Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 1658
Cập nhật lúc: 30/01/2026 15:16
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng da thịt bị xẻ ra vang lên rõ mồn một, m.á.u tươi đỏ thẫm b.ắ.n tung tóe cực kỳ ch.ói mắt. Những vết thương vừa dài vừa sâu đột nhiên xuất hiện trên lưng mấy người, nhuộm đỏ rực những bộ y phục vốn đã loang lổ vết m.á.u của họ.
"Sư phụ!" Các đệ t.ử bên dưới trợn mắt muốn nứt ra, lo lắng đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi.
"Á..."
Ngay sau đó lại là một loạt tiếng thét t.h.ả.m thiết, một luồng ma khí quét qua phía bên kia, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hướng đó lại có thêm mấy người bị trọng thương.
Có những vị trưởng lão đã không chịu đựng nổi mà ngã xuống, nhưng nhiều người hơn vẫn đang gắng gượng thân xác tàn tạ để tiếp tục kiên trì.
"Chống... đỡ... lấy!" Thiên Định tông chủ nghiến răng nói: "Ráng thêm một chút nữa thôi, họ sắp ra được rồi, sắp có thể kết, thúc, rồi!"
"Đúng vậy! Chỉ cần vượt qua lúc này, chúng ta sẽ không cần phải nhẫn nhịn nữa!" Xích Viêm tông chủ hét lớn một tiếng: "Lũ ch.ó săn Ma tộc các ngươi, chỉ biết chơi trò âm hiểm, có bản lĩnh thì đ.á.n.h một trận đường đường chính chính đi, lão t.ử thà c.h.ế.t cũng không khuất phục các ngươi! Nhào vô!"
"Không ngờ mấy lão già chúng ta đấu đá lẫn nhau lại vừa dìu dắt nhau cả đời, cuối cùng lại cùng c.h.ế.t ở nơi này." Vân Dương tông chủ sau khi nôn ra một ngụm m.á.u lớn liền nở nụ cười t.h.ả.m đạm: "Cũng tốt, cũng rất tốt, chi bằng chúng ta so tài lần cuối đi, xem ai chống đỡ được lâu nhất, thấy sao?"
"Được thôi, so thì so, ta đã chuẩn bị sẵn sàng đón nhận đòn tiếp theo của chúng rồi, ta chắc chắn sẽ không thua đâu, ha ha ha..." Trảm Nguyệt tông chủ cười nói.
Nhưng một lúc sau, cuộc tấn công dự kiến không hề truyền đến lần nữa, lão ngẩn người ra, trong lòng vô cùng nghi hoặc.
"Sao chúng không đ.á.n.h nữa..."
Lời còn chưa dứt, lão quay đầu lại liền nhìn thấy cảnh tượng phía sau, đôi mắt tức khắc trợn trừng, tim đập mạnh đến mức gần như ngừng trệ.
Chưa đợi lão kịp lên tiếng, những người khác cũng chú ý đến biểu cảm của lão mà đồng loạt quay đầu lại, sau khi nhìn rõ, tất cả bọn họ đều sững sờ kinh hãi.
Từng bóng hình thanh tân xuất hiện bên trong cái bẫy ma khí ngút trời này, từng gương mặt tự tin đập vào mắt mọi người, từng thanh trường kiếm kiên định và mạnh mẽ x.é to.ạc hư không.
Thanh Huyền tông đến rồi!
Thanh Huyền tông thế mà thực sự đến rồi!
Khoảnh khắc họ xuất hiện, trong mắt mọi người thuộc sáu đại tông môn, họ như thiên thần giáng thế, thế gian không ai bì kịp.
Giây phút ấy, cuộc vùng vẫy vốn không thấy hy vọng này bỗng chốc biến thành cuộc kháng tranh tràn đầy hy vọng.
Đệ t.ử Thanh Huyền tông không nói lời nào, nhưng khoảnh khắc họ xuất hiện, mọi người như thể vừa nuốt một viên t.h.u.ố.c an thần.
Chỉ cần họ đến, họ nhất định có thể làm được, họ tuyệt đối không phải đến để cùng chịu c.h.ế.t.
Cảm giác này, những người năm đó được Thanh Huyền tông cứu thoát khỏi cây Vô Ưu là người hiểu rõ nhất.
Cách biệt trăm năm, họ một lần nữa tại nghịch cảnh mà giáng lâm trước mắt mình, dập tắt ngọn lửa tuyệt vọng, mang đến cơn mưa cam lộ của hy vọng.
Chương 1385 Ai đến kẻ đó c.h.ế.t, tuyệt không lùi bước
"Muội muội!"
Khác hẳn với sự im lặng và tâm trạng phức tạp trước đó, ngay khi nhìn thấy Diệp Linh Lung, Đoạn Tinh Hà đã hét lớn về phía nàng.
