Cả Nhà Xuyên Không Về Cổ Đại, Giữa Năm Đại Hạn Vừa Khai Hoang Làm Giàu - Chương 292: Phô Bày Bản Lĩnh

Cập nhật lúc: 16/04/2026 16:10

Mức độ ác liệt khi hai quân mã Triệu Vương và Tần Vương giao chiến, ban đầu Tô Vãn Ca cảm nhận được qua lời miêu tả của Tô Lập Quốc. Nhưng sau đó nàng phát hiện Tô Lập Quốc mang theo ngựa bị thương từ bên ngoài vào không gian, mà số lượng tăng lên theo ngày, Tô Vãn Ca cũng đoán được thương vong của đôi bên không hề thấp.

Ngựa Tô Lập Quốc mang vào không gian đều là chiến mã bị thương bị vứt bỏ, phần lớn đều dính các loại vết thương do đao, s.ú.n.g, tên gây ra. Vì vết thương khá nặng, đừng nói là người cưỡi, ngay cả bản thân chúng cũng khó mà đứng vững, nên đều bị kỵ binh bỏ rơi, mặc cho chúng tự sinh tự diệt.

Tô Lập Quốc lại nghĩ rằng những con ngựa này chưa hẳn không cứu được, chỉ là trên chiến trường ai nấy đều bận cứu người, hơi đâu mà lo cho gia súc này. Với lại cũng không có nhiều người và sức lực để cứu chữa đám chiến mã đó, Tô Lập Quốc liền nhân lúc người ta không chú ý mà đưa vào không gian.

Cũng may đám ngựa này vào không gian không chiếm dụng thời gian chia sẻ không gian, Tô Lập Quốc đưa ngựa vào, công việc phía sau đều giao cho Tô Vãn Ca, nhờ nàng giúp chữa trị cho đám ngựa này.

Tô Vãn Ca cũng không ngại kiêm luôn nghề bác sĩ thú y. Những con ngựa này phần lớn vết thương xử lý cũng không phiền phức lắm, trong không gian có cỏ có nước, ăn uống đầy đủ, lại thêm nhiệt độ vô cùng thoải mái, mát mẻ hơn bên ngoài rất nhiều, cực kỳ thích hợp để ngựa dưỡng thương.

Chỉ là đối mặt với số ngựa ngày càng nhiều trong không gian, nàng không nhịn được mà hỏi Tô Lập Quốc: "Cha, sau khi chữa trị tốt đám ngựa này, cha lại đưa ra ngoài sao? Liệu có xảy ra vấn đề gì không ạ?"

Tô Lập Quốc nghe câu hỏi này của Tô Vãn Ca, liền lập tức lắc đầu, đáp: "Thế sao được, người ta mà hỏi tới ta cũng không nói rõ được, chẳng may cái đầu cũng bay mất. Suy cho cùng, chiến mã đâu phải thứ mà người bình thường có thể chạm vào."

Nói xong, Tô Lập Quốc nghiêm túc mở lời: "Ta là đang tính toán đám ngựa này không lấy thì phí. Nếu ta không quản, chẳng ai thèm ngó ngàng tới chúng, sớm muộn gì cũng bệnh c.h.ế.t đói c.h.ế.t. Chi bằng đưa vào không gian, chờ khi đ.á.n.h trận kết thúc, nói không chừng có thể cải tạo võ quán thành tiệm cho thuê, chuyên cung cấp dịch vụ bảo tiêu, cho thuê xe ngựa. Đám ngựa này chẳng phải sẽ hữu dụng hay sao."

Tô Vãn Ca lại trực tiếp lắc đầu với Tô Lập Quốc, rồi vỗ vỗ vào m.ô.n.g ngựa nói: "Cha, cha không để ý trên m.ô.n.g những con ngựa này còn có vết lạc ấn sao. Nếu con đoán không lầm, đó chắc là ký hiệu dành riêng cho chiến mã. Việc này mà sau này bị người ta phát hiện chúng ta dùng chiến mã để làm tiệm cho thuê xe, sẽ xảy ra chuyện đấy ạ."

