Cả Nhà Xuyên Không Về Cổ Đại, Giữa Năm Đại Hạn Vừa Khai Hoang Làm Giàu - Chương 280: Ba Bên Cùng Thắng

Cập nhật lúc: 16/04/2026 02:02

Tô Lập Quốc tuy đồng ý với Ngô Tấn Du đi làm Đô đốc, nhưng không định đóng cửa võ quán trong thành, mà dự định để Liễu Cường tiếp quản.

Liễu Cường có thân thủ không tệ, có lẽ vì từ nhỏ là trẻ mồ côi, để không bị người khác bắt nạt, hắn đã đặc biệt rèn luyện thân thể và học hỏi kỹ năng chiến đấu.

Sau này gặp được Tô Lập Quốc dạy cho đủ loại võ công, thêm vào thời gian ở nơi hoang dã, Liễu Cường còn được chọn làm đội trưởng đội binh bảo vệ, đương nhiên là có bản lĩnh.

Dù Liễu Cường không bằng Tô Lập Quốc, nhưng Tô Lập Quốc nghĩ rằng bản lĩnh đến đâu làm đến đó, ông thỉnh thoảng rảnh rỗi cũng có thể tới võ quán chỉ điểm đôi chút, để Liễu Cường có công ăn việc làm, tương lai dựng vợ gả chồng cũng dễ dàng hơn.

Hứa Thúy Lan luôn mong muốn tìm vợ cho Liễu Cường, nhưng trước đây bận bịu đủ việc, nay cuộc sống đã ổn định lại, bà cũng âm thầm nhờ người dò hỏi.

Chỉ là Liễu Cường không cha không mẹ, hiện tại đang ở nhờ nhà Tô Vãn Ca, tuy theo Tô Lập Quốc làm công ở võ quán, nhưng thực sự không có của nả gì, người ngoài cũng chẳng coi trọng hắn.

Liễu Cường cũng biết hiện tại khó mà lập gia đình, bèn nói với Tô Lập Quốc và Hứa Thúy Lan không cần phải vì việc của hắn mà bận lòng, đợi sau này tích cóp chút tiền rồi hãy tính cũng không muộn.

Vì vậy, khi Tô Lập Quốc để Liễu Cường tiếp quản võ quán, hắn rất phấn khởi, lập tức đồng ý và hứa với Tô Lập Quốc: "Thúc, người cứ yên tâm, võ quán ta nhất định sẽ kinh doanh tốt, không phụ sự kỳ vọng của người."

Liễu Cường cũng thật sự rất nỗ lực.

Hắn hiểu mình không thể làm tốt như Tô Lập Quốc, trước mắt chưa thể nhận những đơn hàng lớn, bởi trước đây khách đến võ quán đều vì Tô Lập Quốc mà tới.

Vì thế, Liễu Cường đã thay đổi chiến lược kinh doanh của võ quán, thêm vào một dự án chuyên dạy võ cho trẻ em.

Không chỉ vậy, hắn còn tìm đến hai người đệ đệ của Hồ Trường Thuận là Hồ Trường Thu và Hồ Trường An cùng với Trương Nguyên Sinh.

Họ cũng là những người có võ nghệ, nhất là Trương Nguyên Sinh, tuy dạy người lớn không bằng Tô Lập Quốc, nhưng dạy trẻ con thì không thành vấn đề.

Hơn nữa, người đông sức mạnh, bọn họ cùng đến võ quán, lỡ như gia đình giàu có nào cần thuê hộ vệ bảo vệ an toàn cho người nhà, họ cũng có thể đảm đương.

Khi võ quán mới mở, Tô Lập Quốc từng muốn nhờ người xung quanh giúp đỡ, nhưng khi đó nhà họ Hồ muốn tự làm ăn nên khéo léo từ chối, còn Trương Nguyên Sinh thì tìm được việc làm bên ngoài, không muốn chuyện gì cũng dựa vào Tô Lập Quốc nên đã không tới võ quán.

Chỉ là sau vài tháng, việc làm ăn của nhà họ Hồ không thành, còn Trương Nguyên Sinh sau khi xong việc bên ngoài trở về cũng đang đợi mùa gặt, không có việc gì làm.

Liễu Cường tìm đến, họ đang cần việc, hai bên bàn bạc xong liền bắt tay vào làm ngay.

Để thu hút gia đình giàu có gửi con cái đến học võ, Liễu Cường đặc biệt đưa những cậu bé quen thuộc đến võ quán, cho họ mặc đồng phục tập luyện trong võ quán.

Đám trẻ chưa đầy mười tuổi, người nhà đang ghét chúng nghịch ngợm phá phách, nay có Liễu Cường quản giáo lại còn dạy võ nghệ, đó là điều họ mong còn chẳng được.

Đợi những đứa trẻ này tập luyện đều tăm tắp, Liễu Cường liền dẫn chúng chạy bộ và tập quyền ở những đoạn phố sầm uất ngoài võ quán, cho người ngoài thấy những đứa trẻ từ võ quán này đào tạo ra có tinh thần khí phách như thế nào.

Chiêu này quả thật hiệu quả.

Một số đứa trẻ thấy bạn đồng trang lứa đ.á.n.h quyền rất oai phong thì sinh lòng ngưỡng mộ, về nhà đề đạt với người thân muốn tới học.

Nhà giàu thấy con muốn học thì không tiếc tiền, nghĩ rằng vừa được học võ vừa rèn luyện thân thể, sao lại không làm?

