Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 1638
Cập nhật lúc: 30/01/2026 15:11
Trên linh đài, Đạo Huyền Sơn chủ nhìn thấy cái tên này không nhịn được mà hốc mắt đỏ hoe.
Đây chính là thành tích tốt nhất từ trước đến nay của bọn họ, hạng tư nha, một tông môn không chuyên chiến đấu, lại giành được hạng tư trong kỳ Đăng Thiên Đại Hội lấy chiến đấu làm chủ, đây là khái niệm gì chứ!
Mặc dù bọn họ giành được hạng tư là do điểm tích lũy thấp hơn người khác, nhưng không sao cả, trong khi những người khác đều thụt lùi, bọn họ không lùi thì chẳng phải là tiến bộ sao?
Mọi việc trên đời đa số đều là đạo lý này.
Mặc kệ thế gian bao nhiêu phong vân biến ảo, bất cứ lúc nào, làm tốt chính mình là quan trọng nhất.
Tiếp theo là Phi Tinh Lâu xếp hạng ba, so với sự hàm súc của Đạo Huyền Sơn chủ, Phi Tinh lâu chủ suýt chút nữa đã bay lên đi vòng quanh sân một vòng.
“Nở mày nở mặt rồi, Phi Tinh Lâu ta cuối cùng cũng nở mày nở mặt vào lúc này rồi! Không nói gì khác, Phi Tinh Lâu đã lập kỷ lục trong tay ta, chuyện này ta về nhất định phải mở cuộc họp mấy ngày liền, lặp đi lặp lại in sâu vào trong đầu tất cả mọi người!”
“Đúng rồi! Còn có vị đại sư Mạc Nhược Lâm của Thanh Huyền Tông kia, mặc dù cô ấy không phải đệ t.ử Phi Tinh Lâu ta, nhưng nếu cô ấy bằng lòng nể mặt, sau này tài nguyên của Phi Tinh Lâu, cô ấy đều có thể đến dùng ké!”
“Thôi đi, bàn tính của ông gõ đến mức văng vào mặt tôi rồi.” Bồng Lai đảo chủ cười nói: “Ông đây là muốn miễn phí tặng tài nguyên cho người ta sao? Ông rõ ràng là muốn bản thiết kế của người ta, ông dẹp đi cho rồi!”
“Ông không biết nói chuyện thì đừng nói nữa.” Phi Tinh lâu chủ hừ một tiếng: “Lúc rảnh rỗi ông cứ lén lút mà vui mừng đi, Bồng Lai Đảo các ông lần này mới là oai phong nhất!”
Phi Tinh lâu chủ dứt lời, thành tích của Bồng Lai Đảo cũng đã ra lò, xếp hạng nhì Đăng Thiên Đại Hội.
Bồng Lai đảo chủ nhìn thành tích này, tất cả niềm vui sướng đều viết hết lên mặt rồi.
Đây cũng là thành tích tốt nhất từ trước đến nay của Bồng Lai Đảo, cũng có thể là thành tích cao nhất.
Bởi vì đệ t.ử Bồng Lai Đảo bọn họ không giỏi chiến đấu, ở cửa thứ ba căn bản không thể đi cạnh tranh Mị Ảnh Tà Ma.
Lúc này, trên bia đá lơ lửng chỉ còn lại một cái tên chưa xuất hiện.
Mặc dù nó vẫn chưa xuất hiện, nhưng không ai không biết nó là ai.
Mặc dù vậy, mọi người vẫn không hẹn mà cùng để ánh mắt dừng lại trên bia đá lơ lửng, nhìn ba chữ Thanh Huyền Tông từng chữ một xuất hiện.
Đệ t.ử thật mạnh, tông môn thật kỳ tích, tông chủ không có, trưởng lão không thấy, ngay cả một người dẫn đội cũng không có, nhưng bọn họ lại là những người có khí phách nhất, vượt qua muôn vàn khó khăn, đ.á.n.h bại tất cả đối thủ, mạnh mẽ đăng đỉnh vị trí số một.
Xếp hạng đã được công bố hoàn toàn, tấm bia đá lơ lửng ghi lại xếp hạng mới nhất này bay đến vị trí cất giữ bia đá trên Đăng Thiên Sơn.
Tiếp theo, một tiếng chuông xa xăm mang tính thời đại lại vang lên lần nữa, chín tòa linh đài và các vân đài phía dưới linh đài toàn bộ biến mất.
Các chưởng môn vốn ở bên trên lần lượt đáp xuống đất, đứng cùng một chỗ với tất cả đệ t.ử và tán tu đang quan sát.
Vinh quang của một trăm năm trước kết thúc tại đây, tiếp theo chính là sự khởi đầu của một trăm năm tới.
Công bố xếp hạng kết thúc, Nhậm Đường Liên bắt đầu phân phát phần thưởng, hắn tuy nhìn rất trẻ tuổi, nhưng dáng vẻ có khuôn có mẫu kia làm cho người ta phảng phất như nhìn thấy Chu tiền bối của nhiều năm về trước.
Chu Trọng Sinh cũng dường như nhìn thấy chính mình, ông cười, cười một hồi liền không khống chế được mà ho khục khặc.
Một trăm năm cũ đã qua đi, thời đại mới sắp đến, ông cũng đã đến lúc nên theo gió mà đi rồi.
Ông thu hồi ánh mắt từ trên người Nhậm Đường Liên, chuyển mắt nhìn về phía bên trong tòa Chính Nghĩa Tháp kia.
“Đệ t.ử của Thanh Huyền Tông, thực sự đã trở lại rồi.”
