Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 152

Cập nhật lúc: 28/01/2026 07:27

Người kém may mắn hơn một chút thì mặt đập thẳng xuống sàn, Lục Bạch Vi thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, viên Tục Hỏa Châu trong tay cầm không chắc trực tiếp lăn ra ngoài.

Còn về kẻ xui xẻo nhất thì lúc tiếp đất căn bản không thể dừng lại được, cơ thể La Diên Trung giống như một cái lốp xe sau khi chạm đất liền theo con dốc lăn thẳng xuống dưới, căn bản không dừng lại được.

“A a a! Tục Hỏa Châu của ta!”

Không gian nơi này tối tăm, chỉ thấy một viên hạt châu bao quanh bởi ngọn lửa lăn lông lốc về phía trước, càng lăn càng xa.

Diệp Linh Lung và Mục Tiêu Nhiên thấy vậy vội vàng chạy theo đuổi theo viên hạt châu đó, Lục Bạch Vi vừa từ dưới đất bò dậy cũng vội vàng đuổi theo.

“A a a! Các bạn đồng hành của ta ơi!”

Đoạn đường phía trước La Diên Trung có độ dốc không hề nhỏ, hắn càng lăn càng xa, hơn nữa lúc lăn còn phát hiện bọn Diệp Linh Lung đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại mà chạy theo một con đường khác, căn bản không có ai tới kéo hắn một cái.

Hắn bị lạc đàn rồi! Ở cái nơi tối tăm khủng khiếp lại xa lạ này, hắn bị lạc đàn rồi!

“Không có ai tới đuổi theo ta sao?”

Thực sự là không có ai tới đuổi theo hắn cả.

Sau khi lời này thốt ra được vài giây, đừng nói là trả lời, ngay cả một tiếng bước chân hắn cũng không còn nghe thấy nữa.

Lúc này, cuối cùng hắn cũng lăn tới chỗ bằng phẳng và dừng lại.

Hắn vừa định thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên nhìn thấy phía trước dường như có ánh sáng leo lắt, nhờ vào chút ánh lửa xanh mờ ảo đó hắn nhìn thấy một khuôn mặt quỷ dữ tợn khủng khiếp, trong phút chốc tim hắn suýt chút nữa thì ngừng đập vì sợ hãi.

Hắn dùng cả chân lẫn tay nhanh ch.óng bò ngược lên phía con dốc vừa lăn xuống, căng thẳng đến mức gần như phát điên.

Hắn vừa bò vừa lẩm nhẩm “Ngươi không thấy ta, ngươi không thấy ta”.

Vừa niệm đến lần thứ hai, hắn nghe thấy tiếng gầm gừ lạnh lẽo truyền đến từ phía sau, hắn quay đầu lại nhìn một cái, cái quỷ hồn kia đã lao về phía hắn rồi, dọa cho hắn giống như được tăng tốc tám lần, cả lăn lẫn bò chạy lên phía trên.

“A! Diệp t.ử tỷ cứu mạng a!”

Bên kia, bọn Diệp Linh Lung chạy xuống hết một con dốc, cuối cùng cũng nhặt lại được viên Tục Hỏa Châu kia ở trên vùng đất bằng phẳng.

Lúc này Diệp Linh Lung bỗng nhiên nghe thấy một tiếng kêu cứu của La Diên Trung, nàng nghi hoặc nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng La Diên Trung đâu.

“Ơ? Mọi người có biết La Diên Trung chạy đi đâu chơi rồi không?”

“Lúc xuống đây đã không thấy huynh ấy rồi.”

“Tỷ cũng chỉ thấy mỗi Tục Hỏa Châu lăn xuống thôi.”

Lúc này, tiếng kêu của La Diên Trung vẫn không ngừng vang vọng và ngày càng tiến gần về phía bọn họ.

“Sao gan huynh ấy lớn vậy, một mình mà cũng dám chạy xa thế sao?”

“Có khi nào, huynh ấy lại trúng tà rồi không?”

...

Mấy người đang định lần theo tiếng động để đi tìm La Diên Trung, thì bỗng nhiên phía sau bọn họ truyền đến một tiếng gầm thấp.

Ba người nhanh ch.óng quay đầu lại, chỉ thấy phía sau không xa có một cái quỷ hồn đang lơ lửng, ngay vị trí n.g.ự.c của quỷ hồn còn có một đốm lửa xanh, lúc này đang lao về phía bọn họ.

Phản ứng đầu tiên của Lục Bạch Vi là trốn sau lưng Mục Tiêu Nhiên, Mục Tiêu Nhiên theo bản năng tiến lên một bước chắn trước mặt hai nàng.

Hắn đang định hét lên bảo bọn họ đi trước để một mình hắn đoạn hậu, kết quả Diệp Linh Lung đã từ sau lưng hắn lách ra ngoài trước.

