Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 1877
Cập nhật lúc: 30/01/2026 16:03
“Không phải sao? Từ mấy trăm năm trước, muội đã vì Dạ Thanh Huyền mà nhiều lần đến Ma Quang Môn khiêu chiến, sau đó lại lúc cây Vô Ưu xảy ra chuyện, ở lại đứng bên cạnh hắn, lần này ở Cửu U Thập Bát Uyên, muội vẫn không chút do dự hướng về phía hắn.
Hết lần này đến lần khác, những việc muội làm vì hắn, các sư huynh sư tỷ đều nhìn thấy rõ.
Người mà muội cam tâm tình nguyện hy sinh vì họ nhiều như vậy, sao có thể là một kẻ dễ dàng g.i.ế.c muội hại muội được?
Suốt chặng đường này, người muội quan tâm rất nhiều, mà tất cả những người muội quan tâm đó, không có ai là không quan tâm đến muội.
Cho nên, ngay cả khi chúng ta không tin hắn, chúng ta cũng sẽ không không tin muội.”
Từng chữ từng chữ của Bùi Lạc Bạch lọt vào tai Diệp Linh Lung, khiến đôi mắt nàng càng thêm ẩm ướt, cuối cùng nàng vẫn không kìm được mà rơi những hạt trân châu nhỏ.
“Đại sư huynh, huynh thật tốt, các huynh thật tốt.”
“Đó cũng là vì muội tốt.”
Bùi Lạc Bạch tỉ mỉ lau đi nước mắt trên mặt Diệp Linh Lung.
“Khi biết hắn là Thiên Ma, tất cả chúng ta đều thở phào nhẹ nhõm, hắn sẽ không g.i.ế.c muội. Sau đó biết Thiên Ma bị T.ử Tinh Đế Quân bắt đưa vào tiên giới, T.ử Tinh Đế Quân là tiên tộc, tỷ ấy cũng sẽ không g.i.ế.c muội.
Cho nên từ lúc biết tin, chúng ta đã lên kế hoạch đến tiên giới. Lúc đó con đường rõ ràng và hiệu quả nhất bày ra trước mặt chúng ta chính là phi thăng.
Vì vậy, thời gian này chúng ta dùng hết mọi tài nguyên, liều mạng tu luyện, chỉ hy vọng có thể nhanh ch.óng đến bên cạnh muội một chút, không để muội một mình đơn độc đối mặt với tất cả những chuyện này ở tiên giới.”
Bùi Lạc Bạch cười nói: “Đại sư tỷ của chúng ta đã chuẩn bị độ kiếp rồi, huynh tuy còn kém một chút, nhưng cũng sẽ không lâu đâu. Nhưng may mà lần này nhận được lời mời của T.ử Tinh Đế Quân, chúng ta ngược lại được lên đây sớm. Vừa mới đến đây, đã thấy muội lấm la lấm lét leo đầu tường.
Cho nên nói gì nhỉ?
Người mà chúng ta quan tâm, nhất định cũng sẽ quan tâm đến chúng ta ngay từ lúc đầu.”
Tất cả sự kiên cường của Diệp Linh Lung trong khoảnh khắc này hoàn toàn bị đập tan sạch sẽ, nàng ôm Bùi Lạc Bạch khóc thút thít, đem tất cả nước mắt quẹt hết lên người huynh ấy.
“Tiểu sư muội không khóc.”
“Tiểu sư muội, huynh mang đồ ngon cho muội này, muội có muốn ăn không? Lúc đi tứ sư huynh của muội đặc biệt nhét cho huynh đấy, đệ ấy nói sợ muội không ăn quen đồ của tiên giới.”
Diệp Linh Lung bị Bùi Lạc Bạch làm cho phì cười.
“Đại sư huynh, muội đã đạt đến tu vi này rồi, cũng không nhất định phải ăn đồ ăn mà.”
“Không cần ăn, nhưng không có nghĩa là không muốn ăn, trong số bao nhiêu đồng môn, muội là người thèm ăn nhất.”
Bùi Lạc Bạch lấy ra một hộp điểm tâm từ trong nhẫn, Diệp Linh Lung dẫn huynh ấy tìm một góc không người, ngồi trên bậc thềm, nàng bốc một miếng điểm tâm bỏ vào miệng.
Hương vị quen thuộc, ngon miệng lại ấm lòng.
“Muội thực ra không phải thèm ăn, muội chỉ cảm thấy, con đường tu tiên rất khó đi, ai ai cũng hướng tới việc trở thành vị tiên cao cao tại thượng không màng khói lửa nhân gian. Nhưng chỉ khi cùng nhau ăn đồ ăn, mới từ trên cao rơi xuống mặt đất, giống như những người bình thường, đoàn đoàn viên viên, hòa hòa khí khí.”
