Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 865
Cập nhật lúc: 28/01/2026 18:32
Diệp Linh Lung ở đêm đầu tiên không tìm thấy sơ hở, nhưng nàng không nản lòng, hai người này dù sao cũng là kẻ đứng bét bảng sau lưng Tống Nhân Thông và Hoàng Kỳ Sơn, muốn đ.á.n.h bại bọn họ thật sự không cần tới ba tháng.
Thế là, ngay sau khi nàng đổi đối thủ được một tháng...
Ma Quang Môn lại thay hai người gác cổng khác.
Là Luyện Hư trung kỳ nàng chưa từng gặp qua.
……
Diệp Linh Lung vạn lần không ngờ tới, nàng chẳng qua chỉ muốn gia nhập Ma Quang Môn thôi mà vậy mà bằng sức một mình khiến đám đệ t.ử tầng lớp thấp nhất của Ma Quang Môn bắt đầu “cuốn” (tranh đua) lên.
“Ta chưa từng nghĩ tới có một ngày mình sẽ rơi vào cảnh ngộ đi gác cổng.”
“Ai mà ngờ tới được chứ?”
“Ta cũng không hiểu nổi, dạo này bọn họ bị điên rồi sao? Gác cái cổng thôi mà sao lại gác ra được cái hiệu quả truyền cảm hứng như vậy chứ?”
“Đúng thế, ta cũng muốn biết đây này.”
Khi Diệp Linh Lung nghe bọn họ phàn nàn xong thì đã điều chỉnh xong tâm lý của mình.
Không sao, bốn tháng đã trôi qua rồi, còn hai tháng nữa.
Nàng không tin tốc độ nâng cao của nàng lại không nhanh bằng tốc độ thay đổi lính gác cổng của Ma Quang Môn!
Diệp Linh Lung đứng trước mặt bọn họ, lấy Hồng Nhan của mình ra, bày ra tư thế đ.á.n.h nhau.
“Không cần nghi hoặc, không cần căng thẳng, đáp án sắp được hé lộ rồi.”
……
Diệp Linh Lung dùng hành động thực tế để cho bọn họ biết tại sao lính gác của Ma Quang Môn lại thay đổi nhanh như vậy.
Mà bọn họ cũng vô cùng có chí khí kiên trì tới một tháng sau, thành công trong đợt khảo hạch vòng mới mang tới hai tên oan chủng mới.
Trong chớp mắt, năm tháng đã trôi qua.
Lính gác cổng của Ma Quang Môn chính thức thay đổi tới đời thứ tư.
Khi lính gác đời thứ tư xuất hiện trước mặt Diệp Linh Lung, nàng siết c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay.
Đây là tháng cuối cùng rồi, nàng nhất định phải giành lấy trước đợt khảo hạch vòng mới, nếu không đại tế tự sẽ bắt đầu mất.
Không chỉ đại tế tự sắp bắt đầu, mà Vô Ưu Quả cũng sắp chín, đại sư tỷ cũng sắp xuất quan, nàng không còn thời gian nữa rồi!
“Này tiểu cô nương, nể tình ngươi xinh đẹp ta không làm khó ngươi, ngươi hãy sớm tự mình cút đi, nếu không bây giờ ta sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!”
“Ồ, vậy ra tay đi.”
Mặt Diệp Linh Lung không chút gợn sóng, kiếm trên tay đã vung ra.
Hôm nay trạng thái không tốt, ngày mai sẽ bù sau TAT…
Chương 717 Tất cả phiền muộn đều sẽ để lại trên người ngươi
Nguyên suốt năm tháng ròng rã đối chiến với Luyện Hư sơ kỳ, trung kỳ, Diệp Linh Lung đã thu hoạch được vô số kinh nghiệm đối chiến, cũng như các kỹ xảo tìm kiếm điểm đột phá để đ.á.n.h bại bọn họ.
Cho nên khi lính gác đời thứ tư này nhậm chức, nàng – người không phải đang tiến bộ thì chính là đang trên con đường tiến bộ – hiệu suất so với trước kia lại cao hơn rồi.
Vào đêm đầu tiên nàng lần đầu giao thủ với một trong số những lính gác đời thứ tư, đã đ.á.n.h một trận gần như ngang ngửa.
Mà ba ngày sau vào ban đêm, khi lần đầu giao thủ với một vị khác của đời thứ tư, trực tiếp đ.á.n.h thành hòa thủ!
Mặc dù chưa thể đ.á.n.h thắng được tên Luyện Hư trung kỳ mới tới kia nhưng nàng vậy mà ngay lần giao thủ đầu tiên đã có thể đ.á.n.h ngang tay với đối phương!
