Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 624

Cập nhật lúc: 28/01/2026 17:51

“Ngươi nói sao thì là vậy đi.”

Diệp Linh Lung không phản bác.

“Nếu ngươi đã đợi ta, vậy ta đến rồi, ngươi có phải nên mời ta vào trong uống chén trà không?”

Nữ t.ử đó hỏi xong cũng không đợi Diệp Linh Lung trả lời đã tự mình túm váy chạy vào trong phòng, vào rồi còn vẫy vẫy tay với nàng.

“Ngươi mau vào đi chứ! Ca ca ta vì để tiếp đãi ngươi mà đã lấy ra loại rượu mật thanh hoa dưới đáy hòm của huynh ấy, ta vừa nghe thấy liền vội vàng chạy tới ngay, nghĩ thầm đến sớm còn có thể hôi được vài ngụm. Kết quả ta đến rồi mà ngươi vẫn chưa uống, nếu ta uống hết một mình, lát nữa huynh ấy quay lại sẽ gọt ta mất!”

Diệp Linh Lung thấy vậy liền mỉm cười đi vào trong phòng.

Nàng vừa ngồi xuống, nữ t.ử này liền rót cho nàng một ly rượu, sau đó cũng rót cho mình một ly, rồi nàng liền bưng ly của mình lên uống ực một cái, trông đúng thật là đến để hôi rượu uống.

“Ngươi uống đi, thực sự rất ngon đấy.”

Diệp Linh Lung thấy vậy bưng ly rượu còn lại lên, nhấp nhẹ một ngụm, hương vị đúng là không tệ, thế là nàng lại uống một ngụm lớn hơn, cuối cùng dứt khoát uống cạn cả ly.

“Ta không nói sai chứ, rượu này cực kỳ ngon, có điều ủ khó lắm. Một là cần nguyên liệu quý giá, hai là cần sự kiên nhẫn và tỉ mỉ, ba là cần cái duyên rất lớn, cho nên ca ca ta mới trân giấu nó, vẫn luôn không nỡ mang ra uống.”

“Đúng là rất ngon, hương vị rất đặc biệt.”

“Phải không? Cho nên ta sẽ không khách sáo với ngươi đâu, nhưng mà lát nữa ngươi đừng có nói với ca ca ta nhé, ta sợ huynh ấy thực sự lật mặt với ta đấy.”

Nữ t.ử đó lại rót cho mình một ly, uống một ngụm lớn, tâm tình vui vẻ vô cùng, dường như uống đã đời rồi, nàng chống cằm vừa cười vừa nhìn chằm chằm Diệp Linh Lung.

“Ái chà, trăm nghe không bằng một thấy, ngươi thực sự là trưởng thành rất xinh đẹp nha. Người của Cuồng Vọng sơn chúng ta, không thích cái gì khác, chỉ thích ngắm mỹ nhân thôi.”

“Bản thân ngươi chẳng phải cũng trưởng thành rất xinh đẹp sao?”

“Đó là vì nương ta đẹp đấy, bà ấy mà không đẹp thì cũng không bị cha ta dỗ dành lừa gạt bắt về đâu. Nói ra chắc ngươi không tin đâu, nương ta tu vi mới đến Nguyên Anh thôi, nhưng cả Cuồng Vọng sơn không ai dám nói lớn tiếng trước mặt bà ấy cả.”

Nói xong nữ t.ử đó cảm thấy chưa đủ đô lại nói: “Hay là, ngươi cũng ở lại Cuồng Vọng sơn chúng ta đi, ta dám đảm bảo, ngươi ở Cuồng Vọng sơn nhất định cũng có thể đi ngang (ngang tàng) được!”

“Ồ, hóa ra ngươi đến để làm thuyết khách à.”

“Chẳng phải đâu, ta lén đến đấy, thật đấy!” Nữ t.ử đó lại nói: “Ta tên Mạnh Thư Đồng, ngươi tên gì thế?”

“Diệp Linh Lung.”

“Tên hay! Rất hợp với cái khuôn mặt xinh đẹp này của ngươi! Ta còn nghe nói, ngươi mang theo lão tổ tông của Cuồng Vọng sơn ta đi rồi?”

“Là ngài ấy tự muốn đi theo ta.”

“Hay là ngươi mang cả ca ca ta đi luôn đi.”

???

Diệp Linh Lung mặt đầy nghi hoặc.

“Tại sao ta phải mang ca ca ngươi đi?”

“Bởi vì ngươi mang huynh ấy đi rồi, ta chính là thiếu chủ của Cuồng Vọng sơn. Cuồng Vọng sơn chúng ta không câu nệ, không có chuyện truyền nam không truyền nữ. Tu vi Luyện Hư sơ kỳ của huynh ấy mạnh hơn cái tu vi Hóa Thần hậu kỳ này của ta, cho nên huynh ấy hiện tại là thiếu chủ, huynh ấy mà đi, ta chính là thiếu chủ.”

Diệp Linh Lung cười giễu một tiếng.

“Ta một cái Hóa Thần sơ kỳ, ngươi bảo ta mang huynh ấy đi? Huynh ấy có thể bằng lòng sao?”