Lập trường khác biệt gì chứ, cách biệt trăm năm gì chứ, kiêng dè hay do dự gì chứ, tất cả đều tan biến sạch sành sanh trong khoảnh khắc đó.
Hắn không còn giống như lúc ở Đăng Thiên đại hội gặp mặt mà chẳng nói lời nào nữa, hắn hét thẳng lên, mặc kệ kết quả hôm nay ra sao, hắn chỉ biết nếu hôm nay còn không hét, hắn sẽ hối hận cả đời.
"Sư phụ! Sư phụ cuối cùng người cũng tới rồi! Người nhìn con này, chỗ này, chỗ này, còn cả chỗ này nữa, con bị chúng bắt nạt t.h.ả.m quá đi mất!"
Thiệu Trường Khôn cũng bất chấp tất cả mà hét lớn, bao nhiêu tình cảm kìm nén trong lòng suốt nhiều năm qua đều theo tiếng hét mà tuôn ra hết.
Dù sao cũng không ai biết hôm nay có còn sống được hay không, thất đại tông môn đối địch với Thanh Huyền tông là chuyện của họ, Thiệu Trường Khôn hắn đời này sẽ không bao giờ làm chuyện gì có lỗi với Diệp Linh Lung.
Họ là bạn bè, hắn chỉ đại diện cho chính mình, hắn không muốn vì kẻ khác mà trở mặt thành thù với nàng.
Diệp Linh Lung nhìn thấy họ, khóe môi khẽ nhếch lên nở một nụ cười nhẹ.
"Chẳng phải chỉ là đ.á.n.h nhau thôi sao? Sao lại để bản thân t.h.ả.m hại thế này? Chỉ là Ma tộc thôi mà, phạm vào nhân tộc ta, tất cả đều phải bị tiêu diệt, đ.á.n.h ngược lại chúng đi."
Một câu nói đơn giản đã khiến đôi mắt mệt mỏi và tuyệt vọng của họ vụt sáng lên.
"Đúng, mặc kệ nó là cái thứ gì, mặc kệ nó bày ra mưu mô gì, cứ đến là g.i.ế.c!"
"G.i.ế.c sạch chúng!"
"G.i.ế.c!"
Khí thế đệ t.ử sáu đại tông môn lập tức tăng vọt, chiến lực bùng nổ, từng người m.á.u nóng sục sôi.
"Còn các ngươi nữa, cũng đi g.i.ế.c đi chứ, cái cửa nát này không xông cũng chẳng sao, không có gì phải chạy trốn cả, ai đến kẻ đó c.h.ế.t, tuyệt không lùi bước."
Sau khi Diệp Linh Lung nói xong, những đệ t.ử được sắp xếp xông cửa đột nhiên bùng lên ngọn lửa hừng hực trong lòng, trong phút chốc thiêu đốt một cách ngang tàng.
Họ vốn đã không muốn trốn chạy dưới sự yểm hộ bằng mạng sống của đồng môn từ lâu rồi, họ đã muốn cầm v.ũ k.h.í trong tay quay lại chiến đấu từ lâu rồi!
Lúc này, không còn ai đi xông vào cánh cửa trốn chạy kia nữa, tất cả quay người chạy đi g.i.ế.c ma vật nhỏ, tấn công ma vật lớn, tóm lại không còn ai muốn trốn chạy nữa.
"Lục sư muội!" Phía bên kia, đệ t.ử Trảm Nguyệt tông cũng đang nhiệt thiết gọi tên Lục Bạch Vi.
Nàng mỉm cười, đẹp đẽ như vệt cầu vồng nơi chân trời sau cơn mưa xối xả.
"Đừng hoảng, ta đến trợ giúp các ngươi một tay."
Lời Lục Bạch Vi vừa dứt, một trường gia trì khí thế bàng bạc lập tức trải ra, từ mặt đất đến xung quanh, sức mạnh gia trì mạnh mẽ truyền đến thân thể mỗi đệ t.ử trong thời gian cực ngắn, khiến những đệ t.ử vốn đã được tiêm m.á.u gà càng thêm hăng hái!
Lúc này, bên rìa miệng ma vật lớn, các tông chủ và trưởng lão nhìn thấy cảnh này, ngọn lửa trong lòng cũng được thắp sáng, tâm trạng vô cùng kích động.
Ba tên Ma tộc vừa tấn công họ lúc này đang bị ba vị Độ Kiếp của Thanh Huyền tông đối phó riêng biệt, khiến chúng không cách nào tấn công họ thêm được nữa, họ đã trụ vững, họ đã thành công trụ vững trước đòn tấn công lần này!
"Thanh Huyền tông thực sự đến rồi!" Thiên Định tông chủ nói.
"Xích Viêm tông chủ, lúc nãy ông nói gì cơ? Ông mà là đệ t.ử Thanh Huyền tông, đến đây sẽ đ.â.m sau lưng chúng ta một đao trước? May mà ông không phải." Vân Dương tông chủ nói.