“Ái chà, quỷ hồn ở đây cũng có gu thẩm mỹ gớm nhỉ, trên người còn cài cả ghim cài n.g.ự.c nữa, đúng là cao cấp hơn đám ở núi Đại Kim kia một chút.”

Nhìn thấy cái quỷ hồn kia lao tới, Diệp Linh Lung lập tức thả Chiêu Tài ra.

“Chiêu Tài nhanh nếm thử xem, cái chủng loại này có ngon hơn chút nào không? Dinh dưỡng có phong phú hơn chút nào không?”

Chiêu Tài bình thản lơ lửng ở đó, chờ đợi cái quỷ hồn vô tri kia lao tới, sau đó nuốt chửng nó trong một nốt nhạc.

Lúc nó nhai còn phát ra tiếng rắc rắc, nghe như thể quỷ hồn bên trong vẫn đang vùng vẫy, cuối cùng khi đốm lửa quỷ màu xanh kia bị nuốt trọn vào trong, đôi mắt đỏ ngầu của Chiêu Tài bỗng nhiên khẽ lóe sáng.

Nó vèo một cái quay phắt người lại, dọa cho Lục Bạch Vi và Mục Tiêu Nhiên ở sau lưng Diệp Linh Lung điên cuồng lùi về phía sau.

Tuy rằng hôm đó Diệp Linh Lung đã giới thiệu với bọn họ đây là thú cưng của nàng, nhưng khi gặp lại bọn họ vẫn đặc biệt hoảng hốt, nhất là khi chứng kế cảnh tượng nó xé xác nuốt chửng các quỷ hồn khác một cách tàn nhẫn, bọn họ thực sự không dám nhìn thẳng vào nó.

“Chiêu Tài, ý con là cái đốm lửa quỷ màu xanh kia đặc biệt ngon đúng không?”

Chiêu Tài ngây ngốc đứng đó không có phản ứng gì nhiều, nhưng đôi mắt đỏ của nó lại lóe lên một cái thay cho câu trả lời của Diệp Linh Lung, nó vô cùng thích!

“Thích là tốt rồi, chuyến này ta sẽ cho con ăn đến no căng bụng mới thôi.”

Nói xong, Diệp Linh Lung quay đầu lại vẫy vẫy tay với Lục Bạch Vi.

“Sư tỷ, tỷ có muốn dắt Chiêu Tài đi chơi một chút không?”

Mục Tiêu Nhiên và Lục Bạch Vi trợn tròn mắt, sao có thể có người có cái suy nghĩ như vậy được chứ?

Lục Bạch Vi đang định từ chối.

“Muốn.”

Mục Tiêu Nhiên đứng cạnh nàng biết rõ cơ thể nàng đang run như cầy sấy: ???

Diệp Linh Lung đưa sợi dây thừng trên cổ Chiêu Tài cho Lục Bạch Vi.

“Sư tỷ, tỷ không cần sợ, Chiêu Tài sẽ không làm hại bất kỳ người nào của Thanh Huyền Tông đâu, lúc trước khi nhận nuôi nó, muội đã nhờ Nhị sư tỷ tạo cho muội một cái ảo cảnh, ngày nào nó cũng xem ngày nào cũng nghe, nó nhận ra người của Thanh Huyền Tông, sẽ không c.ắ.n đâu.”

Nghe lời này Lục Bạch Vi lấy hết can đảm cầm lấy sợi dây thừng của Chiêu Tài, giật giật mấy cái thấy Chiêu Tài thực sự không tấn công mình, nàng hưng phấn dắt Chiêu Tài chạy đi.

“Tiểu sư muội nó thực sự ngoan quá đi, tỷ phải dắt nó đi chơi đây!”

Lục Bạch Vi dắt Chiêu Tài quay người chạy ngược lại, vừa chạy vừa hướng về phía đó hét lớn.

“La Diên Trung, bổn cô nãi nãi tới cứu ngươi đây, ngươi cứ đợi đấy cho ta!”

La Diên Trung đang một mình chạy trốn nghe thấy tiếng của Lục Bạch Vi thì lập tức kích động không thôi.

Bọn họ cuối cùng cũng phát hiện ra mình biến mất rồi, bọn họ cuối cùng cũng tới cứu mình rồi!

Nhưng mà, tại sao lại là Lục Bạch Vi tới cứu hắn? Không lẽ phải là Diệp Linh Lung sao? Cái con gà mờ này nàng ta có làm được không? Nàng ta có đáng tin không? Nàng ta có tin được không?

Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị La Diên Trung vứt bỏ, người ta lặn lội đường xá xa xôi tới cứu mình, dù sao cũng tốt hơn là bây giờ đang lâm vào cảnh cô lập không nơi nương tựa, sao hắn còn kén cá chọn canh thế chứ? Thật không ra làm sao cả.

Thế là, hắn chạy tới vị trí vừa nãy tiếp đất rồi chạy theo một con đường khác, một mực lao xuống dốc, tốc độ nhanh như bay.

“Ta ở đây! Mau tới cứu ta!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.