“Tiểu sư muội nói đúng.”
Diệp Linh Lung ăn mấy miếng điểm tâm xong, thu hộp điểm tâm lại.
“Đại sư huynh, muội sẽ tìm cơ hội đi gặp các huynh, muội có rất nhiều lời muốn nói với mọi người, nhưng trước khi gặp các huynh, muội phải đi gây chút động tĩnh ở chỗ yêu tộc và quỷ tộc đã, nếu không các huynh vừa đến muội đã chạy thẳng tới chỗ nhân tộc, muội sợ thân phận của mình sẽ bị người ta nhìn thấu.”
“Được.”
Sau khi Bùi Lạc Bạch đồng ý, Diệp Linh Lung vẫy tay với huynh ấy một cái.
“Đại sư huynh đi theo muội, chúng ta đi gây chuyện thôi.”
Diệp Linh Lung nói xong, đôi chân nhỏ nhắn khẽ nhón, nhanh ch.óng bay lên bên ngoài tường dịch quán, lén lút vòng qua dịch quán quỷ tộc, bay về phía dịch quán của yêu tộc.
Bay được một đoạn đường, lại rẽ mấy cái vòng, Diệp Linh Lung cuối cùng cũng đến được dưới chân tường dịch quán yêu tộc.
Nàng thân thủ nhanh nhẹn leo lên đầu tường, thấy yêu tộc bên trong vẫn chưa hoàn toàn đi vào nội viện.
Nơi nàng nhìn tới đa số đều là những gương mặt lạ lẫm, xem ra những người yêu tộc đến cũng đều là những người có địa vị cao, nhưng trong số những gương mặt lạ lẫm này, nàng thật sự tìm thấy hai người quen!
Tô Doãn Tu và Hoắc Chi Ngôn mỗi người đứng bên cạnh một người khác, đi theo người này vào trong.
Mặc dù Diệp Linh Lung chưa từng gặp người này, nhưng từ khí độ và tu vi của ông ta, cũng như thái độ cung kính của Hoắc Chi Ngôn và Tô Doãn Tu, liền biết người này nhất định là Yêu Vương.
Năm đó sau khi nàng rời khỏi Yêu giới, Bích Liên đã vào thành Yêu Vương, lúc đó Hoắc Chi Ngôn cũng có tư cách bái nhập thành Yêu Vương.
Trong lúc nàng đang quan sát bên dưới, nàng bỗng nhiên phát hiện đại sư huynh bên cạnh hình như không theo kịp, khi nàng quay đầu lại, bóng dáng Tang Kim Bảo mới vội vã chạy tới, chân tay nhanh nhẹn leo lên đầu tường.
“Đại sư huynh, huynh đi đâu vậy? Sao giờ mới tới?”
“Tiểu sư muội, đại sư huynh của muội bị người ta bắt đi rồi.”
“Hả?” Thần sắc Diệp Linh Lung khựng lại.
“Tỷ cướp mặt nạ mất chút thời gian, nên mới tới chậm một chút, thế nào rồi? Bên trong dịch quán yêu tộc tình hình ra sao? Có cần bây giờ g.i.ế.c vào luôn không?”
…
Giọng điệu nói chuyện này, phong cách làm việc này, cùng với sức mạnh đủ để cướp đi chiếc mặt nạ trong tay đại sư huynh, Diệp Linh Lung nghiêm túc suy nghĩ một chút.
“Đại sư tỷ?”
“Hửm? Mặt nạ của tỷ đeo không chắc sao?”
“Cái đó thì không, chỉ là muội quá nhớ tỷ, nên vừa nhìn đã nhận ra rồi.”
Ngu Hồng Lan cười vỗ vỗ vai Diệp Linh Lung.
“Không hổ là tiểu sư muội nhà ta, ánh mắt quả nhiên tốt hơn bất cứ ai.”
“Vậy đại sư huynh huynh ấy không sao chứ?”
“Cái đó thì khó nói lắm.”
“Hả?”
“Lúc đi tóm đệ ấy, Tư Ngự Thần – kẻ bị đệ ấy chơi xỏ cướp mất mặt nạ – là người xông lên phía trước nhất, thanh thế cũng hung hãn nhất.”
…
Nước mắt nơi khóe mắt Diệp Linh Lung còn chưa khô, giờ đã nguội lạnh hẳn, không khóc nổi một chút nào nữa.
