền phức, phiền c.h.ế.t đi được!

Huyền Ảnh sắp phát điên rồi!!!

Ngay khi nó đang tức đến mức hào quang nhấp nháy liên hồi, nó nghe thấy tiếng cười kìm nén truyền tới từ bên cạnh.

Quay đầu lại liền thấy cái thứ gây họa Diệp Linh Lung kia, càng tức hơn.

“Cười cái gì mà cười? Lão t.ử với cái thứ này mới không cùng đẳng cấp!”

“Ngươi nói thứ gì cơ? Diệp Linh Lung ngươi cứ việc cười, nó nếu dám động thủ với ngươi, lão t.ử đưa nó về lò đúc lại! Sau này ta bảo kê ngươi!”

“Cái con Hắc Long c.h.ế.t tiệt này!”

“Cái đồ Huyền Ảnh hôi hám!”

Diệp Linh Lung vừa nghe bọn chúng cãi nhau, vừa cười đến run rẩy, nàng bước những bước chân không vững vàng trở về phòng mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 1068: Chương 1067 | MonkeyD