Mỗi khi nàng có thể đ.á.n.h ngang tay với đối phương thì điều đó có nghĩa là lần sau tái chiến nàng đã có thể đ.á.n.h bại đối phương.
Tin tức này đối với nàng mà nói chắc chắn là tin tức tốt nhất rồi, điều này khiến nàng nhìn thấy ánh rạng đông.
Cho nên khi trời vừa rạng sáng nàng liền không chút do dự kết thúc trận chiến, tự mình chạy mất, nàng phải quay về bế quan tu luyện làm sự chuẩn bị cuối cùng!
Lính gác đời thứ tư sắp bị khiêu chiến thành công, trở thành bàn đạp để nàng tiến vào Ma Quang Môn!
Diệp Linh Lung rất kích động, kích động đến mức m.á.u huyết khắp người đều sôi trào.
Nửa năm rồi, nàng đã nỗ lực ròng rã gần nửa năm, nàng cuối cùng cũng sắp thành công rồi, dù sao khảo hạch của Ma Quang Môn mỗi tháng một lần, bọn họ vừa mới nhậm chức tuyệt đối không thể ngay lập tức lại khảo hạch chuyển công tác được.
Cho nên Đại Diệp T.ử ơi, nàng tới đây!
Trên một ngọn núi nhỏ của Vô Ngân Uyên, Phó Hạo Tinh đứng đó nhìn phi chu của Diệp Linh Lung bay trở về, giống như thường lệ xoay người quay về ngọn núi của mình.
Tuy không nói toạc ra nhưng hắn biết nửa năm nay Diệp Linh Lung cứ cách ba ngày đêm lại phải ra ngoài một lần.
Cho nên mỗi lần vào lúc này hắn đều đứng trên ngọn núi này đợi nàng, xác nhận nàng đã trở về, hoàn thành nhiệm vụ kiểm tra của ngày hôm nay xong mới quay về nghỉ ngơi.
Tuy nhiên không biết tại sao lần này Diệp Linh Lung trở về dường như trông có vẻ hưng phấn hơn một chút so với trước đây.
Thôi bỏ đi, cũng có thể là ảo giác của hắn.
Diệp Linh Lung sau khi trở về giống như thường ngày, thả các đại tiểu bảo bối của nàng đi vơ vét đồ tốt, còn mình thì chạy vào trong phòng tu luyện để tu luyện.
Nghe tiếng thác nước dội xuống mặt đá bên ngoài căn phòng, Diệp Linh Lung cảm thấy nội tâm mình bình lặng trở lại, đồng thời nhanh ch.óng tiến vào trong trạng thái tu luyện.
Lần này nàng vậy mà không mất bao lâu đã tiến vào trạng thái “vong ngã”, điều này khiến nàng càng thêm hưng phấn không thôi.
Trong một trạng thái siêu mạnh như thế này nàng có thể nhìn rõ cơ thể và mạch lạc của mình.
Nàng thấy linh lực trong cơ thể mình được truyền tới các nơi trên cơ thể, nàng thấy trong cơ thể mình có một cái cây lớn.
Trên cây mọc bốn cành cây, mỗi một cành cây đại diện cho một linh căn, trên cành cây mọc những mầm non trong suốt trông đầy vẻ hưng thịnh.
Trải qua sự tu luyện tiềm tâm suốt nửa năm qua của nàng, cành cây đại diện cho Mộc linh căn kia linh lực đã lấp đầy cành lá, hơn nữa xu hướng sắp mọc ra cành lá của giai đoạn tiếp theo đã rất rõ rệt.
Mà ở một bên khác cành cây đại diện cho Thủy linh căn và Hỏa linh căn cũng là như thế, bọn chúng đều đã chuẩn bị sẵn sàng.
Chỉ còn thiếu Lôi linh căn nữa thôi, linh lực của nó vẫn chưa tích đầy, còn thiếu một chút xíu nữa.
Một chút xíu này là một chút xíu có thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng để lấp đầy một chút xíu này không có nghĩa là thời gian chỉ cần một chút xíu.
Nếu như khế cơ tới thì ngay lập tức có thể đột phá cũng không có gì lạ, nếu như vận khí không tốt sẽ luôn không cách nào đột phá.
Tu tiên giảng cứu là cơ duyên, quả thực thể hiện ở từng ngóc ngách chi tiết.
Diệp Linh Lung mất gần ba ngày thời gian dưới trạng thái “vong ngã” này để thử bù đắp một chút xíu này.
Nhưng cho đến khi nàng từ trạng thái “vong ngã” kết thúc bước ra, một chút xíu này chỉ mới bù được một mẩu nhỏ, vẫn còn thiếu một chút xíu nữa.