Tô Lập Quốc nghe vậy liền lập tức đi xem m.ô.n.g ngựa, quả thực là có ký hiệu thật, chân mày chau lại nói: "Đúng là không để ý chuyện này, xem ra chỉ có thể tìm cơ hội tặng đám ngựa này cho Triệu Vương rồi."

Nếu chỉ có một hai con ngựa cho nhà dùng thì cũng không sao, nhưng nếu muốn cho thuê thì ký hiệu trên ngựa quả thực dễ rước họa vào thân.

Tuy nhiên, lời Tô Lập Quốc vừa dứt liền nói tiếp: "Thực ra cũng không phải không có cách giải quyết. Nếu thật sự mở dịch vụ cho thuê xe ngựa, đến lúc đó chúng ta cũng có thể đóng một cái lạc ấn mới đè lên vị trí đó, chỉ là tội cho đám ngựa này phải chịu thêm một lần đau."

Thế nhưng Tô Vãn Ca lại chẳng để tâm, nói: "Đám ngựa này vốn dĩ đã bị bỏ rơi, cha có lòng cứu chúng một mạng, so với việc phải c.h.ế.t, thì bị đóng thêm cái lạc ấn cũng chẳng tính là gì."

Tô Lập Quốc gật đầu, nhưng cũng không tỏ thái độ gì thêm, đợi đám ngựa này dưỡng tốt rồi tìm cơ hội tặng cho Triệu Vương, hay trực tiếp biến thành vật tư riêng rồi tương lai mở tiệm thuê xe ngựa thì tính sau.

Trước mắt Tô Lập Quốc cũng không vội, dù sao đống đồ Tần Vương giấu trong mật thất hoang sơn vẫn chưa đưa cho Triệu Vương, chuyện cũng không cần phải gấp rút làm xong ngay.

Tuy nhiên chưa qua mấy ngày, Tô Lập Quốc không còn đưa ngựa bị thương vào không gian nữa, hơn nữa thời gian ông vào không gian cũng ngày càng ngắn. Vừa vào là chạy thẳng đến phòng ngủ, tỉnh dậy thì chào Tô Vãn Ca và Hứa Thúy Lan một tiếng rồi đi ngay, ngay cả thời gian trò chuyện gia đình cũng không có nữa.

Suốt mấy ngày đều như vậy, Tô Vãn Ca rốt cuộc không nhịn được mà hỏi Tô Lập Quốc đã xảy ra chuyện gì.

"Hai hôm trước chúng ta giả vờ không địch lại rồi rút lui, thực chất là dụ quân Tần vào thành Từ Châu, sau đó vây khốn bọn chúng trong thành. Thế nhưng trong lúc vây hãm chúng, chúng ta cũng tự vây hãm chính mình. Bây giờ ngựa bị thương chúng cũng không nỡ bỏ, trực tiếp lôi đi cho quân bếp g.i.ế.c thịt ăn."

Quân Tần muốn đột phá vòng vây, một ngày xông ra không biết bao nhiêu lần, còn quân Triệu muốn vây diệt, đương nhiên là đối phương đ.á.n.h một đợt thì họ g.i.ế.c một đợt.

Hơn nữa để phòng quân Tần tập kích đa phương diện, Tô Lập Quốc và những người khác cũng bị chia thành mấy tốp mai phục bên ngoài, đôi bên hoàn toàn là cuộc chiến giằng co.

Cũng vì thế, đôi bên gần như từ sáng tới tối không phải đ.á.n.h trận thì cũng là đang chuẩn bị đ.á.n.h trận, dù là nghỉ ngơi thì cũng ôm lấy v.ũ k.h.í tại chỗ đợi lệnh.

Tình thế như vậy, Tô Lập Quốc đương nhiên không dám tùy tiện vào không gian, chỉ đợi khi đôi bên mặc định tạm thời nghỉ chiến, mọi người bắt đầu ngủ nghỉ thì ông mới vào không gian bù giấc.

Nếu không, dẫu Tô Lập Quốc có tự hào là cơ thể cường tráng đến đâu, cứ thức đêm thức hôm thế này thì ông cũng chịu không thấu.

