Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 1371
Cập nhật lúc: 29/01/2026 16:19
“Huynh có biết bí mật của tộc Bỉ Ngạn Hoa mà Mạn Thù Nhu nhắc đến là gì không?”
“Ta không biết, nương ta chưa từng nói với ta.”
“Muội có một suy đoán. Cổ thư có ghi chép, hoa Bỉ Ngạn vốn là loài hoa bên bờ sông Vong Xuyên dưới Minh giới, hoa Bỉ Ngạn khi nở không thấy lá, khi có lá lại không thấy hoa, hoa và lá đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không gặp nhau.”
Diệp Linh Lung liếc nhìn về phía Mạn Thù Nhu một cái.
“Huynh có thấy Mạn Thù Nhu và nam t.ử mà nàng biến thành, giống như hoa và lá không?”
“Ý của muội là, sẽ có hai ý thức cùng sinh ra trong một cơ thể sao?”
“Muội đoán là vậy, vì sự tồn tại của hai ý thức rất dễ gây ra sự hỗn loạn về tinh thần cho một cơ thể, từ đó khiến người ta phát điên.”
Thẩm Ly Huyền lắc đầu nói: “Nhưng nương ta chưa từng có, ta cũng chưa từng có.”
“Vậy huynh có từng nghĩ tới, nương huynh sở dĩ có thể rời khỏi tộc Bỉ Ngạn Hoa đi lại tùy ý, là vì bà đã “thoát ra” rồi? Giống như Mạn Thù Khởi, Hoa Vương bọn họ vậy, bà sẽ không còn chịu ảnh hưởng của hai ý thức nữa, nên huynh không thấy được.”
“Nhưng ta cũng chưa từng có.”
“Đây có lẽ chính là lý do nương huynh rõ biết sẽ có nguy hiểm nhưng nhất định phải bắt huynh quay về gặp ngoại công của huynh.” Diệp Linh Lung nói: “Nỗi đau của tộc Bỉ Ngạn Hoa, huynh chưa từng trải qua, liệu có khả năng hậu duệ của Bỉ Ngạn Hoa sau này có cơ hội thoát khỏi nỗi đau như vậy không?”
Thẩm Ly Huyền rơi vào trầm tư.
“Tất nhiên, suy đoán này cũng có sơ hở, bởi vì theo quy luật chọn lọc tự nhiên sinh tồn, nếu tất cả người tộc Bỉ Ngạn Hoa đều phải trải qua chuyện này mà có một lượng lớn người không thoát ra được thì tộc Bỉ Ngạn Hoa lẽ ra phải điêu linh diệt tộc mới đúng. Nhưng cổ tịch ghi chép, từ khi Minh giới tồn tại thì nó cũng đã tồn tại rồi, đến nay vẫn chưa diệt tuyệt.”
Diệp Linh Lung nói xong vỗ vỗ vai Thẩm Ly Huyền.
“Nhị sư huynh không cần nghĩ quá nhiều, gặp Hoa Vương rồi, mọi nghi hoặc đều sẽ được giải đáp, chân tướng huynh muốn tìm nằm ở chỗ Hoa Vương. Trước đó, mọi suy đoán của muội chỉ là cung cấp cho huynh một hướng suy nghĩ, để sau này khi huynh đối mặt với ông ta sẽ không đến mức không có một chút chuẩn bị nào.”
“Muội nghĩ ta còn có cơ hội gặp ông ta không?”
“Có.”
“Nhưng cơ hội ngàn năm có một này, ta đã bỏ lỡ rồi.”
“Nhưng nếu ông ta đang đợi huynh thì sao?”
“Đợi ta?”
“Chúng ta dọc đường chạy trốn t.h.ả.m hại như vậy chẳng phải vì sợ ông ta phái người tới bắt chúng ta sao? Nhưng ông ta chưa từng xuất hiện, bắt chúng ta chỉ có Mạn Thù Khởi. Hoắc biểu ca nói, pháp thuật của huynh ấy không thể nhốt được Hoa Vương lâu như vậy, vậy tại sao ông ta không xuất hiện chứ?”
“Có lẽ ông ta cũng đang quan sát, nếu huynh không có cách nào thoát khỏi tay Mạn Thù Khởi thì huynh sẽ không xứng đáng để ông ta chờ đợi. Đây chính là điều nương huynh nói, ông ta chưa chắc sẽ không g.i.ế.c huynh.”
“Tiểu sư muội nhìn sự việc luôn thấu triệt như vậy.”
“Nhị sư huynh, đây chỉ là phỏng đoán của muội, có thật hay không thì phải gặp mới biết được. Nhưng trước khi gặp trong lòng phải có chút tính toán, vậy thì khi huynh nói chuyện với ông ta sẽ không rơi vào thế yếu.”
Thẩm Ly Huyền mỉm cười gật đầu.