“Tất nhiên là bằng lòng rồi, huynh ấy ngay cả đồ trân giấu cũng đưa cho ngươi, lại sắp xếp cho ngươi ở trong tiểu viện trong đại viện nhà ta, chắc hẳn là xem ngươi như người một nhà mà đối đãi rồi.”

???

Diệp Linh Lung càng nghi hoặc hơn.

“Người một nhà gì chứ?”

“Ngươi có biết những người ở trong đại viện là những người nào không? Cha nương ta, ta, ca ca ta, giờ thêm một mình ngươi, à, còn có vị hôn phu của ta nữa. Huynh ấy nếu không coi ngươi là người một nhà, thì có thể sắp xếp cho ngươi ở đây sao?”

“Nhưng ta tính là người nhà kiểu gì của các người chứ?”

“Chắc là xem như muội muội ruột mà đối đãi đi, ngươi nhỏ tuổi hơn ta, sau này ngươi cũng là muội muội của ta rồi, không tồi không tồi.”

...

Diệp Linh Lung chống cằm mặt đầy buồn cười.

“Người Cuồng Vọng sơn các người nhận người thân tùy tiện như vậy sao?”

“Không hề tùy tiện đâu, trưởng thành xinh đẹp mới được làm người nhà, trưởng thành không xinh đẹp chúng ta không nhận.”

Diệp Linh Lung bị nàng chọc cười cho.

“Ta nói thật với ngươi đấy! Gia nhập Cuồng Vọng sơn chúng ta đi! Ngươi gia nhập trực tiếp sẽ trở thành đích hệ của chúng ta, ngươi có thể trực tiếp tu luyện dưới trướng cha ta, cả đời ông ấy chỉ có hai đệ t.ử, là ta và ca ca ta, những người khác đều do trưởng lão quản, ông ấy chưa bao giờ quản cả.”

“Ta nghi ngờ ngươi là do bọn họ phái đến làm thuyết khách, vì để giữ lão tổ tông của các người lại mà không từ thủ đoạn đấy.”

“Ta thực sự không phải là do bọn họ phái tới đâu, nói thật lòng nhé, chuyện của lão tổ tông ta chẳng thèm lo lắng đâu. Những năm qua chúng ta vẫn luôn phụng dưỡng ngài ấy, nhưng ngài ấy chưa bao giờ lộ diện, người ngoài cũng chỉ biết Cuồng Vọng sơn có một vị lão tổ tông rất lợi hại, áp căn (hoàn toàn) không biết trưởng thành thế nào.”

“Nói thật lòng nhé, không chỉ người ngoài đâu, trước ngày hôm nay, Cuồng Vọng sơn cơ bản không có ai biết ngài ấy trưởng thành thế nào cả.”

“Vậy thì đúng rồi! Ngài ấy lại không ra mặt, ngài ấy có ở hay không thì có gì khác biệt chứ? Chúng ta biết ngài ấy đi rồi, nhưng người ngoài không biết mà, chẳng phải vẫn có thể lấy ngài ấy ra để phô trương thanh thế sao? Không có khác biệt gì cả.”

Diệp Linh Lung gật đầu, đúng là không có gì khác biệt lớn.

Người của Cuồng Vọng sơn chỉ là nhất thời chưa nghĩ thông mới chấp nhất bắt ngài ấy ở lại, cả ngọn núi cộng lại cũng không bằng một Mạnh Thư Đồng nghĩ thấu đáo.

“Vả lại, uy danh của Cuồng Vọng sơn chúng ta cũng không phải do lão tổ tông đ.á.n.h hạ mà có nha. Một là cha ta mạnh, hai là chúng ta cuồng, ba là chúng ta đ.á.n.h nhau chưa bao giờ sợ. Ngươi biết thế nào là chưa bao giờ sợ không?”

Diệp Linh Lung lắc đầu.

“Chính là một khi xảy ra xung đột, chúng ta thắng được thì đ.á.n.h c.h.ế.t đối phương, thắng không được thì thà rằng đồng quy vu tận cũng tuyệt đối không chịu thua! Cho nên người của Cuồng Vọng sơn chúng ta đi ra ngoài, chỉ cần báo danh hiệu ra, người khác tự động nhường đường.”

Mạnh Thư Đồng vừa nói, vừa đắc ý hẳn lên thậm chí còn vắt chéo chân.

Nhưng vừa vắt lên giống như chợt nhớ ra điều gì, lại vội vàng bỏ xuống, chỉnh đè lại váy, hình như đang duy trì hình tượng thục nữ gì đó.

“Ta nói thật đấy, nếu không ngươi tưởng tại sao chúng ta lại gọi là Cuồng Vọng sơn? Chúng ta trước đây không gọi cái tên này, trước đây gọi là... ta quên rồi, đại khái là có gọi là cái phái gì đó, chúng ta cũng là một trong số rất nhiều môn phái danh môn chính phái của Thiên Lăng vực, cùng xếp hạng với Vô Song phái, Thiên Sơn phái các loại.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.