Tô Lập Quốc cũng có chút bất ngờ khi Liễu Cường có thể nghĩ ra cách này, riêng tư nói với Hứa Thúy Lan: "Thằng bé Cường giờ cũng coi như có thể đứng một mình, không đầy một hai năm nữa chắc chắn có thể dành dụm được nhiều tiền. Đến lúc đó chúng ta cũng phải chuẩn bị một phần tiền cho nó dựng vợ gả chồng."

Hứa Thúy Lan gật đầu đồng tình, suốt quãng đường chạy nạn, Liễu Cường không ít lần giúp đỡ, tuy không có quan hệ m.á.u mủ nhưng chung sống hơn một năm nay, thực sự chẳng khác nào người thân.

Nay gia đình Tô Vãn Ca lại ngày càng bận rộn hơn.

Liễu Cường đến võ quán trông coi, trước đây Tô Lập Quốc vì nói với người ngoài là mình ngủ ở võ quán để bịt miệng thiên hạ mà đặc biệt chuẩn bị một chiếc giường, nay nó lại trở thành nơi nghỉ ngơi của Liễu Cường.

Tô Lập Quốc làm Đô đốc, hằng ngày làm việc trong thành, tối đến nghỉ tại cửa hàng vải của Hứa Thúy Lan, mà Hứa Thúy Lan tự nhiên cũng không về thôn Bình Hà nữa, vì vậy bà đưa cả Tiểu Đậu Nha và Tiểu Tinh Tinh theo bên cạnh.

Hai đứa nhỏ đến cửa hàng vải, Triệu thị đương nhiên cũng theo đi cùng. Triệu Văn ban đầu giống như Tô Thanh Hà, phụ giúp Hứa Thúy Lan, nhưng vì tay nghề thêu thùa không bằng, nhiều việc không giúp được gì, bèn đi theo Triệu thị giúp chăm sóc Tiểu biểu muội.

Còn Lưu bà bà không yên tâm Hồng Anh đang có mang nên đành ở lại trong thôn.

Vương lang trung dù tuổi đã cao nhưng không chịu nghỉ ngơi, những lúc không bận thì tiếp tục dạy y thuật cho Hồ Nguyệt và Hồ Quả, lúc bận thì ra ngoài xem bệnh.

Nhà của Tô Vãn Ca trong chốc lát thanh tịnh hẳn, căn phòng vốn chật chội nay trở nên rộng rãi hơn nhiều.

Người nhà bớt đi lại thuận tiện cho Tô Vãn Ca làm việc.

Món hàng mới mà nàng đã hứa với chưởng quầy tiệm Cẩm Thượng Hoa cuối cùng cũng làm xong, hẹn đến nhà Triệu thị xem hàng và ký hợp đồng mới.

Tuy nhiên, hợp đồng này chưa kịp ký thì phía Tô gia đã phái người tìm tới Tô Vãn Ca, hỏi xem nàng có ý định hợp tác với Tô gia về món Ngọc Dung Cao và Dưỡng Nhan Tán trước đây hay không.

Tô Vãn Ca không ngờ việc làm ăn của Tô gia lại lớn đến mức ngay cả việc kinh doanh của nàng họ cũng để mắt tới.

Tất nhiên, lúc này Tô Vãn Ca không biết rằng tiệm Cẩm Thượng Hoa ở kinh thành bán Ngọc Dung Cao và Dưỡng Nhan Tán rất chạy, thậm chí đã bán vào tận trong cung.

Cũng chính vì vậy, Tô gia mới biết Tô Vãn Ca có bản lĩnh này, lập tức tìm đến muốn hợp tác.

Tô Vãn Ca tuy muốn kiếm tiền nhưng không muốn làm chuyện phản bội, nàng đã ký hợp đồng với Cẩm Thượng Hoa, nếu phá hợp đồng, dù Tô gia có đồng ý bồi thường tiền phạt cho nàng, nhưng kinh doanh mà không giữ chữ tín thì mua bán sẽ không bền.

Chỉ là, Tô Vãn Ca không muốn vì vậy mà đắc tội với Tô gia, bèn tận dụng sản phẩm mới để thương lượng với Triệu thị, xem có thể hợp tác ba bên không. Tô gia có đoàn thương buôn hùng mạnh có thể vận chuyển hàng hóa đến khắp cả nước, thậm chí là các quốc gia lân cận, Cẩm Thượng Hoa có những nghệ nhân kỹ thuật lão luyện có thể phục chế hoàn hảo công thức của Tô Vãn Ca để tạo thành phẩm.

Còn Tô Vãn Ca tất nhiên là người cung cấp sáng tạo và công thức mới, nếu hợp tác, hẳn là việc làm ăn có thể phát triển lớn hơn.

Triệu thị vừa nghe đề nghị của Tô Vãn Ca liền đồng ý ngay, nói chỉ cần phía Tô gia không có vấn đề gì thì bà đương nhiên sẵn lòng.

Tô gia là ai? Là phú thương số một Vân Châu, biết bao người làm ăn muốn hợp tác. Cẩm Thượng Hoa đương nhiên cũng có ý định đó nhưng chưa thể trèo cao tới Tô gia, không ngờ nay lại có cơ hội, tự nhiên không muốn bỏ lỡ.

Phía Tô gia tuy có chút tiếc nuối khi Tô Vãn Ca đã ký hợp đồng với Cẩm Thượng Hoa, nhưng nghe tin còn sản phẩm mới sắp ra mắt và muốn mời họ cùng Cẩm Thượng Hoa vận hành, tuy không thể độc chiếm thị trường nhưng có thể chia một phần lợi nhuận thì Tô gia cũng sẵn lòng.

Đối với Tô Vãn Ca mà nói, Cẩm Thượng Hoa và Tô gia đều sẵn lòng hợp tác với nàng, đó là điều không còn gì tốt hơn, quả là ba bên cùng thắng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.