Cũng may tác dụng ngủ bù của không gian khá tốt, ngủ trong không gian ba năm tiếng rồi tỉnh dậy, tinh thần cả người có thể hồi phục được bảy tám phần, ra ngoài lại chợp mắt một lúc, nói chung là so với người khác, tình hình của Tô Lập Quốc tốt hơn nhiều.

Mà theo mức độ giao chiến giữa đôi bên càng lúc càng dữ dội, bản lĩnh của Tô Lập Quốc cũng ngày càng nổi bật, từ lúc ban đầu huấn luyện tân binh ở phía sau, đến trực tiếp ra trận c.h.é.m địch. Mà số lượng quân địch bị g.i.ế.c và tỷ lệ sống sót của binh lính do ông huấn luyện với tư cách giáo đầu vượt xa các giáo đầu khác.

Không chỉ vậy, sau này bất kể là tân binh hay giáo đầu đều phải lên tiền tuyến, Tô Lập Quốc liền thể hiện một mặt khác thường của bản thân.

Mỗi lần ra trận Tô Lập Quốc không những có thể bắt sống tù binh, mà còn có thể giúp người vào sinh ra t.ử cùng mình rút lui an toàn. Thậm chí có mấy lần tiểu đội quân Tần chiếm ưu thế, kết quả bị Tô Lập Quốc đ.á.n.h cho tan tác, không phải diệt sạch đối phương thì cũng là bắt sống đầu lĩnh của địch, rồi bắt giữ không ít quân mã của phía bên kia.

Thời gian lâu dần, không ít người nguyện ý đi theo sau Tô Lập Quốc, nghe theo sự chỉ huy của ông. Tô Lập Quốc nhanh ch.óng được cấp trên lưu tâm, trực tiếp đề bạt làm Bách phu trưởng, rồi đến Thiên phu trưởng, cuối cùng trở thành Đại Đô thống.

Mà trong lúc Tô Lập Quốc liên tiếp được đề bạt, thì tốp người mà Triệu Vương để lại lúc rút lui khỏi kinh thành cũng vừa hay bao vây kinh thành một lần nữa.

Phía kinh thành cũng không lường trước được Triệu Vương vậy mà còn nước cờ hiểm. Dù trong kinh thành có Ngự lâm quân, hơn nữa còn để lại năm vạn quân mã canh giữ quanh kinh thành để đợi lệnh điều động bất cứ lúc nào, nhưng suy cho cùng là không phòng bị. Thêm vào đó Triệu Vương để lại mười vạn quân, Tần Vương phen này thì ngẩn người.

Đương nhiên, Tần Vương tự nhiên cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ thành quả giành được, một mặt hạ chỉ điều động quân mã gần đó gấp rút đến kinh thành giải vây, một mặt tiếp tục tăng cường truy kích quân đội Triệu Vương đang ở lại Từ Châu.

Đồng thời, lại phái một đội tinh binh tiến về Vân Châu, dự định nhân lúc Triệu Vương đang chiến đấu ở phía trước mà đ.á.n.h úp sào huyệt của ông ta.

Hành động này của Tần Vương cũng là để cứu đám quân mã đang bị vây khốn ở Từ Châu, dù sao ở đó có gần hai mươi vạn người, nhưng lại không ngờ bị hơn chục vạn người của Triệu Vương vây khốn, ví như mãnh thú bị trói chân, hoàn toàn không thi triển được bản lĩnh.

Và lúc này, Tô Lập Quốc tìm tới Tô Vãn Ca, nói rằng cần gấp rút chuyển đống vật tư bí mật ở mật thất hoang sơn cho Triệu Vương, nói là ở Từ Châu lương thảo đã không đủ, định đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, sau đó chia làm hai đường, một đường tới kinh thành, đường kia quay về Vân Châu.

Nhưng những việc này đều cần lương thảo vật tư, nếu không dù họ có thắng trận ở Từ Châu, sợ là cũng không có lương thảo để chống đỡ làm việc khác.

Tô Vãn Ca nghe vậy liền lập tức cùng Tô Lập Quốc thương lượng cách chuyển vật tư đến tay Triệu Vương, tốt nhất là có thể mượn cơ hội này, để Tô Lập Quốc tạo sự chú ý trước mặt Triệu Vương.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.