“Trách không được tiểu sư muội nhà ta cãi nhau chưa từng thua bao giờ, hóa ra trước khi bắt đầu cãi, trong lòng đã tính toán qua một lượt rồi.”
“Nhị sư huynh, huynh đang châm chọc muội sao?”
“Làm sao có thể? Trong lòng ta, tiểu sư muội là người ưu tú nhất, hoàn mỹ nhất, cho nên...” Thẩm Ly Huyền cười kéo dài âm cuối: “Bọn họ đều không xứng với muội, muội đừng để ý tới bọn họ, ngoan ngoãn theo ta về tu tiên giới.”
Diệp Linh Lung vẻ mặt buồn cười.
“Muội biết rồi.”
“Còn cần ta giúp gì không?”
“Có, huynh ngồi bên cạnh, tâm trạng sẽ tốt hơn.”
Thẩm Ly Huyền cười, hắn phối hợp ngồi xuống bên cạnh Diệp Linh Lung, đợi nàng từ từ hoàn thiện kế hoạch của mình.
Hiệu suất của Diệp Linh Lung rất cao, bản vẽ chi tiết đã ra sau một canh giờ, trong quá trình ra bản vẽ, nàng đã bảo những người khác đi thu thập nguyên liệu.
Mạn Thù Nhu hôn mê ngủ thiếp đi nên không giúp được gì, vì thế bọn họ chỉ có thể từ từ tìm kiếm.
May mà hiệu suất của bọn họ không thấp, cộng thêm Mạn Thù Nhu tỉnh lại khá nhanh, nguyên liệu chẳng mấy chốc đã tìm đủ.
Có nguyên liệu rồi, bọn họ dọn dẹp những thứ lộn xộn trong kho, trống ra một khoảng đất lớn, Diệp Linh Lung bắt đầu bố trận trên mặt đất.
Bên ngoài có người tuần tra, nàng không cách nào ở bên ngoài lâu được, cho nên hiện tại ở trong kho chia ra làm mấy module, làm xong rồi lại mang qua đó ghép nối hoàn thành.
Trong quá trình này, Mạn Thù Nhu rất yên tĩnh, nàng biết trước đó mình đã mất khống chế, cũng biết những người khác đã thấy một mặt khác của mình, nàng tự ti đến mức đầu sắp vùi vào góc tường rồi.
Nàng không dám đi hỏi Thẩm Ly Huyền bất cứ chuyện gì liên quan nữa, cũng không dám nói thêm với Tô Uẩn Tu một lời nào.
Theo nàng thấy, từ khi nàng không khống chế được mình mà phát điên, hai con đường này đều đã đứt đoạn rồi.
Diệp Linh Lung tốn khoảng một ngày thời gian, cuối cùng cũng chuẩn bị xong các công việc phía trước, tiếp theo phải đến trước tháp địa cung để bố trận.
Dưới sự phối hợp của những người khác và sự che chở của Huyễn Yêu, Diệp Linh Lung dựa vào kinh nghiệm gây án nhiều năm và thủ đoạn gây án thuần thục, đã thành công bố trí một trận pháp ngay dưới mí mắt của Mạn Thù Khởi, trước cửa địa cung của nàng ta.
Trận pháp đã bố trí xong, ngoại trừ Mạn Thù Nhu, năm người khác nhanh ch.óng tiến vào trong trận pháp, đứng vào vị trí đặc định của mình, còn Thẩm Ly Huyền đi về phía tháp địa cung.
Hắn vừa bước vào cổng tháp địa cung, trên tháp địa cung liền tỏa ra ánh sáng, tuy chỉ là một thoáng nhưng chỉ cần ở trong địa cung, mắt không mù đều có thể nhìn thấy.
“Thời gian cấp bách, nhị sư huynh mau lên!”
Thẩm Ly Huyền không chút do dự chạy vào trong, hắn vừa vào không lâu, Mạn Thù Khởi đã dẫn theo đại bộ đội chạy tới.
Nàng ta thấy trong tháp địa cung có người, mà bên ngoài tháp địa cung còn có bốn người canh giữ, nhất thời lộ ra một nụ cười lạnh âm hiểm.
“Các ngươi quả thật đủ to gan, lại vọng tưởng đoạt lấy quyền kiểm soát địa cung. Đáng tiếc a, thiên đường có lối các ngươi không đi, địa ngục không cửa các ngươi lại đ.â.m đầu vào!
Dựa vào bốn người các ngươi không thể nào ngăn được chúng ta đâu, đợi các ngươi c.h.ế.t rồi, ta sẽ mang xác các ngươi vào tháp địa cung để thu dọn hắn! Cái nghiệt chủng đáng lẽ phải c.h.ế.t từ lâu này!
Lên cho ta!”
Mạn Thù Khởi vung tay một cái, những người đi theo sau nàng ta nhanh ch.óng lao lên phía trước, tuy nhiên lao được một nửa, những người bên trong liền vận chuyển linh lực tại vị trí trận nhãn của mình.
